Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Boss Và Thiên Thần Ai Là Người Lưu Manh

Boss Và Thiên Thần Ai Là Người Lưu Manh

Tác giả: Từ Liễm

Ngày cập nhật: 04:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341169

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1169 lượt.

ào tắc nghẽn, phản ứng chậm nửa nhịp làm cho người ta không nói được lời nào thì bên ngoài thật cũng không làm cái gì thực xin lỗi với bạn học, cho nên tất cả mọi người rất thích cô gái không có dáng vẻ giả bộ thanh cao này.
Tiếc rằng năm đó Thiên Thiên bị người sinh viên đẹp trai danh tiếng kia dùng “lời hẹn ba năm ba năm bạn gái” sau không có ai dám rõ rệt công khai hướng sinh viên danh tiếng nhà cao phú suất kia trêu đùa .
“Có thể hay không đừng đề cập đến chuyện như vậy nha, đều quá khứ đã lâu như vậy lúc ấy mọi người còn đùa giỡn đây.” Con mắt sưng vù tiêu trừ hơn phân nửa, Thiên Thiên thay xong y phục chuẩn bị ra cửa trước khi đi phát hiện Hách Sảng đột nhiên nhảy vào gian phòng gọi điện thoại, Thiên Thiên cũng không quá để ý, chỉ nghe thấy đứt quãng một câu:
“Đúng vậy… Đã trở lại… Khó nói… Cẩn thận một chút tốt hơn…” Làm cho nàng không hiểu lời nói gì.
Mặc đồ công sở đi giày cao gót cô gái trẻ nhàn nhạt tinh thần phấn chấn đón nắng sớm, gương mặt xinh đẹp lộ ra tràn trề mơ ước đối với tương lai đầy mong đợi.
Thiên Thiên thích đi bộ đi làm vừa đỡ tiền xe, chủ yếu nhất là có thể mượn cơ hội rèn luyện thân thể không cần suốt ngày lo lắng mập mạp, chứng bệnh của nhân viên văn phòng!
Chỉ là Thiên Thiên hôm nay đặc biệt hưng phấn không biết bị đả động nữa, một đường hướng công ty đi, vừa liền hát thiếu nhi: “Con chim nhỏ ở phía trước dẫn đường, cơn gió nhỏ thổi hướng chúng ta, chúng ta như mùa xuân, vào công viên thấy thảm cỏ xanh xinh đẹp…”
“Thiên Thiên!”
Nghe được có người kêu tên của mình, Thiên Thiên thoáng cái đỏ mặt cứng ngắc xoay người sang chỗ khác:
“Ha ha ~ Tiêu Hàn, sớm ~” Như thế nào trùng hợp như vậy trùng hợp như vậy, mất mặt thiệt nhiều …
Một người mặc OL khí chất mỹ nữ ôm theo túi sách vừa đi đường vừa hát nhạc thiếu nhi còn bị người quen trông thấy, tràng diện này đúng là có điểm xấu hổ.
Tiêu Hàn vẫn là một thân quần áo thoải mái cưỡi xe đạp màu lam ngày đó đèo Thiên Thiên, cười tủm tỉm cùng Thiên Thiên chào hỏi, phảng phất vừa rồi hắn cái gì cũng không nghe thấy:
“Sớm, đi làm à…. không tệ không tệ.”
Thiên Thiên gặp hắn không có giễu cợt bộ dáng của nàng, đoán rằng người ta khả năng không nghe thấy, may qua, may quá:
“Sớm a, công ty cậu cũng ở bên cạnh sao?”
Tiêu Hàn gật gật đầu: “Giúp anh họ làm việc, công ty anh ấy ở phía trước.” Tiêu Hàn chỉ chỉ một tòa cao ốc cách Lăng thị không xa, tòa nhà này tại thành phố A cũng là tòa cao ốc văn phòng nổi danh:
“Chính là chỗ đó nhìn thấy không, công ty anh họ mình tại lầu ba.”
Thiên Thiên đã sớm nghe nói ngoại trừ Lăng thị thì tòa nhà này là quyền sở hữu tu nhân của Lăng Phong, không cần giao tiền thuê bên ngoài nơi này tất cả tiền thuê cao ốc văn phòng đều cao làm cho người khác líu lưỡi, anh họ Tiêu Hàn có thể ở chỗ này mở công ty giải thích rõ trên cơ bản lĩnh vực kinh doanh phát triển vững vàng không phải người mới dấn thân gây dựng sự nghiệp đừng nói phát triển mà ngay cả thử cũng chưa chắc dám hao tổn như vậy.
Nói như thế nào vị anh họ thần bí kia cũng từng đối với nàng bảo vệ, biết rõ hắn phát triển tốt Thiên Thiên vẫn là rất cao hứng:
“Anh ấy thật là lợi hại mới tốt nghiệp không bao lâu thì có công ty của mình .” Vừa rồi cảm giác hưng phấn bị phức cảm thay thế thành tự ti, Thiên Thiên vẻ mặt uể oải:
“Không giống mình vẫn chỉ là một viên chức nhỏ.” Thiên Thiên bị BOSS làm khó dễ nghĩ tới liền ưu thương.
Lúc này Tiêu Hàn tiếp điện thoại, giống như là có chuyện gì gấp, không đợi Thiên Thiên nói hết lời liền đạp phải xe đi.
“Cái gì nha, chạy trốn giống con thỏ.”
“Nhân viên Lăng thị sao lại chẳng phân biệt được lớn nhỏ, làm sao lại thành viên chức nhỏ rồi?”
Nghe đến bên cạnh đột nhiên xuất hiện âm thanh Thiên Thiên sợ hãi, khuỷu tay cũng nhịn không được rung động hai cái. Vẻ mặt như đưa đám chậm rãi quay đầu lại:
“Tổng tài…. sớm, sớm, sớm a ~ “
Ban ngày không thể nói người, nghĩ cũng không thể nghĩ, nếu không bạn xem bị nghĩ ra được đi…
Lăng Phong một tay đặt trên cửa xe, cúi đầu nhìn Thiên Thiên: “Mới vừa rồi còn nghe em ca hát tâm tình không phải là rất tốt sao, như thế nào thoáng cái liền khó chịu rồi?”
Không thể nào!
BOSS rõ ràng liên tục đi theo nàng, này…
Thiên Thiên xấu hổ vô cùng, thoáng cái ngay cả dùng khí ngẩng đầu cũng không có.
“Nhân viên Lăng thị phúc lợi nhất định tốt, Sở tiểu thư làm sao sẽ sinh ra ý nghĩ như vậy.” Giọng hơi thất vọng nói.
Cái này là dạng gì ý niệm trong đầu?
Thiên Thiên ngẩng đầu nhìn BOSS, nắng sớm tỏa lên khuôn mặt hoàn mỹ của nam nhân kia chói lọi bốn phía làm Thiên Thiên sắc mặt đều hồng nhuận.
Khụ khụ ~ kỳ thật… Nhìnm đẹp trai, đặc biệt là chúng loại đẹp trai như Lăng Phong này khuôn mặt nhỏ nhắn không hồng một chút thì thực thiên lý bất dung, Thiên Thiên hồng một chút như vậy cũng là phải, này thuộc về biểu hiện của tập thể quần chúng.
Bất quá tại trong mắt Lăng Phong Thiên Thiên cũng là mỹ nữ có khí chất đặc biệt hiếm có, mặc dù là nịnh nọt còn mang theo nụ cười lúng túng nhưng ở trên mặt Sở Thiên Thiên