Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bức Thư Bị Lãng Quên

Bức Thư Bị Lãng Quên

Tác giả: Cố Tây Tước

Ngày cập nhật: 04:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341667

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1667 lượt.

khách sáo.”
Tường Vy ăn xong con tôm hùm cuối cùng mới sực nhớ tới vấn đề quan trọng: “Bữa đại tiệc này ai mua vậy?”
Triều Dương chỉ vào người nào đó: “Đối tượng.”
Mao Mao cười ranh mãnh: “Ai muốn tán Meo Meo vậy?”
Triều Dương cũng cười: “Mao, chú ý dùng từ ngữ, kẻo có người lại kêu.”
Mao Mao: “Xí, sợ đầu sợ đuôi, sao làm đại sự được.”
An Ninh: “Cái gì là đại sự?”
Mao Mao: “Ví dụ như XX, XX và XXX.”
Cả bọn: “...”
An Ninh vẫn rất tò mò cái gì là đại sự?
Lúc này Mao Mao bất ngờ “a” một tiếng: “Tim của tôi không biết tại sao đột nhiên đập liên hồi?”
Tường Vy hỏi: “Bình thường nó không đập sao?”
“Rất nhanh, rất nhanh đó!” Mao Mao nhìn An Ninh, giọng nói run run: “Chẳng lẽ, bữa tối tôi vừa ăn là của trai đẹp nào đó đã mua sao?”
“...”
An Ninh vốn định tìm bừa một cớ nào đó, nhưng cô dừng lại giây lát rồi nói: “Ờ... Anh ấy tên là Từ Mạc Đình, hiện giờ tôi và anh ấy có vẻ như là “đang hẹn hò”.”
Lời này vừa nói ra, cả phòng tĩnh lặng. Hai phút sau phòng 315 như nổ tung lên. An Ninh trước nay luôn có thể vờ như không có chuyện gì, nhìn bạn bè làm ầm ĩ, còn mình rất bình tĩnh, nhưng cô không ngờ là ba chữ này lại có uy lực đến vậy.
Còn Từ Mạc Đình ở bên đây cũng là lần đầu lắc đầu cười khổ, may mắn là lý trí vẫn còn tồn tại, nên không có chuyện đầu óc ngất ngây gọi điện thoại hỏi đối phương một câu “Mùi vị thế nào”, nếu không anh chẳng khác gì một thằng lỏi đang giở trò ranh ma. Ra khỏi nhà hàng, có người đề nghị đến quán bar ngồi một lúc, Mạc Đình nhìn đồng hồ: “Tôi không đi, tôi còn có chút việc, tiền rượu cứ tính cho tôi nhé.”
“Lão đại, không lẽ là hẹn hò sau hoàng hôn à?” Một giọng nam già dặn dò hỏi.
Từ Mạc Đình chỉ vỗ vỗ vai anh ta, nói: “Về nhà thôi, các cậu chơi vui vẻ nhé.”
Đêm đó, một đám ở quán bar đoán đối tượng cùa Từ lão đại rốt cuộc là người như thế nào, lão tam và một người khác đã gặp qua, nhưng biết rõ nội tình đương nhiên chỉ có Trương Tề, thế nhưng Trương huynh bo bo giữ mình, chưa được đương sự cho phép thì ngậm miệng vẫn hơn.
Từ Mạc Đình về tới nhà, tắm rửa xong liền bắt đầu ngồi ngây trên giường, đây xem như là cơ hội ngàn năm mới có, cuối cùng anh thở dài nằm xuống giường đưa tay che mắt, chưa xem xét trước sau đã đánh cược duyên phận với một người như thế, ngay cả anh cũng cảm thấy mình như bị quỷ ám.
Gần đây, từ lúc trời tờ mờ sáng An Ninh đã bắt đầu ra khỏi cửa bôn ba vất vả. Bù đầu đến nỗi hai ngày nay vẫn chưa gặp Từ Mạc Đình, mặc dù chưa có gì khác thường, nhưng lúc viết báo cáo thi thoảng lại có một người đi vào dòng suy nghĩ của cô, nhưng dừng chốc lát để truy vấn thì lại chẳng cảm thấy gì, thế nên cô kết luận chuyện này “đơn giản chỉ là lơ đễnh” mà thôi.
Hôm thứ Sáu, An Ninh cùng bọn Triều Dương đến cổ vũ trận chung kết của Tường Vy thì gặp Từ Mạc Đình, hình như anh bị ép đến trao giải, người con trai này thong dong đứng ở đó vẻ bình tĩnh, và tất nhiên thu hút rất nhiều sự chú ý.
Phó đại tỷ mới từ khách sạn đến không khỏi cảm thán nói: “Nếu sinh ra sớm hai năm, chị sẽ theo đuổi cậu ta!”
Mao Mao và Triều Dương ra sau cánh gà phụ giúp, bạn C nghe thấy câu nói đó lập tức xáp lại nói chuyện phiếm với Phó đại tỷ: “Trông anh ấy có được không? Rất phong độ phải không? Em hỏi thăm rồi, anh ấy là nghiên cứu sinh ưu tú của khoa Ngoại giao, họ Từ, con một, thuộc hàng con ông cháu cha, hiếu thuận, có khát vọng lớn, không có thói quen xấu.”
Người nào đó ở bên cạnh nghe thấy không khỏi có chút bất an, vừa định mượn cớ đứng dậy, bạn C liền vẫy tay với cô: “Meo Meo, Mao Mao nói bà quen anh ấy, đến đây chúng ta cùng nói chuyện, có tài nguyên nên để dùng chung mà.”
An Ninh không biết Mao Mao đã nói lung tung cái gì ở bên ngoài, nhìn vẻ mặt chờ đợi của bạn C, chỉ có thể miễn cưỡng nói: “Thật ra, ừm, hiểu biết của tôi về anh ta còn thua bà.” Đây coi như là ăn ngay nói thật.
Bạn C vừa nghe như thế, cảm thấy được cổ vũ, không ngừng đưa thêm tin tức mình thu thập được: “Hiện tại phòng ký túc tụi tôi có hai người thề rằng, ai có thể cua được anh ấy thì sẽ tặng một bao lì xì cho người tổ chức cuộc thi này, để tạ ơn tri ngộ.”
Bỗng nhiên An Ninh “ý” một tiếng, nghĩ rằng, suy xét đến cùng thì bao lì xì kia không phải nên đưa cho cô sao? Tất nhiên, cho dù là cô không có can đảm lấy nó.
An Ninh giờ mới phát hiện ra, tình cảnh “không ai biết đến” trước kia của anh bị “mong muốn đi cửa sau” của cô phá vỡ... Ặc, thật tội lỗi.
Đến cuối hôm ấy, tình cảnh “không ai biết đến” của người nào đó cũng đã bị phá vỡ thật, đó là lúc Từ Mạc Đình lần đầu phá lệ trao giải cho người đoạt huy chương đồng là Phó Tường Vy, cô đã nói rất to vào mic: “Cảm ơn bạn trai của Lý An Ninh đã trao cho tôi giải thưởng này! Cảm ơn! Tất nhiên, cũng cảm ơn tất cả các bạn!”
“...”
Lúc này đây, lão đại khoa Ngoại giao đang đứng ở trên sân khấu với vẻ mặt tự nhiên, khóe miệng cười mê hồn, bị mọi người chú ý, cũng không có lấy một câu phản bác nào.
Hiện tại Lý An Ninh chỉ cần gặp người quen là sẽ bị chặn lại hỏi: “Meo Meo à, người đó thật sự là bạn trai củ