Tác giả: Cố Tây Tước
Ngày cập nhật: 04:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341520
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1520 lượt.
miễn cưỡng, chờ Tô Gia Huệ đi rồi mới nhìn về phía người đứng bên cạnh, tay anh nhẹ nhàng nắm lấy tay trái của cô: “Em đặc biệt tới gặp anh sao?”
Câu “Không phải” sao lại không thể nói ra, cô chỉ lẩm bẩm nói: “Em đi mua đồ, vừa khéo lại ở gần đây.”
Anh liếc nhìn cô, cuối cùng nói: “Em mời anh ăn cơm nhé?”
Lúc đi, trong lòng An Ninh không ngừng than thở, nghĩ thế nào cũng giống như tự mình chầu ở cửa vậy.
Từ Mạc Đình dẫn cô xuyên qua đám đông, tay vẫn không buông ra, lúc qua đường lớn, anh còn ôm eo cô, cô vừa định mở miệng, anh đã thản nhiên nói một câu: “Em còn nhúc nhích nữa anh sẽ hôn em ngay đấy.”
Lần đầu tiên nghe người con trai nhã nhặn này nói lời uy hiếp như vậy, An Ninh ngây ra một lúc, nghiêng đầu nhìn anh, vẫn cảm thấy quanh thân Từ Mạc Đình toát ra một khí chất mạnh mẽ, sâu sắc, không thể đoán biết. Lúc tinh thần trấn tĩnh lại là lúc cô đã ngồi trong một quán ăn, âm thầm lắc đầu dứt bỏ suy nghĩ hỗn loạn, ánh mắt trong trẻo nhìn khung cảnh xung quanh, khung cảnh tĩnh mịch, vô cùng thích hợp cho các đôi hẹn hò, khiến cô phải thốt lên: “Anh và đồng nghiệp thường đến đây ăn cơm sao?”
Người đối diện không trả lời, An Ninh hình như ý thức được chuyện gì, vội xua tay nói: “Anh không trả lời cũng không sao.”
“Em muốn biết gì anh cũng có thể nói cho em.” Anh nhìn cô nói: “Nơi này là lần đầu tiên anh đến.”
An Ninh vừa nghe thấy câu ấy, không biết tại sao lại nhớ đến tin nhắn cô đã trả lời hôm kia, bèn xoa xoa hai gò má đang nóng dần lên.
Đối phương gần như hoàn toàn không nhận ra “trạng thái bất thường” của cô, giơ tay gọi nhân viên phục vụ.
Cuối bữa ăn, Từ Mạc Đình nghe một cuộc điện thoại, nói chuyện hơn năm phút, Mạc Đình vừa tắt máy, An Ninh lập tức nói: “Nếu anh bận thì cứ về trước đi.”
Anh nhìn cô, rồi bất ngờ cúi người xuống, hơi thở chậm rãi ghé lại gần, môi anh áp lên môi cô, lúc này An Ninh mới giật mình nhận thấy chuyện gì đang xảy ra, phản ứng đầu tiên là ngửa ra sau, nhưng đối phương đã đi trước một bước giữ gáy cô lại, anh khẽ cắn một chút, An Ninh thấy đau “á” tiếng rồi nhắm mắt lại, tim đập như trống đánh, lúc anh đưa đầu lưỡi tiến vào, toàn thân An Ninh cứng ngắc, cô mở to mắt, giây phút tiếp theo cô đã ngã vào trong một đôi mắt đen láy sâu thẳm.
An Ninh chưa bao giờ có cảm giác ngồi trên đống lửa như lúc này, nếu không phải đang ở nơi công cộng, có lẽ cô sẽ lập tức vùi đầu vào nước lạnh để bình tĩnh một chút, trái tim cô vẫn đang đập dữ dội, hơi thở vẫn đang rối loạn.
Người ngồi đối diện thì đã khôi phục lại trạng thái bình thường, gọi phục vụ thanh toán, làm như chuyện vừa xảy ra là lẽ đương nhiên.
“Anh đưa em về nhé?” Từ Mạc Đình nói xong dừng một chút, rồi nói: “So với tin nhắn, anh thích trả lời thực tế hơn.”
An Ninh “ý” một tiếng, khoảnh khắc đó giống như có trăm mối cảm xúc ngổn ngang, cuối cùng cô đưa tay vỗ trán... Hôm đó sao cô lại đi nhắn một câu “kiss good night” chứ?
Lúc phục vụ đi đên hiếu kỳ liếc nhìn cô gái đang cúi đầu gần sát mặt bàn, Mạc Đình rút tiền đặt lên khay.
“Thưa ngài, có cần ghi hóa đơn không ạ?”
“Không cần, cũng không cần trả tiền thừa.”
Phục vụ gật đầu: “Cảm ơn ngài.”
Từ Mạc Đình đứng dậy, một tay đút túi quần, vòng qua bên cạnh người nào đó rồi cười khẽ: “Đi thôi.”
An Ninh đi theo phía sau, người phục vụ đứng cạnh của mở ra: “Hoan nghênh lần sau lại tới!”
Từ Mạc Đình gật đầu, lúc ra khỏi cửa, anh chàng xem chừng rất bình tĩnh này lại khẽ cắn môi, vứt khăn tay ướt đẫm mồ hôi trong túi vào thùng rác bên cạnh.
Bảy giờ, Từ Mạc Đình đưa cô về tới cổng trước của trường học, nói một câu: “Đừng ngủ muộn quá”, rồi bảo tài xế taxi quay đầu đi.
An Ninh nửa tỉnh nửa mê trở về ký túc xá, Triều Dương vừa thấy cô liền hỏi: “Sao lại đỏ mặt như vậy?”
“À... trời nóng quá.”
“Tôi cũng nóng.” Mao Mao cười nói: “Meo Meo, lần trước bà nói tên “Thụ” gì đó, hắn với Cơ Tử có quan hệ gì?”
“Cơ Tử là hoàng thúc của Ân Thụ (Thương Trụ vương), con của Đế Ất, giả điên sau đó bị đày làm nô lệ.” An Ninh thực sự bái phục mình bị như vậy mà vẫn có thể đối đáp trôi chảy.
Mao Mao: “Vì sao phải giả điên?”
An Ninh: “Bởi vì Ân Thụ muốn treo cổ ông ta.”
Triều Dương: “Ông ta làm gì mà chọc tới Tiểu Thụ?”
An Ninh: “Sử sách nói là can gián.”
Mao Mao: “Can gián ông ta làm gì? Phế Đát Kỷ sao?”
Triều Dương: “Tôi nhớ lần trước An Ninh nói với tôi là lúc ấy Ân Thụ đang vui vẻ với việc bãi bỏ cúng tế, xem thường vương tôn quý tộc, bắt đầu coi trọng thường dân nô lệ... Nhưng mà giai đoạn phụ nữ làm quan trong thời nhà Thương không hề ngắn, nếu Cơ Tử muốn dựa vào chuyện đó tới can gián thì đơn giản là ông ta tự chuốc họa vào thân rồi!”
Mao Mao: “Ân Thụ còn làm gì nữa?”
An Ninh đã rửa mặt xong bằng nước lạnh: “Bà muốn nói tới mặt gì? Thật ra tư liệu lịch sử về ông ta không nhiều lắm.”
Mao Mao: “Mặt nào cũng được.”
An Ninh nghĩ: “Nghe lời phụ nữ, không cúng tế tổ tiên, không nghe không hỏi đến việc hiến tế, không trọng dụng huynh đệ ruột thịt, mà trọng dụng tội phạm, để bọn họ ngược đãi dân chúng, làm x