Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bức Thư Bị Lãng Quên

Bức Thư Bị Lãng Quên

Tác giả: Cố Tây Tước

Ngày cập nhật: 04:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341519

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1519 lượt.


Ký ức xanh xao
Rốt cuộc cũng đến kỳ nghỉ đông, ra ngoài với đám bạn cùng phòng ăn uống một bữa trước khi về nhà, Tường Vy chọn ngay một quán lẩu, chỉ có điều mùa đông người ăn lẩu đông đúc, bước vào quán là đã hết chỗ, thế là bọn cô đành phải ngồi đợi trên sofa đặt ở cửa, bên cạnh có hai người Hàn Quốc đang nói chuyện về đồ ăn Trung Quốc, rồi cả chuyện quán ăn chỗ nào ở thành phố X được coi là chính tông.
Mao Mao nói kháy: “Cái nước chỉ có mỗi món kim chỉ ăn được thật là đáng thương đó nha xư mi ta.”
Kết quả là câu này bị bọn họ nghe thấy, đối phương ngay lập tức dùng cái giọng tiếng Hán ậm ọe đáp trả bằng một thái độ gai gai: “Kim chỉ Hàn Quốc của chúng tôi cũng khá nổi tiếng đấy!”
Mới nghe thấy thế, Mao Mao liền cười hùa: “Hơ hơ, các anh chắc là đến Trung Quốc lần đầu nhỉ xư mi ta? Có cần tôi giới thiệu cho các anh một quán lẩu ăn vừa ngon lại vừa rẻ hơn cái quán lẩu này không xư mi ta?”
Từ Mạc Đình nhìn An Ninh: “Sau này chắc chắn phải thế.”
Bên này, Tường Vy với Mao Mao đang kéo túi to túi nhỏ ra ngoài (Triều Dương ở lại trường cố gắng phấn đấu, nói là phải gắng đến năm ba mươi tuổi mới về nhà = =!), rồi cười nhăn nhở với Từ Mạc Đình, không có thêm biểu hiện gì khác, “Ngại quá! Em rể, đi nhờ hai người.”
An Ninh cũng đã nói trước chuyện này rồi, Mao Mao và Tường Vy muốn đi tàu hỏa, nhưng cứ vào mỗi dịp nghỉ lễ, nghỉ Tết đều khó bắt được tàu, vì vậy, ách, đành nhờ Từ lão đại nhân tiện chở đi luôn.
Từ Mạc Đình giúp khuân hành lý bỏ vào cốp xe. Mao Mao hạ nhỏ giọng tỏ vẻ thần bí hỏi An Ninh: “Meo Meo, hai người sống chung chưa?”
An Ninh giật mình: “Linh tinh.”
Mao Mao cũng giật mình, sau đó tỏ vẻ ấm ức: “Không có thì không có chứ sao, làm gì mà hung dữ thế?”
Mạc Đình quay lại: “An Ninh! Đừng bắt nạt người khác!”
“...”
Hôm đó, ở trên xe, An Ninh uống hai viên thuốc đau bụng xong, đến cả đầu cũng ong ong luôn.
“Em rể à! Lần đầu tiên tôi gặp Meo Meo, bà ấy cũng bắt nạt tôi...” Bây giờ không tố cáo còn đợi bao giờ? Mao Mao bắt đầu lộ sự chua ngoa của mình. “Tôi thi được vào trường X có dễ dàng gì đâu?! Tôi ấp ủ một khát vọng tốt đẹp và tâm thái lành mạnh đến đây, kết quả là chưa bước chân vào phòng, Meo Meo đã sấn đến hỏi tôi: “Vào được không?”“
Vào được không...
“Tôi có béo đến như vậy không?”
An Ninh nào có tội tình gì, chỉ là lúc ấy cô thấy bạn cùng phòng mới đến tay xách nách mang nhiều đồ quá, cô chỉ muốn giúp mà thôi, chứ nào có ý chê bai gì đâu.
Từ Mạc Đình đang lái xe, hắng nhẹ một tiếng, ra vẻ rất công bằng chính trực nói: “Đúng là hơi quá đáng.”
An Ninh nhìn trời không nói, trong miệng mặc niệm: “Từ xưa kẻ lập đại sự, chẳng những phải có tài năng xuất chúng, mà còn phải có ý chí kiên định không thể lay chuyển.”
Mạc Đình cười một cái, nói: “An Ninh, thay hộ anh cái đĩa!”
An Ninh tuy đang bối rối nhưng vẫn rất nghe lời mở khoang đựng đồ trên xe, trong đó có bốn, năm chiếc đĩa, đang định hỏi anh muốn nghe đĩa gì? Nhưng nghĩ tại sao cứ phải nghe người khác chỉ huy, thế là cô tự ý nhét ngay một chiếc đĩa tiếng Anh vào.
Mở bài hát tiếng Anh, Tường Vy bỗng thấy rầu rĩ “Đột nhiên nhớ ra là tôi vẫn chưa qua cấp sáu.”
Mao Mao nghe cũng thấy cảm động: “Thật không thể hiểu nổi sao bọn mình sinh viên ngành Tự nhiên mà cứ phải yêu cầu qua cấp sáu, haizz, nhớ lại khi tôi làm CET4* lần đầu tiên chép đáp án của An Ninh, ra ngoài rồi mới phát hiện hóa ra là đề phân AB.” [*CET4: viết tắt của College English Test (Band) 4, một bài kiểm tra trình độ tiếng Anh.'>
“... Tôi nhớ hình như tôi đã ra hiệu cho bà đừng có chép y nguyên mà.”
Mao Mao lườm cô: “Lúc ấy bà đã ngủ say rồi, đúng chưa? Làm xong là bò ra ngủ, chỉ quàng tay về phía tôi, tôi cứ tường ý bà bảo là ‘chép được rồi’.”
An Ninh cảm thấy nếu cứ tiếp tục thế này, chuyện xấu trong phòng chắc bị lôi ra cả đống.
Mao Mao giờ mới cười cười hỏi: “Em rể, nghe mấy chuyện này chắc thấy vô vị lắm nhỉ?”
Từ Mạc Đình cười mỉm: “Không, rất thú vị!”
Rất thú vị... An Ninh lúc này có thể khẳng định chắc chắn, Từ lão đại thích làm cô... khó xử đây mà.
Đến bên xe, Từ Mạc Đình giúp hai cô bạn mang hành lý xuống, Mao Mao, Tường Vy nhận xong cảm kích hết lần này đến lần khác.
An Ninh hỏi: “Có cần tiễn chân hai người vào không?”
Mao Mao: “Không cần tiễn nữa, không cần tiễn nữa đâu, về đi em rể.”
Tường Vy: “Sang năm gặp nhé, em rể!”
An Ninh: “...”
Quả nhiên là diễn y như thật.
Khi bánh xe lần nữa chậm chạp lăn đi, Mạc Đình nhìn An Ninh qua gương chiếu hậu: “Giờ em đi đâu?”
An Ninh ngẩng đầu ai oán: “Em muốn về nhà.”
Trong mắt Mạc Đình lộ rõ nét cười, rút trong túi ra một chiếc thẻ hội viên màu xanh đậm: “Em cầm lấy này.”
An Ninh đón lấy, thiết kế của tấm thẻ khá đơn giản, bên trên chỉ ghi Thẻ bạch kim của câu lạc bộ XX: “Cái này để làm gì?”
“Hẹn hò.”
An Ninh không hiểu. Từ Mạc Đình từ từ nói: “Chúng ta không thể không gặp nhau cả kỳ nghỉ đông, đúng không?”
Ách, An Ninh nhất thời không phản ứng kịp, với lại câu này có lỗi ngữ pháp


The Soda Pop