Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bức Thư Bị Lãng Quên

Bức Thư Bị Lãng Quên

Tác giả: Cố Tây Tước

Ngày cập nhật: 04:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341542

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1542 lượt.

n hạ thêm một chút không? An Ninh thở dài, may sao cô luôn có năng lực tiêu hóa những lời chọc tức.
Thế là Tường Vy, Mao Mao nhiệt tình nói chuyện, vẻ mặt Từ Mạc Đình khoan dung, khiêm tốn, nhã nhặn, tuy nhiên phần lớn thời gian anh chỉ lắng nghe. Lúc Mao Mao nói đến một cầu thủ trên sân, Từ lão đại cũng bắt đầu có chút hứng thú, liền đưa ra câu hỏi: “Cậu ta là từ trường mình học lên nghiên cứu à?”
Mao Mao: “Không phải. Cậu ta là người miền Bắc, học đại học ở đó, cậu ta là người tương đối phóng khoáng vui vẻ, ha ha.”
Đối phương hơi nhướn mày, hẳn là cảm thấy hứng thú chăng? Vậy là Mao nào đó tiếp tục công khai thông tin nội bộ: “Tiểu Lục lần đầu viết thư tình cho Meo Meo, Meo Meo viết lại “Chăm chỉ học tập, ngày ngày tiến lên”, ha ha, vui chết mất! Còn nữa, còn nữa, lần thứ hai...”
“Mao Mao.” An Ninh không thể không cứng rắn cắt lời cô nàng, không thể để cô nàng đẩy người đến chỗ bất nghĩa được, rốt cuộc An Ninh cũng trải nghiệm thế nào là gia đình bất hạnh.
Người bị chỉ đích danh ngậm miệng lại, một khi Meo Meo đã phát ngôn, không ai dám ngang nhiên bất tuân, vẻ mặt Từ Mạc Đình vẫn lạnh lùng, không có thay đổi đặc biệt nào, ánh mắt vẫn theo dõi trận bóng trên sân.
An Ninh nhìn khuôn mặt anh, Từ Mạc Đình từ từ nghiêng đầu nhìn lại cô, mỉm cười: “Phu nhân rất được hoan nghênh thì phải”, cô lập tức trấn tĩnh lại.
Cảm xúc vừa sợ hãi vừa ngạc nhiên, vừa từ tốn vừa căng thẳng thật giày vò người ta. Đây đại khái có thể nói là một vai phản diện... mặt không biến sắc, hoặc là giết người không chớp mắt.
An Ninh suy nghĩ đối thủ rất mạnh, không đáng để cô mạo hiểm. May mà đúng lúc này di động của anh vang lên, Từ Mạc Đình nghe máy một lúc, sau khi cúp máy liền nói với cô: “Anh phải về cơ quan đây. Còn em?”
“Em đợi đám Tường Vy.” Cô nói quá nhanh, suýt nữa cắn phải lưỡi.
Có người cười nhạt: “Cũng được. Tối anh đến đón em.”
Sao lại đón em?
“Tối nay chúng ta về nhà ăn cơm, không phải em đã quên rồi chứ?”
Anh có thể không nói có được không? Anh không cho phép cô phản bác, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt cô, rồi rời khỏi đó.
Người này đúng là một nhân vật độc ác, có chết rồi cũng sẽ hóa thành cương thi cầm roi dọa người.
An Ninh thấy quá buồn bực, cô có suy nghĩ đen tối, nếu nói đến tài thu hút ong bướm, thì thực lực của Từ lão đại tuyệt đối không ai có thể sánh bằng.
Lúc này Từ Mạc Đình mở cửa xe, khóe miệng dãn ra, vẻ mặt vô cùng dịu dàng.
Mao Mao, Tường Vy thấy mặt An Ninh lộ vẻ thâm trầm cổ quái, ban nãy lùi xa hai mét, lúc này cẩn thận tiến lại gần, tỏ vẻ ngoan ngoãn trước khuôn mặt đầy sát khí kia: “Meo Meo à...”
“Sinh mệnh rất đẹp, nhưng cũng rất ngắn ngủi, cái chết là một trong số ít những việc chỉ cần nằm xuống là xong.”
Đúng là sát khí.
Trận đấu hôm đó khoa Vật lý thắng, tan cuộc có người chạy lại chào hỏi An Ninh, chính là Tiểu Lục.
“Sao bạn lại đi nhanh như vậy? Có muốn đi ăn cơm với chúng tôi không?” Nói xong khoác vai Tường Vy: “Chị Tường Vy cũng đi cùng nhé?”
Tường Vy hỏi: “Tất nhiên là cậu mời chứ?”
“He he, cũng được, có điều lần này là quỹ lớp chi.”
Mao Mao không muốn đi ăn không: “Lục Nhi à, đã chi là phải hào phóng, đi thôi!”
An Ninh nói: “Sắp thi rồi, có lẽ tôi về ký túc xem sách thôi, bye.”
Mao Mao cảm thán sâu sắc nhân gian này đúng là vỏ quýt dày có móng tay nhọn, cô nàng nhớ tới tình yêu gian nan một thuở của mình, bỗng nảy sinh cảm giác cảm thông luyến tiếc của người lưu lạc nơi chân trời góc bể.
“Lục Nhi à!”
“Chị Mao Mao!”
“Tình yêu không còn, nhưng thịt thì vẫn cần đó.”
“Dạ!”
Tường Vy nhìn hai người đang đi xa đó, cảm thán: “Đây là tổ hợp gì vậy?”
An Ninh về đến ký túc,, pha ngũ cốc, đang định xem sách, thì Tường Vy từ phía sau lao ra, “Bà đi gì mà nhanh thế?”
An Ninh suy nghĩ: “Chân dài.”
Tường Vy lần nữa thổ huyết.
Lúc đợi An Ninh đi toilet, Tường Vy đen tối cầm lấy BB trên bàn: “Mạc Đình, em lại nhớ anh rồi.” Sau khi gửi tin nhắn, cô mơ hồ có cảm giác đã mạo phạm thần linh.
Một lúc sau có tin nhắn lại: “Phó tiểu thư phải không? Phiền cô dẫn An Ninh ra ngoài ăn chút cơm nhé.”
Anh đúng là thần nhân!
Hôm đó, An Ninh bị kéo ra ngoài ăn một bữa thịnh soạn, cốc ngũ cốc thay cho bữa trưa bị đổ vào toilet. Sau bữa cơm, Tường Vy muốn lấy hóa đơn, sau này cô sẽ tìm em rể đòi nợ. Cô bây giờ là người được mời ăn miễn phí.
Từ nhà hàng sang nhất trường đi ra, An Ninh thấy người bên cạnh trước sau luôn cười dịu dàng: “Bà hôm nay trúng số hả?”
“Cũng gần như vậy, sổ xố “phúc lợi”.”
An Ninh lắc đầu cười: “Chúc mùng.”
“Chia vui, chia vui.”
“...”
Mới đi có hai bước, họ gặp ngay lão tam vừa bước xuống từ một chiếc xe thể thao. Nhìn thấy An Ninh liền gọi một tiếng: “Chị dâu.”
Tường Vy đã nhanh chân tới trước, sờ mó chiếc xe màu trắng đó: “Thật là gợi cảm. Hóa ra anh ta là một đại thiếu gia.”
Lão tam nhìn rõ người vừa bước tới, trong lòng kinh hãi: “Là bạn của chị dâu à?”
“Gọi em là Vy Vy đi.” Cô lộ ngay chiêu bài hèn hạ là nở nụ cười tươi tắn.
Lúc này một nam sinh khác trên xe