Tác giả: Cố Tây Tước
Ngày cập nhật: 04:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341515
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1515 lượt.
, cái gì mà “không thể”?
Lúc đó, Từ Mạc Đình đã cho xe đỗ lại bên đường. Anh quay đầu nhìn An Ninh, ánh mắt phóng túng hơn bình thường khiến tim cô đập rộn ràng: “Sao anh lại dừng xe?”
Anh cười cười: “Anh không muốn đi nữa.”
Trò gì vậy? An Ninh lườm anh, rồi trong khoảnh khắc thất thần (thật ra là bốn mắt nhìn nhau), đối phương xích lại, chạm vào môi cô, thật nhẹ nhàng, cô gái họ Lý bị hạ gục trong giây lát.
“Xin lỗi nhé, anh không có cảm giác an toàn, vì vậy, em phải nói gì cho anh an tâm đi.”
Trên đường về nhà, An Ninh luôn nghĩ vừa rồi cô đã trả lời lộn xộn những gì? Nhưng cho dù đã nói gì, Tết cô cũng phải về thành phố G.
Hình như, cô có chút gì đó quyến luyến không nỡ rời đi...
Đến chân tòa nhà, cô còn ngồi lại trong xe một lúc: “Thế... em lên nhé!”
Từ Mạc Đình thở dài, An Ninh thấy hình như có nét gì đó như bất lực vừa vụt qua khuôn mặt tuấn tú của anh.
“Hôm nào đi chúng ta gặp nhau nhé!”
Cô ngoan ngoãn gật đầu.
Từ Mạc Đình không muốn phạm phải sai sót, nhưng vẫn có những chuyện khiến anh cảm thấy khó chịu.
An Ninh cảm thấy hơi do dự, hỏi: “Anh có muốn lên không, gặp mẹ em một lát?”
Ánh mắt Mạc Đình long lanh, cười: “Thôi, để lần sau đi, chính thức hơn.”
An Ninh không phát hiện ra phút giây trước đó cô đã vô tình nhẹ nhàng vỗ về tâm tư không tốt của anh.
Khi xe đi ra khỏi cửa lớn, An Ninh lấy chiêc thẻ trong túi ra xem, sau đó cẩn thận đút vào ví.
Mẹ An Ninh gõ cửa phòng con gái rồi bước vào.
“Sao về đến nhà mà cứ nằm bẹp trên giường thế con?” Bà ngồi bên giường, vừa nói vừa vén tóc mai ra sau tai cho con gái: “Tối nay ăn cơm vói bác cả, bác hai nhé?”
An Ninh tự nhiên lật mình quay ra ôm eo mẹ: “Mẹ, mẹ!”
“Sao vậy nha đầu?” Mẹ An Ninh vuốt vuốt khuôn mặt con gái: “Còn làm nũng nữa, con nghỉ chút đi, lát nữa ăn tối gặp chị họ con, hai đứa lại có ối chuyện mà nói đấy.”
Đêm hôm đó, tại một nhà hàng nổi tiếng ở thành phố X.
Một cô gái... phong tình lả lướt chạy lại như phim quay chậm: “Em họ!”
“Chị họ...”
“Thái độ lạnh nhạt thế!”
“Nửa năm không gặp rốt cuộc cũng có cảm giác xa lạ.”
“Chị em mình chẳng phải thường xuyên ám độ Trần Thương* còn gì”, một lát sau, “Sao em không nói gì?” [* Ám độ Trần Thương: chỉ việc ngấm ngầm hành động.'>
“... Chị, ngực của chị đè làm em không thở nổi.”
Bác cả lắc đầu cười: “Đừng giỡn nữa, mấy tuổi đầu rồi. Mau chọn món đi, có gì thì vừa ăn vừa nói chuyện.”
Hai chị em nhìn nhau cười một cái, rồi bắt đầu gọi đồ ăn. Lúc ăn cơm, người lớn vẫn có thói quen hỏi han về việc học tập và tình hình yêu đương thế nào.
Chị họ nói: “Thời đại này cái sự yêu đương ấy mà, yêu cũng ít đương cũng chán, có mỗi cái H là thực tế.” (haizz)
Mới đầu, mấy trưởng bối còn chưa hiểu gì, mãi đến khi bác hai bật cười, mới lập tức nghiêm túc phê bình: “Con gái con đứa mới tí tuổi sao không chịu học hành cho tốt đi?!”
“Ninh Ninh thì sao? Có bạn trai chưa, nếu chưa có, có cần bác giới thiệu cho một cậu không? Cứ gặp mặt đi, không ổn thì thôi.”
Mẹ An Ninh cười cười bảo: “Ninh Ninh có rồi!”
Mẹ, mẹ nói thế cứ như là... con dính bầu rồi ý!
Thế là An Ninh bị quây vào hỏi han bạn trai là người thế nào, ở đâu, học gì, tình hình công việc, hoàn cảnh gia đình...
An Ninh trả lời: “Anh ấy học cùng trường, cũng ở thành phố này, học Ngoại giao, đang làm việc rồi, cháu cũng không rõ nữa...”
Bác cả bảo: “Lần sau cháu dẫn tới xem mặt nhé, nếu không ổn thì ta đổi!”
“Dạ!” Cô có chút muộn phiền.
Chị họ: “Mẹ này, sao càng ngày mẹ càng giống má mì thế nhỉ?”
Bác cả dở khóc dở cười: “Con bé này, tôi chẳng phải là vì các chị thì sao...”
Chị họ: “Dừng, bài lý luận về sự vô tư cống hiến cho đời sau của các mẹ bọn con đều thuộc làu làu rồi.”
Thế là, như thường lệ hai mẹ con lại ỏm tỏi một hồi.
An Ninh nghĩ chị họ của mình thật là trượng nghĩa.
Đêm đó, sau khi ra khỏi nhà hàng chẳng bao lâu, hai chị em họ nói là muốn ôn chuyện cũ nên dắt nhau đi tản bộ, chị họ vỗ vai em họ: “Được đấy, dám cướp người sau lưng chị! Thật thà khai ra mau.”
= =!
An Ninh bình tĩnh nói: “Thì thông minh lại bị thông minh hại.”
“Chị họ cảm thấy trình của cô em họ rèn luyện càng ngày càng cao rồi thì phải.
Trên quãng đường đi dạo hôm đó, chị họ chẳng hỏi han gì khác ngoài câu: “Có ảnh không? Lấy chị xem với nào!”
An Ninh lắc đầu tỏ vẻ miệt thị: “Chị chỉ biết để ý đến ngoại hình thôi à?”
Chị họ cười cười: “Chẳng nhẽ lại còn đi quan tâm vẻ đẹp nội tâm?”
Ách! Nội tâm của Từ lão đại...
“Rốt cuộc thì trông thế nào, xấu đẹp gì em tả bằng miệng cũng được mà.” Chị họ không chút nhẫn nại: “Chắc không đến nỗi xấu xí chứ?”
An Ninh lườm cô chị một cái: “Chị mới xấu xí ý!”
“Chị 92, 63, 94, đúng tiêu chuẩn quốc tế đó nha!” Chị họ bực rồi. An Ninh thấy cứ buôn tiếp kiểu này cũng không phải là cách hay: “Tóm lại là kiểu em thích.”
Chị họ nhìn cô chằm chằm: “Chết nhá, mắt xinh e lệ khép hờ, môi son thăm thắm đương chờ cười duyên... Em tôi phát tình rồi!”
An Ninh “...”
Chị họ sau khi gỡ lại được một bàn thì tâm trạng