Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Boss, Nơi Đó Không Thể Cắm

Boss, Nơi Đó Không Thể Cắm

Tác giả: Giao Chi

Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015

Lượt xem: 1342002

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2002 lượt.

c ngủ.






Ngày hôm sau khi nhìn thấy Ngôn Sóc đi ra từ phòng của Nguyên Bảo, có thể biết là mọi người có bao nhiêu ngạc nhiên , Lăng Tử nhìn cô đầy mờ mịt "Vị này là?"
"Tôi là chồng của cô ấy." Ngôn Sóc lưu loát nói một câu tiếng Nhật, nét mặt hết sức bình tĩnh, có một vài nam sinh nhỏ thầm mến Nguyên Bảo vừa nghe mấy chữ này liền rơi nước mắt mà chạy đi, Ngôn Sóc nhíu mày, rất hài lòng với hiệu quả này.
Nguyên Bảo trừng lớn hai mắt của mình, chọc chọc vào eo của anh "Anh học tiếng Nhật từ lúc nào."
Ngôn Sóc cười nhạt nhìn cô "Tôi chỉ học một câu này."
Nguyên Bảo". . . . . ."
"Không phải." Ngôn Sóc cười cười, nhìn thoáng qua bụng của cô "Đi khám cho em."
"Ai? Em không có gì, vì sao phải đi bệnh viện?"
"Đi thôi." Ngôn Sóc không muốn nhiều lời : anh rất có lòng tin, Nguyên Bảo nhà anh đã mang thai, lần này mình thắng chắc rồi, chỉ chờ lấy góp vốn miễn phí của Uất Trì Dung thôi.
Đến khi đến bệnh viện kiểm tra, đúng là Nguyên Bảo đã mang thai hai tháng, nói cách khác là lần đó ở Nhật Bản.
Bây giờ cô đang ở trong trạng thái trống rỗng, đầu óc vẫn còn quay vòng : Làm thế nào mới tốt? Thoáng cái liền mang thai rồi.
Ngôn Sóc ngồi vào vị trí lái xe, khóe môi vẫn luôn mang theo ý cười, vươn một bàn tay ra ôm cô vào lòng mình "Sợ cái gì, có một đứa bé không phải rất tốt sao, có trẻ con cho em chơi đùa lúc buồn chán."
(đứa nhỏ: thì ra mình chính là sản phẩm để cha mình cho mẹ mình đùa giỡn. )
"Nhưng mà quá đột ngột." Nhíu mày một cái : chưa từng nghĩ tới mình sẽ có đứa nhỏ sớm như vậy, kết hôn cũng đủ vượt qua phạm vi tiếp nhận của mình rồi, bây giờ trực tiếp có một cục cưng nhỏ, tám tháng sau cô đã là mẹ? Thật lo lắng, thật bối rối.
"Có anh đây." Hôn lên trán cô một cái "Nhìn xem con trai của Uất Trì Dung rất đáng yêu, chắc chắn là con của chúng ta cũng sẽ rất đáng yêu, nếu là bé trai thì có thể làm lão đại của thằng nhóc kia, nếu là bé gái thì để cho nhóc kia làm kỵ sĩ, đến khi con gái nhà chúng ta gả đi mới thôi."
Nguyên Bảo bị chọc cười "xì" một tiếng." Vậy nếu con gái chúng ta thích thằng nhóc kia?"
Ngôn Sóc nhíu mày"Làm sao có thể? Sẽ không cho nó có cơ hội." Từ trước đến giờ anh chưa bao giờ cho nhà người khác có lợi.
Nguyên Bảo". . . . . ." Được rồi, BOSS nhà cô lại kiêu ngạo, nhưng mà cảm giác một BOSS lớn dẫn theo một BOSS nhỏ cũng không tệ.
Nghe nói Nguyên Bảo mang thai, ông cụ hết sức vui mừng, bắt đầu tuyên bố khắp thế giới mình sắp có cháu trai, có lẽ là do quá vui mừng, ông cụ còn có sức lực hơn trước kia.
"Tiểu Sóc, con nói đặt tên đứa nhỏ là Quốc Vinh hay là Quốc Uy?"
"Phốc ——" Tất cả sữa trong miệng đều văng ra ngoài, ông cụ bên cạnh vẫn nghiêm túc lật từ điển, Nguyên Bảo hoảng sợ, nếu đặt tên này thì đứa nhỏ của bọn họ phải sống thế nào, lôi kéo góc áo của Ngôn Sóc, nhắc nhở anh nghĩ cách.
Bây giờ Nguyên Bảo hơi nghi ngờ cái tên Ngôn Sóc này đến từ đâu, thật sự là không dám khen tặng kỹ thuật đặt tên của ông cụ.
"Con thấy tên Quốc Uy rất tốt , có quan hệ trực tiếp đến sự hình thành của Viagra*." Ngôn Sóc lật báo xem, thờ ơ nói một câu.
*Viagra : tên một loại thuốc trị liệt dương.
Lúc này, ông cụ và Nguyên Bảo đều cứng ngắc tại chỗ.
. . . . . .
Tám tháng sau đứa nhỏ được sinh ra thuận lợi, từ lúc đi ra khỏi phòng sinh Nguyên Bảo vẫn khóc mãi, cô nắm một cổ tay của Ngôn Sóc "Em không muốn sinh thêm nửa."
"Ừ, nếu có thể thì tôi muốn sinh thay em." Vừa rồi cô rống đến tim đau phổi liệt, BOSS nghe được rất đau lòng, sờ sờ sợi tóc bị dính mồ hôi của cô, dùng tư thế thần thánh hôn lên khóe môi cô "Vất vả rồi, bà xã."
Nguyên Bảo cười thút tha thút thít "Đáng ghét."
Nhìn hình ảnh vô cùng hạnh phút này, y tá bên cạnh nở nụ cười, trong ánh mắt tràn đầy ý tốt "Chúc mừng, là một đứa bé trai, bộ dáng rất xinh đẹp."
"Nhiều nếp nhăn như vậy đẹp ở chỗ nào." Trong ánh mắt hiện lên tia ghét bỏ, Ngôn Sóc ôm đứa bé không khóc cũng không ầm ĩ vào lòng "Nhìn xem, con của chúng ta."
"Hơi xấu xí."
Đứa bé sơ sinh nho nhỏ này, toàn thân đều có nhiều nếp nhăn, nhìn như là một ông cụ nhỏ, dường như đứa bé nghe hiểu anh đang nói xấu nó liền khóc lớn lên.
"Tôi ôm đứa bé đến phòng trẻ sơ sinh trước, đến lúc bú sữa sẽ ôm trở lại."
"Ừ, chăm sóc thật tốt."
Nghe nói Nguyên Bảo sinh con trai,Dương Dư liền ôm con trai Tiểu Phong của bọn họ chạy đến, lúc này Tiểu Phong đã tròn mười tháng tuổi, bộ dáng xinh xắn đẹp đẽ, được Dương Dư ăn mặc kỹ càng, nhìn giống như là một bé gái nhỏ.
"Sao con trai lại biến thành bộ dạng này?" Kéo cái nón nhỏ trên đỉnh đầu Tiểu Phong xuống, dùng sức nhéo một cái lên gò má mềm mại này, Tiểu Phong cũng không khóc, chỉ toe toét miệng nhìn anh.
"Nguyên Bảo đâu?"
"Đang ngủ." BOSS thích trẻ con, nhưng không thích thảo luận về đứa nhỏ của mình, thấy bộ dáng này của Tiểu Phong, anh cũng cảm thấy đáng yêu, ôm lấy Tiểu Phong trêu đùa .
"Đứa nhỏ đâu? Tại sao lại ôm Tiểu Phong nhà chúng tôi." Đưa tay ôm con trai lại, hung hăng trợn mắt nhìn a