Tác giả: Giao Chi
Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015
Lượt xem: 1342238
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2238 lượt.
【 Chương trình bị lỗi hoặc bị má hóa , hệ thống năng lượng lựa chọn tháo gỡ. 】
【 Phần cứng của điện thoại (hard disk) bị lỗi, 3 giây sau bước vào trạng thái Fomat】
【 Sim của điện thoại bị lỗi, 3 giây sau tiến vào trạng thái khóa. 】
【 Điện thoại di động. . . . . . 】
Thông báo còn hiện lên nhưng Nguyên Bảo đã không nghe rõ nữa rồi, đến phút cuối chỉ quanh quẩn trong đầu âm thanh ngọt ngào của Tiểu thư hệ thống【 Bây giờ bắt đầu thăng cấp lần hai, thăng cấp này sau một ngày sẽ hoàn thành, bây giờ bắt đầu thăng cấp, thăng cấp bắt đầu. 】
Nửa tháng thăng cấp một lần, đúng lừa thì không bao giờ ngừng, ý thức của Nguyên Bảo lượn lờ ở giữa dòng chữ rồi chợt nhắm hai mắt lại.
Đang cắt sửa cây cảnh ngoài vườn thì tự dưng BOSS cảm giác trải tim mình nhảy lên một nhịp, tay mất thăng bằng, cây kéo sắc bén đụng vào ngón trỏ của anh, trong tích tắc dòng máu đỏ chảy ra, lá cây xanh thẩm nhuộm màu máu tươi.
Ánh mắt BOSS không khỏi rơi lên bàn làm việc, trong tim anh có một cảm giác bất an rất lại lùng, để dao tu bổ cây xuống, trên màn hình di động là một khoảng không đen kịt, lần này không thể mở máy lên được nữa. BOSS thật chặt sậu khởi chân mày, nhẹ nhàng gọi một tiếng: "Nguyên Bảo."
Trên màn hình hiện lên một dòng chữ xanh thẫm:【Điện thoại của người đang trong tình trặng thăng cấp, toàn bộ chương trình của điện thoại đã ngừng hẳn, sau khi chế độ thăng cấp hoàn thành thì có thể sử dụng lại bình thường. Xin người không cần lo lắng. 】
Vừa thăng cấp đó, lần trước thăng cấp trực tiếp chuyển Nguyên Bảo thành mười ba tuổi, lần này lại là cái gì, trong lòng BOSS có chút mong đợi, cũng có chút thấp thỏm lo âu.
Nguyên ngày hôm nay trôi qua thật chậm, điện thoại di động tắt máy, và cũng không có nhiều cuộc gọi làm phiền, khó được một an tĩnh ngày nghỉ, BOSS nhìn tờ báo đặt trên khay trà, tin tức trang đầu tiên gây ấn tượng rất lớn, phía dưới là một bức hình minh họa, bảo Ngôn Sóc anh vô cùng kiêu căng.
Anh tính mượn ngày chủ nhật này cho Thiên Tinh một bài học, nhưng mà tâm trạng của anh hôm nay hơi bị tốt, cho nên anh không muốn tìm thêm chuyện rắc rối cho mình, như thế cứ nhàn nhã nguyên ngày nghỉ, mà cũng không có cái kẻ ngốc nào cứ lộn xộn bên cạnh mình, nên BOSS chuẩn bị xe đi vùng ngoại ô săn thú.
"Đúng vậy, khách cũ của chúng ta cũng bị cướp đi không ít, chỉ còn vài khắc lâu nay thường xuyên ghé chỗ chúng ta mà thôi."
“Có biết người nào không?" Ngôn Sóc che giấu nụ cười, đáy mắt mang theo một suy nghĩ sâu xa.
"Chỉ nghe nói mới từ nước ngoài về, còn mấy thứ khác thì lão không biết, chỉ là bản lĩnh của người này cũng lớn thật, trong vòng nửa tháng ngắn ngủn, biến cái khu đất bỏ hoang bên kia thành hình dạng như vậy, vừa nhìn thì đã biết không phải nhân vật nhỏ nào đâu."
"Không cần để ý họ." Ngôn Sóc nhíu mày “Mang con đi xem ngựa đi, rất lâu, đã lâu con không gặp con Quốc Vương rồi."
"Quốc Vương của con đây này." Vừa nghe đến cái tên cũ ấy thì Lão Trần cười vui vẻ ngay "Chỉ là Quốc Vương quá ngông, trừ con ra cũng không cho ai cưỡi."
Quốc Vương là một loại ngựa thuần chủng có lông mà đỏ nâu, thường ngựa thuần chủng cao quý đều rất kiêu căng, cũng hết sức đẹp. Thấy Ngôn Sóc đi tới, nó phát ra một tiếng hí thật dài, sau đó đứng nguyên tại chỗ nhảy tán loạn.
"Quốc Vương!"
Ngôn Sóc bước tới vỗ lên lưng nó, sau đó người bên cạnh đưa tới một bộ Sema1, Ngôn Sóc cầm chúng rồi vào phòng thay quần áo, đang thay quần áo thì anh nhìn điện thoại vẫn một màu đen như mực, Ngôn Sóc suy nghĩ: "Nguyên Bảo, ngoan ngoãn ở đây nhé." (1- Sema: đồ đua ngựa )
Nếu trước đây, kẻ ngốc kia sẽ nói: “Đừng hòng, tôi muốn ở cùng với BOSS."
Ngôn Sóc hít sâu một hơi: được rồi, anh thừa nhận, bé ngốc không có ở đây thật sự rất chán.
Nguyên Bảo vẫn còn trong chế độ thăng cấp, cơ thể của cô từng chút mọt xảy ra nhưng biến đổi nhỏ, mặc dù Nguyên Bảo đã rơi vào trạng thái ngủ, nhưng chuyện bên ngoài kia cô vẫn cảm giấc rõ ràng: cô cảm giác BOSS ném mình lại, chung quanh chỉ còn một mình cô, lạnh lão, trống vắng , cô độc. . . . . .
Nguyên Bảo không nhìn thấy mọi thứ, theo tinh thần lo lắng của cô, hình dáng cơ thể cô cũng biến hóa theo.
. . . . . .
Chơi suốt một ngày Ngôn Sóc hơi mệt, đã hơn 10 giờ, điện thoại di động vẫn tối đen như mực, trước đây chỉ cần anh gọi một tiếng Nguyên Bảo sẽ xuất hiện trước mắt anh. BOSS chớp chớp hai con mắt của mình, sau đó nhẹ nhàng hướng về phía màn hình điện thoại di động đặt lên đó một nụ hôn: "Ngủ ngon, Ngôn Bảo Bảo. . . . . ." Đây là lần đầu tiên anh gọi cô như vậy, mặc dù cái tên này nghĩ hơi lâu mới có, được rồi, BOSS mày tự thừa nhận đi, anh có không có tài đặt tên hay cho người ta.
. . . . . .
Ngày hôm sau điện thoại di động vẫn không có bất kỳ biến hóa nào, BOSS đ đặt điện thoại di động ở trong phòng ngủ, sau đó thay quần áo, ngay ở giây anh vừa đi ra, điện thoại di động truyền tiếng vang “Tích”, sau đó màn hình phát ra ánh sáng trắng, trên mép hình, xuất hiện rất nhiều chữ t