Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bức Thư Bị Lãng Quên

Bức Thư Bị Lãng Quên

Tác giả: Cố Tây Tước

Ngày cập nhật: 04:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341533

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1533 lượt.

trời trồng.
Ti vi đang bật kênh tin tức, tiếng ù ù bên tai lấn át giọng của biên tập viên, An Ninh ngồi trên chiếc sofa đơn, còn Từ Mạc Đình dựa vào tay vịn, giúp cô sấy khô mái tóc dài.
Qua mỗi phút, cảm giác ngại ngùng lại tăng thêm một phần, ngón tay của anh luồn qua mái tóc cô, làm cô cảm thấy phải chủ động gợi chuyện: “Mạc Đình, anh tài giỏi như vậy, nếu như đi thi bình chọn Top Mười thanh niên xuất sắc thành phố, nhất định phần thắng sẽ thuộc về anh.”
Từ Mạc Đình đáp lấy lệ: “Tối nay em ở đây chứ?”
“Á?” Cô kích động quay đầu lại, đúng lúc đối diện với gương mặt anh tuấn của đối phương, ánh đèn chiếu xuống, vẻ anh tuấn lại tăng thêm mấy phần.
“Bạn em gọi điện thoại cho anh, nói phòng bọn em ngay cả nước lạnh cũng bị cắt rồi, bọn họ ra khách sạn ở một tối.” Coi như là anh đang giải thích.
Cho nên người nào ra ngoài không mang chìa khóa đang phải tự nghĩ cách? “Em có thể hỏi một chút là sao bọn họ lại gọi điện cho anh không?” An Ninh kiểm tra di động của mình, không có một cuộc gọi nào, cô thấy buồn bực, so sánh thân sơ giờ cũng đã quá rõ rồi.
Từ Mạc Đình đáp: “Bọn họ bảo anh giữ em lại.”
“...”
An Ninh lúc đó nếu không bị cảm xúc mãnh liệt nào đó làm choáng váng đầu óc, khiến cho năng lực suy nghĩ hạ đến dưới mức trung bình, chí ít cô cũng có thể nghĩ rằng mình có thể ra ngoài ở khách sạn, nếu không đã không có kết cục “cùng chung chăn gối”.
Thật bất hạnh ở chỗ, đầu óc cô lúc đó trống rỗng.
Thế là đêm đó, lúc mười một giờ, Từ Mạc Đình tắm xong đi ra, mặc bộ đồ ngủ màu xám tro, thời đại này có vóc dáng chỉ cần khoác miếng vải lên cũng thành mốt, huống hồ là một bộ đồ ngủ màu xám tro rất hợp mốt đó, An Ninh thừa nhận tư tưởng cô hỗn loạn rồi, tiếp theo phải làm sao đây? Đối diện với bạn trai muốn vóc dáng có vóc dáng, muốn khuôn mặt có khuôn mặt, muốn thủ đoạn có thủ đoạn..., một đêm cùng chung chăn gối có thành sự thật? Trầm tư suy nghĩ, cuối cùng cô chọn phương án trung dung: “Anh ngủ ở giường, em ngủ ở sofa.”
Đối phương liếc nhìn cô: “Chỗ anh chỉ có một cái chăn.”
“Ặc, vậy chăn để anh, anh ngủ ở sofa, em ngủ ở giường.” Tốt xấu gì cũng có một cái chăn.
Mạc Đình cau mày: “Em cảm thấy anh sẽ ngủ ở sofa sao?” Em cảm thấy con người cao quý như anh sẽ ngủ ở sofa sao?
Từ Mạc Đình cúi đầu mỉm cười, nói: “An Ninh, anh tin em có thể kiềm chế được.”
“...”
Từ lão đại không nói nhiều, anh lên giường, tất nhiên rất hào phóng để chừa ra một nửa giường cho cô. An Ninh thấy đối phương thản nhiên như vậy, cô lẩm bẩm thật là nhỏ mọn, chỉ là ngủ trên một chiếc giường thôi mà, cũng sẽ không sao đâu, công tác tư tưởng đã được đả thông, liền nhanh nhẹn bò lên phía còn lại của chiếc giường, Từ Mạc Đình đã đưa tay tắt đèn, chỉ để lại ngọn đèn tường màu cam nơi đầu giường An Ninh quay lưng về phía anh, nắm chặt góc chăn, mũi vẫn còn ngửi thấy mùi vị tươi mát quen thuộc, bất giác cô kéo chăn xuống một chút, không hiểu anh có mở điều hòa không, cô thấy hơi nóng. An Ninh nhích dần ra mép giường, chăm chú nhìn vào một điểm trong bóng tối phía trước.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, không hề có cảm giác buồn ngủ, nhưng thực sự không còn sớm nữa, ngày mai cô còn phải thi, tinh thần phấn khích như thế này thực sự không có lợi. Cô trở mình liên tục, vẫn thấy tỉnh táo lạ thường, lạ thường đến mức cô có thế nghe thấy tiếng tích tắc xa xa của đồng hồ báo thức trên bàn anh, rất chậm, rất xa xăm.
“Em không ngủ được, anh không ngại giết thời gian với em đâu.” Giọng nói trầm thấp truyền tới trong bóng tối, An Ninh bị anh làm cho giật mình, suýt nữa ngã khỏi giường: “Em ngủ ngay đây.”
Từ Mạc Đình nói: “Em mà nhích ra thêm nữa, thì có thể ngủ dưới đất được rồi.”
An Ninh trở mình, mắt nhìn trần nhà, nhích vào một chút.
Anh than một câu: “Em cứ ngọ nguậy không yên, làm anh cũng không ngủ được.” Giọng nói của đối phương hình như hơi bất mãn, lần đầu tiên nghe thấy Từ Mạc Đình giận dỗi trẻ con như vậy, An Ninh nhếch môi muốn cười, nhưng người ngủ nhờ phải biết khiêm nhường, đợi một lúc, bên cạnh yên tĩnh một cách kỳ quái, nhịn không nổi cô quay đầu lại, ánh đèn mông lung chiếu xuống, đôi mắt đen nhìn không thấy đáy lúc này đang lặng lẽ nhìn cô. Trong nháy mắt, đối phương đã nghiêng người qua, phả hơi thở lên cổ cô, nhẹ nhàng nói: “An Ninh, anh không ngủ được.”
Đôi môi anh rất nhẹ, rất nhẹ chạm vào vành tai cô, cực kỳ cẩn trọng đặt nụ hôn lên đó.
An Ninh nhất thời không biết phải làm sao, anh ghé sát vào cô, hơi thở nóng bỏng, anh dè dặt ôm lấy cô. An Ninh cảm thấy choáng váng, xung quanh đầy ắp mùi vị của Từ Mạc Đình, thoang thoảng mà mạnh mẽ.
Tay trái anh từ từ vuốt xuôi xuống theo sống lưng cô, anh nghiêng mặt qua để bờ môi anh dính lấy bờ môi cô. Anh hôn rất lâu, đầu lưỡi cứ chậm chạp nút lấy đầu lưỡi cô, lúc thu lại còn cắn nhẹ vào môi dưới của cô, An Ninh cảm thấy hơi đau, cô mở to mắt, nhưng bên trong cơ hồ che phủ một màn sương.
Anh nói: “An Ninh, em có muốn anh không?” Bàn tay anh ướt đẫm, nắm lấy tay cô, đặt bàn tay cô áp lên ngực mình.
Khuôn mặt An Nin