Tác giả: Cố Tây Tước
Ngày cập nhật: 04:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341514
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1514 lượt.
cái dư vị đó thêm một lần nào nữa. Lần này, anh sẽ cẩn thận hơn, chỉ là, đôi khi cảm thấy hơi sốt ruột.
“Giờ đi đâu đây?” Ra khỏi cửa, An Ninh hỏi.
“Loanh quanh dạo phố nhé!” Anh kéo tay cô.
Tuy cô cũng thường xuyên đi đạo phố cùng mẹ hoặc bạn bè, nhưng cùng... Từ Mạc Đình? Dạo phố? Cảm giác là lạ thế nào đó.
“Sao vậy? Không muốn đi à?” Ai đó đang gán tội danh cho cô.
“Em nào dám.” Giọng cô ai oán.
“Không sao, khi em mệt, anh sẽ cõng em.” Từ Mạc Đình an ủi thích đáng, nhẹ nhàng.
An Ninh vô cùng kiên quyết: “Không thèm nhé!” Trên phố đông đúc, người qua kẻ lại, dựa vào lưng Từ lão đại sẽ thu hút rất nhiều sự chú ý.
Lúc ngang qua một con phố, An Ninh chợt nhớ tới một đoạn đối thoại thú vị xem được trên mạng, liền hỏi người bên cạnh: “Anh biết thành phố mình đường nào an toàn nhất không?”
“Là phố bên tay trái em.”
Còn xa mới đúng với đáp án chuẩn. Nhưng thôi cũng được, chính xác thì, chính là con phố bên tay trái cô là an toàn nhất, chỉ mấy trăm mét mà có cả sở công an, viện kiểm sát, tòa án. Phạm pháp ở phố này thì chưa bước chân ra khỏi nhà đã bị xích lại rồi.
Mạc Đình cười sặc lên một tiếng: “Thực ra, cũng rất thú vị đó!”
An Ninh chán chẳng buồn xua tay, đâu cần miễn cưỡng thế chứ!
Đèn phố lấp lánh, người qua lại náo nhiệt, mùa đông năm nay lạnh hơn năm ngoái, nhưng cũng có thêm một chút gì đó ấm áp lòng người.
Hai người đi đến quảng trường, Mạc Đình nghe điện thoại, mới nghe được hai câu liền đưa máy cho An Ninh, cô nghi hoặc nhìn anh.
“Trương Tề.”
An Ninh cầm máy mà chẳng hiểu gì, đã nghe thấy đầu dây bên kia nói luôn: “Chị dâu, axit thì rửa bằng cái gì?!”
= =! “Anh bị tạt axit à?”
Trương Tề sau phút ngập ngừng, nói hàm hồ: “Không cẩn thận tạt vào một người bạn, chỉ bị ở tay thôi.”
An Ninh suy nghĩ: “Có bicarbonate ở đó không? Chính là soda ấy. Đừng rửa bằng nước, dùng khăn sạch lau đi, sau đó bôi soda, nếu nặng, tốt nhất đi bệnh viện chữa trị.”
“Cảm ơn nhé, chị dâu!” Sau khi đối phương cúp máy; An Ninh đưa máy cho Mạc Đình. Bất chợt lại gặp ánh nhìn của anh, bất giác thót tim: “Anh làm gì nhìn em ghê thế?”
Mạc Đình cúi đầu, cười: “Không có gì, chỉ là, cảm thấy em rất được.”
An Ninh nghĩ, chắc anh không có ý bỡn cợt mình đâu nhỉ?!
Cũng may, đúng lúc ấy có tin nhắn của chị họ gửi đến chữa cảnh éo le, mà thực ra cũng chẳng éo le lắm.
“Nghe nói em đang hẹn hò, chị cũng đang ngồi uống nước hoa quả ở một quán KFC trong trung tâm thành phố, có muốn qua đây buôn dưa chuyện tình cảm không?”
Chắc là nghe mẹ nói đây mà, An Ninh trả lòi; “Không muốn.”
Chị họ cũng tỏ ra dứt khoát, lập tức gọi điện tới: “Em đang làm tình à mà không muốn? Mau qua đây đi, đồ uống cũng đã gọi rồi.”
An Ninh lẩm nhẩm, đã thế sao còn phải hỏi ý kiến người ta? Quay sang nhìn người bên cạnh, Từ Mạc Đình trước giờ vốn là người vô cùng nhạy bén, lanh lợi.
“Cần anh tiếp khách không?”
Khiếp! Nói thế hóa người ta là ma cô dẫn khách chắc?
“Chị họ em nói năng chẳng giữ mồm.” Nếu đi gặp chị ấy thì phải bàn trước, tránh lát nữa lại lệch hết cả bài.
“Không phải lo, anh xưa nay yêu nhau yêu cả đường đi, ghét nhau ghét cả tông chi họ hàng.”
“...”
Được rồi, đương sự còn “rộng rãi” như vậy, cô lằng nhằng thêm nữa cũng không cần thiết, bèn trả lời chị họ: “Thì qua.” Hy vọng bà chị họ đừng bốc quá, bà ấy bốc lên thì còn khiếp hơn Mao Mao và Tường Vy nhiều, người khác khó mà đỡ nổi, nhưng, kiểu người như Từ lão đại... có phải cô lo lắng nhầm đối tượng rồi không?
Hôm đó, gặp chị họ cũng là nằm ngoài dự kiến của An Ninh.
Từ Mạc Đình vốn là một người thản nhiên như không, chị họ hôm nay cũng tỏ ra rất nghiêm túc: “Khiến hai người xa xôi lặn lội qua đây thật ngại quá!”
Mạc Đình khẽ nở nụ cười, bình thản đáp: “Không sao, người thân của An Ninh cũng nên gặp một chút.”
Chị họ hỏi rất nghiêm túc: “Hai người cũng coi như là đã yêu nhau chính thức nhỉ? Ninh Ninh nhà tôi các phương diện đều tương đối xuất sắc, chỉ là thỉnh thoảng cũng hay mơ hồ, tư tưởng vượt ngoài khuôn khổ thôi.”
“Không phải thế chứ?”
Ý anh là vẫn rất thích đúng không?
“Thế thì tốt, về sau nhờ anh quan tâm nhiều hơn đến Ninh Ninh nhà tôi.”
“Việc nên làm mà.”
An Ninh quả thực có cảm giác cứ như người trên giời vậy, đang tự hỏi bà chị mình đổi tính đổi nết từ bao giờ, thì có tin nhắn đến: “Aaaaaaa! Chàng đẹp giai!!! Đâu ra một cực phẩm như vậy chứ? Đôi môi kìa, đôi mắt kìa, thần thái kìa! Đẹp cứ như Apollo vậy!”
An Ninh xém chút nữa là phun hết nước trong miệng ra, hóa ra tất cả chỉ là giả, chỉ là giả mà thôi, cô bị lừa rồi.
Chị họ lúc này mói nháy mắt với cô em họ: “Ninh Ninh, sao không nói gì?”
Cô chẳng có gì để nói cả...
Kết quả là một bên thì chân thành gửi gắm, một bên thì ung dung hứa hẹn, ai rốt cuộc mới là ma cô đây?
Đêm ấy, Từ Mạc Đình lái xe đưa hai chị em về, đầu tiên là đi vòng cả quãng xa đưa bà chị họ về nhà, xuống xe, chị họ lịch sự nói:
“Có dịp lại ra ngoài ăn cơm nhé!”
“Được ạ!” Từ Mạc Đình luôn ăn nói lễ phép với người thân của bạn gái.
“