Tác giả: Từ Liễm
Ngày cập nhật: 04:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341173
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1173 lượt.
liền trực tiếp như vậy thành nụ cười hồn nhiên bộ dạng thanh thuần xinh đẹp.
“Sở tiểu thư không phải là cảm thấy Lăng thị đối với nhân viên quá nhiều yêu cầu, quá mức hà khắc, cho nên dự định đi nơi khác làm việc đi?”
Thiên Thiên vội vàng lắc tay phủ nhận:
“Không không không không…tổng tài làm sao sẽ nghĩ như vậy.” Vì gia tăng có độ tin cậy, không thể không vỗ vỗ lão bản nịnh hót .
Nịnh hót của Thiên Thiên lắp bắp thật lâu mới nói hết một câu nói:
“Lăng thị xí nghiệp lớn như vậy kia là bao nhiêu người muốn chen lấn đều chen lấn không vào, em làm sao lại muốn bỏ đi, ha ha, tổng tài…ngài tính sai.”
Lăng Phong gật đầu, nhướng nhướng mày:
“Hy vọng là tôi nhìn lầm.” Đi vòng qua bên kia mở cửa xe:
“Lên xe.”
“Hả?” Bị lão bản nghe thấy mình hát nhạc thiếu nhi, còn hoài nghi nàng có ý định “Trốn ” trong đầu, lúc này còn đi nhờ xe có phải hay không không tốt lắm?
Mấu chốt là khoảng cách đến công ty cũng chỉ lộ trình hai mươi mấy bước còn ngồi xe làm gì/ đây không phải là làm cho các đồng nghiệp hiểu lầm nàng cùng lão bản ngày hôm qua ở cùng một chỗ sao?
Không được, kiên quyết không thể lên xe!
Thiên Thiên uyển chuyển cự tuyệt: “Cái kia… tổng tài, em…”
“Xem ra Sở tiểu thư đúng là không nghĩ muốn tiếp tục lưu lại Lăng thị, đã như vậy…”
Lăng Phong nói còn chưa dứt lời, thân ảnh nhỏ nhắn xinh xắn của nàng đã dùng khí thế sét đánh không kịp chui vào trong xe, tại ghế lái phụ ngồi đàng hoàng ngay cả dây an toàn cũng thắtlên.
Tốc độ này… làm Lăng Phong sửng sốt một giây mới phản ứng tới. Trông thấy BOSS đại nhân thư thái cười một tiếng, Thiên Thiên cổ họng lúc này mới từ từ trở về vị trí cũ.
Ai, hãm hại không nổi, nhân lực công ty nhiều như vậy, chén cơm tùy thời cũng có thể khó giữ được, lão bản không thể đắc tội nha!
Thiên Thiên trộm trộm nhìn thoáng qua tổng tài đang lái xe, không ngờ Lăng Phong cũng đúng lúc nghiêng đầu tới đây, bốn mắt nhìn nhau trong nháy mắt Thiên Thiên mặt đỏ giống như tôm luộc không được tự nhiên .
Trong kính chiếu hậu mặt Lăng Phong hiện lên một nụ cười ý vị sâu xa. Thiên Thiên lần này thật sự không dám ngẩng đầu không dám lên tiếng nữa.
Hôm nay là ngày mấy nha…. sáng sớm mắt sưng con, đi làm nâng cao tinh thần hát bị lão bản nghe thấy, cùng bạn học cũ nói vài lời nói còn bị hiểu lầm có tâm lí nghịch phản lúc này vì quan sát lão bản tâm tình như thế nào cư nhiên vừa vặn bị bắt.
Thiên Thiên thật là khổ sở, khổ sở muốn ói…
“Tổng tài, phiền toái dừng xe dạ dày em không thoải mái.”
Lăng Phong nghiêng đầu nhìn Thiên Thiên mặt vặn vẹo ôm bụng bộ dáng rất khó thoạt nhìn không giống như là đang giả bộ là thật không thoải mái.
“Chuyện gì xảy ra, ăn sai gì đó sao?” Lăng Phong vừa hỏi thăm, quay đầu xe hướng bệnh viện trung y của bạn chạy tới.
Thiên Thiên ôm bụng sắc mặt trở nên tái nhợt, suy yếu dựa ở trên ghế:
“Ừ, có thể là thế…. buổi sáng khi rời giường thời con mắt còn sưng lên.”
Chẳng lẽ là do tối hôm qua ăn lon tương salad quá hạn? Không biết có thể hay không chết a…
“Không nên suy nghĩ bậy bạ.”
Thiên Thiên càng thêm thống khổ. Nghĩ cái gì đều bị lão bản đã nhìn ra, bộ dáng của nàng nhất định rất thê thảm …
“Có thể là ngộ độc thức ăn, đừng sợ.”
Xong rồi xong rồi, lão bản lúc nào sẽ dụ dỗ người khác, lại sinh ra
Đến bệnh viện vẫn là bác sĩ trẻ tuổi lần trước trị bệnh cho Thiên Thiên lần này Thiên Thiên bị lăn qua lăn lại không ít mãi cho đến bị ở trên giường bệnh Thiên Thiên mới hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm.
Gặp bác sĩ vẻ mặt nhẹ nhàng,nàng mới biết không chết được, cũng yên tâm ngủ.
Trong mơ tựa hồ có ngón tay từ trên trán nàng lướt qua, có người thay nàng đắp chăn.
Khi mở mắt ra BOSS đại nhân ở trước mặt Thiên Thiên, Thiên Thiên cho là mình mộng nhắm mắt lại lại mở ra, vẫn là mặt BOSS chỉ bất quá lần này khẽ mỉm cười, mê chết người mừng rỡ hiếm thấy.
“Ngủ đủ rồi? Có thể ngồi dậy sao?”
Bất quá trên mặt chỉ là hình dung tiết mục ngắn, khụ khụ, trên thực tế Thiên Thiên đang tìm cách có nên hay không nhân cơ hội làm cho tổng tài chi trả tiền chữa trị.
Bởi vì cái bệnh viện này tiền chữa trị thật sự là quá mắc. ~~~~ ( _ )~~~~
“Không cần lo lắng.” Trên đỉnh đầu giọng BOSS vang lên trầm thấp, làm cho lòng người an tâm.
Lúc này Thiên Thiên thật lòng cảm động, ngửa đầu, mắt lấp lánh:
“Thật vậy chăng…. này thật sự là rất cảm tạ tổng tài, tỏng tài ngài là người tốt.” Trước là nàng tiểu nhân.
“Trừ vào tiền lương tháng này là được.” BOSS không nhanh không chậm bồi thêm một câu.
$&*&* $%… …
Thiên Thiên thật là muốn nổi bão tố nói tục.
“Kia tổng tài, không biết có thể hay không để cho vị bằng hữu kia đến xem em có thể ra viện được chưa?” Đã thay bằng một khuôn mặt tươi tắn.
“Cái này có thể có.”
Cảm động đến rơi nước mắt: “Cảm ơn tổng tài.”
“Không cần khách khí, đây là phúc lợi xứng đáng của nhân viên Lăng thị.”
Tổng tài thực hắc! Lúc này vẫn không quên trên mặt mình dát vàng.
“Khụ khụ ~ tôi có thể đi vào s