Tác giả: Giao Chi
Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015
Lượt xem: 1342071
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2071 lượt.
y mai tôi không cho phép cô đi thám hiểm rừng rậm."
【 KHông được đâu~ nếu như không đi thì chỉ số thuộc tính sẽ về con số 0, ba suy nghĩ kỹ nha~】
Được rồi, vậy cứ tiếp tục đi thám hiểm rừng rậm vậy, nhưng một ngày chỉ có thể đi một lần, gần đây Nguyên Bảo cũng rất bận, cô vừa phải đi thám hiểm dậm chân tại chỗ, còn phải điu cái gì mà công chua công chúa kia nữa, tồi tệ nhất là, hai ngày nữa cô phải trải qua cuộc chuyển đổi một lần nữa, món đồ bằng ngọc cô tìm được vào ngày thứ 6 đi thám hiểm chỉ là một thứ dùng để tính thời gian, Nguyên Bảo rốt cuộc cũng giận. . . . . .
"Tôi không muốn đi nữa, tôi không muốn đi nữa, dù biến thành con nít cũng không muốn đi nữa đâu."
BOSS nhíu mày: “Ngày mai là ngày cuối cùng, cô chắc chứ?" Được rồi, BOSS thừa nhận mình có ý nghĩ muốn xem thử ngày mai bên trong kia sẽ có món đồ lừa đảo nào nữa mà thôi.
"Không muốn."
"Được rồi." BOSS gật đầu một cái"Ngày mai là ngày cuối cùng, cô ở đây. . . . . . đi một lần nữa, rồi tôi dẫn cô đi ra ngoài chơi có được hay không?"
"Không muốn" Cô chun chun cái mũi nhỏ, ngồi ở trên giường khóc "BOSS bận như vậy, khỏa thân cũng không cho tôi xem, giống y chỗ này, đều đáng ghét như nhau ~"
Cô gái nhỏ bên trong đang khóc rất đáng thương, chân mày BOSS nhíu thật chặt, sau đó đưa tay chạm vào màn hình "Đừng khóc nữa." Thật ra thì cô chỉ nghĩ đến việc mình khỏa thân thôi phải không?
Bây giờ Nguyên Bảo thật bi thương, việc bản thân mình biến thành cái điện thoại di động đã không thể giải thích được rồi, bây giờ còn phải ở cái nơi dậm chân tại chỗ kia nữa, còn phải luyện máy điệu nhảy, rồi mấy món đồ kỳ lạ nhặt về kia nữa chứ!
Aaaaaaa, số mệnh trắc trở, chỉ có thể là Nguyên Bảo.
Không khí bây giờ rất là cứng nhăc, ngón tay thon dài cuat BOSS vuốt ve khuôn mặt trên màn hình, anh mở miệng, âm thanh trầm thấp dịu dàng như nước, và dễ nghe như tiếng đàn violon đang kéo giữa đêm khuya tĩnh mịch :"Khóc cái gì mà khóc, vẫn còn có tôi bên cạnh em mà. . . . . ."
Cơ thể Nguyên Bảo cứng ngắc, nhưng sau đó nước mắt càng rơi dữ dội: bọn họ chung sống với nhau 105 ngày, dù trở thành điện thoại di động của một người thuộc vai phản diện như BOSS 105 ngày nhưng BOSS thật sự rất bao dung cô, mặc dù BOSS rất hung, cũng có khả năng rất xấu xa, thậm chí ở trong mắt người khác anh là kẻ ác , nhưng trong mắt Nguyên Bảo thì BOSS là một người đàn ông dịu dàng.
Anh không biết cách để biểu đạt, lúc khó chịu anh sẽ nhìn bạn một cách lạnh lùng, nhưng. . . . . . anh luôn luôn bên cạnh mình, chưa bao giờ bỏ đi
"BOSS, rất muốn ôm anh một cái" Dáng vẻ lúc khóc của cô rất xấu, cả khuôn mặt vẹn vẹo, nhưng đối với Ngôn Sóc thì nó có vẻ rất đáng yêu, thật sự đáng yêu.
"Sẽ có một ngày em sẽ ôm được tôi."
"Nhưng không phải BOSS ghét tôi sao?" Nguyên Bảo thút thít nhìn anh, trong nước mắt thì cặp ngươi còn them trong vắt.
BOSS nhẹ nhàng gật đầu một cái: "Không ghét em đâu, lúc em ôm tôi thì uống thuốc trị độc là được rồi."
Nguyên bảo: ". . . . . ." Trước sau đều nham hiểm.
Nguyên Bảo lau đi nước mắt, bây giờ sắc trời đã nhuộm đen, nhưng trong phòng làm việc rất sáng, gần đây BOSS đều bận đến khuya, Nguyên Bảo đã sớm được tin tức trên tờ báo trên bàn, bên trên là lời đồn đại về BOSS và K, nhưng BOSS cũng không tính ra mặt để lên tiếng giải thích, cảnh tiếp theo chắc kịch tinhs sẽ được bắt đầu.
Nguyên Bảo cắn vành môi dưới: "BOSS, tôi thật sự rất muốn đi ra ngoài."
"Sẽ được ra mà." BOSS thờ dài một hơi nhẹ nhàng "Tin tưởng tôi, em sẽ ra ngoài."
"Ừm!" Nguyên Bảo gật đầu một cái, thật sự tin tưởng vào BOSS.
Ngày hôm sau cô vẫn vào cái nơi dậm chân tại chỗ lừa đảo kia, vẫn là cái cây kia, vẫn cái hố sâu kia, nhưng bên trong biến thành——
"Baidu, tại sao cô lại ở bên trong đó?"
Khung tìm kiếm đê tiện Baidu đang ở bên trong, cô ta ở bên trong đảo một vòng rồi hiện lên một dòng chữ: 【 Baidu là là vũ khí cuối cùng, mời khách hàng ăn Baidu xinh đẹp này 】
Nguyên bảo: ". . . . . ." BOSS, cô muốn về nhà.
【Có lòng nhắc nhở thêm, nếu như khách hàng không thực hiện như khẩu lệnh, Baidu sẽ định dạng lại bộ nhớ máy~ nói thêm là khách hàng sẽ không biết nơi định dạng ở đâu đâu ~ cho nên tốt nhất đừng nên tìm ba ~】
Nguyên Bảo: ". . . . . ." Thật là vui, tại sao nhìn thấy Baidu lại cảm thấy an tâm như vậy ta?
Nuốt Baidu vào rồi một giây sau, không có điểm khác lạ, có thể nói, cái Baidu đê tiện đó tuột xuống, chỉ là một giây kế tiếp, Nguyên Bảo cảm thấy mình cực kỳ khó chịu, có một thứ gì đó đông phồng lên mạnh mẽ bên trong.
"Đau quá ~BOSS, đau quá ~" Lúc này Ngôn Sóc đang chăm sóc cây cỏ trong khuôn viên nhà, vốn không để ý đến tình trạng bên trong nhà.
"BOSS. . . . . ." Nguyên Bảo bất lực kêu lên. A, sau đó nhìn chỉ số trên thanh thuộc tính chuyển về con số 0, quanh cảnh xung quanh bắt đầu biến mất một cách từ từ.
Ôi—— không đươc, Baidu đáng chết này nhất định là đồ lậu rồi.
A a a a a, BOSS cứu mạng, cuối cùng Nguyên Bảo cũng nhìn thấy được bóng lưng của BOSS, sau đó một đống lộn xộn chiếm hết tâm trí trong đầu cô.