Tác giả: Cố Tây Tước
Ngày cập nhật: 04:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341545
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1545 lượt.
g.
Lượng Tử dũng cảm tự tiến cử: “Anh đưa em về nhé, có điều xe của anh là xe máy.”
Cô đang muốn từ chối khéo, thì một chiếc xe màu đen dừng lại: “Ninh Ninh.” Một giọng trầm thấp mạnh mẽ gọi tên cô. An Ninh trầm ngâm, phụ thân đại nhân không phải đã đi rồi sao? Lúc này người ngồi nghiêm chỉnh ở băng ghế sau chính là Lý Khải Sơn, ban nãy chính ông đã gọi trà Phổ Nhĩ cho con gái.
“Lên xe đi, ba đưa con về.”
“Vâng, thưa ba...”
Cô bước lên chiếc xe hơi màu đen trước bao con mắt ngỡ ngàng của mọi người, haizz, sớm biết thế này cô đã không chịu đựng đến lúc tàn cuộc.
Xe bon bon đi về phía trước, An Ninh cúi đầu ủ rũ không lộ chút sắc khí, làm cho chú Hoắc phía trước phải bật cười: “Ninh Ninh, hôm nay cháu đi dạo phố cùng bạn à? Sao lại không mua gì thế?”
“Dạ.”
Lý Khải Sơn bên cạnh nói: “Dạ dày con không tốt, uống ít đồ lạnh thôi.”
An Ninh gật đầu.
Lý Khải Sơn lại nói: “Sáng nay Cẩm Trình có đến chỗ con không?”
“Có ạ.” Đấu tranh một hồi cô vẫn muốn nói rõ một chuyện: “Ba, sau này ba có thể đừng bảo cậu trẻ đến tìm con nữa được không?”
Lý Khải Sơn hơi bất ngờ, trước đây cô con gái này của ông thi thoảng có hơi tùy tiện, nhưng vài năm gần đây lại ngoan ngoãn hơi... quá đà.
“Ninh Ninh, con có thể cảm thấy ba hay lo chuyện bao đồng, nhưng, ba chỉ hy vọng con có thể sống tốt hơn một chút.” Lý Khải Sơn thở dài: “Con cũng biết bệnh ung thư dạ dày của mẹ con, bà ấy có thể sống thêm bao lâu có lẽ con là người biết rõ nhất...”
“Ba!” An Ninh cắt ngang lời ông, cúi đầu nhìn vạt áo lông bị thấm một vệt nước trà: “Trước đây, con rất hy vọng ba cho con dù chỉ là chút ít sức mạnh, nhưng mà hiện nay, con rất ít khi nghĩ đấn điều đó, ba biết tại sao không?”
Lý Khải Sơn trầm ngâm không nói. An Ninh lạnh nhạt nói: “Ba à, con không hề oán hận chuyện ba và mẹ ly hôn. Nhưng, lúc mẹ ngất đi, con... chẳng còn chút sức lực nào, con không lôi mẹ dậy được, con gọi điện cho ba, thư ký của ba nói ba không rảnh... con nói mẹ bị ngất, mẹ bị ngất rồi, gọi thế nào cũng không tỉnh... Ba nói xem, gọi 120... Ha, con thật ngốc, sao lúc đó con lại quên mất không gọi 120 chứ...” [120: điện thoại gọi cấp cứu của Trung Quốc.'>
Lý Khải Sơn mấy lần định mở miệng, nhưng cổ họng ông như bị nghẹn lại, ông chỉ còn biết nghe tiếp.
“Ba, có lúc con rất hận ba, ba thật tàn nhẫn với mẹ, con biết hai người đã không còn tình cảm, nhưng sao có thể cạn tình cạn nghĩa như thế? Con từng nghĩ, có phải vì con không đủ ngoan ngoãn, cho nên ba mới không cần con, cũng không cần mẹ. Sau này con đã hiểu, thực ra chả ai sai cả phải không? Chỉ là không còn yêu nữa.”
“Ninh Ninh...” Lý Khải Sơn cảm thấy cổ họng ông khô rát lạ thường.
“Con chỉ là muốn thẳng thắn, con gái ba bây giờ không còn cần nhiều sự yêu thương như vậy nữa.” Đôi mắt An Ninh cuối cùng cũng rưng rưng: “Con chưa từng nghi ngờ sự quan tâm của ba dành cho con, nhưng đôi khi, con lại muốn nói không với ba. Ba, con không muốn ba sắp đặt cuộc sống của con, những thứ đó chỉ làm con thêm ghét ba thôi.”
Lý Khải Sơn dùng tay vuốt mặt, không tài nào giấu đi vẻ mệt mỏi và thương cảm trên gương mặt. “Ninh Ninh, ba xin lỗi.” Lúc này đây, người đàn ông rong ruổi chốn quan trường, nắm quyền hành trong tay đã không còn cách nào gánh đỡ nổi sự chỉ trích của con gái, chỉ vì những điều cô nói đều là sự thật.
An Ninh lắc đầu: “Ba không cần phải xin lỗi con, hiện nay con sống rất tốt, ba à, nếu mẹ mất, con vẫn chỉ muốn ở lại đây.”
Hôm đó, lúc Hoắc Trung đưa cô đên dưới nhà, ông muốn nói gì đó nhưng lại thôi, cuối cùng chỉ xoa xoa đầu cô. An Ninh lên gác, đứng trước cửa hồi lâu rồi mới mở cửa bước vào. Trong bếp, mẹ cô đang nấu ăn, quay lại nhìn thấy con gái: “Ninh Ninh, con về thật đúng lúc, lại đây, giúp mẹ bê món cuối cùng này ra, chúng ta ăn cơm.”
An Ninh bước tới bê món ăn, lại chạy vào bếp rửa tay: “Hôm nay mẹ có mua được quần áo không?”
“Mua được hai bộ, có điều đều là mua cho con gái của mẹ, mẹ để ở đầu giường con ấy, chút nữa mặc vào mẹ xem.”
“Wow...”
Buổi tối thử đồ, sau khi bà Lý cảm thán đến n lần rằng mình có con mắt thật chuẩn, thì bà về phòng nghỉ ngơi.
Mao Mao online tìm cô: “Đến khi nào bà mới quay lại hả?”
An Ninh: “Sáng mai. Có cần tôi mang gì không?”
Mao Mao: “Thịt, thịt! Đã hơn tháng nay tôi không ăn thịt rồi!”
An Ninh: “= =!”
Mao Mao: “Dạo này tôi uống vitamin C, phải nói là thuốc này làm rõ to, mỗi lần uống đều mắc ở cổ họng mãi không xuống. Hôm nay tôi bẻ thuốc làm đôi rồi uống. Kết quả là, tôi bị mắc đến hai lần.
An Ninh: “Sao bà không bẻ làm bốn?”
Mao Mao: “Ý kiến hay! Sao tôi lại không nghĩ ra nhỉ! Meo Meo, nếu không có bà tôi biết phải làm sao đây?!”
An Ninh: “...”
Hôm sau Meo Meo về trường, vừa bước vào cửa ký túc đã bị giọng nói của Tường Vy hù cho giật mình.
“Chí ít anh cũng phải nói cho tôi biết anh bị Gay thì tôi mới bình tĩnh được chứ!”
Mao Mao lao tới nhận thịt, An Ninh dịu giọng hỏi: “Bà sao vậy?”
Mao Mao nói: “Đùa ấy mà.”
Lúc sau, cô nghe thấy Tường Vy nói giọng dịu dàng: “Vậy rốt cuộc a