Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341155
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1155 lượt.
một cánh tay anh cũng có thể giữ lấy cô.
Anh cúi đầu hôn lên trán cô.
“Anh cố tình phải không?” Sơ Ảnh đột nhiên hỏi.
“Sao cơ?” Cố Diễn Trạch không hiểu.
“Rửa bát.”
Anh cười: “Anh thấy tay mẹ em có một vết thương nhỏ, có lẽ không nên đụng vào nước. Với cả, mẹ em cũng là mẹ anh, anh đương nhiên phải giúp chứ”.
Sơ Ảnh tựa đầu vào ngực anh, ngước lên nhìn khoảng không đen kịt.
Cố Diễn Trạch cúi xuống hôn cô.
“Đồng ý lấy anh nhé?” Anh nói.
Sơ Ảnh mím môi, gật đầu.
Không một ai biết lúc này Cố Diễn Trạch hạnh phúc như thế nào. Dường như anh đã chờ đợi ngày hôm nay từ rất lâu rồi. Đường đời của anh trước giờ luôn thuận buồm xuôi gió, anh chỉ sợ lần này ông trời không dễ dàng cho mình được toại nguyện. Trong học tập lẫn công việc, anh lúc nào cũng tự tin, riêng ở trước mặt cô, anh mới biết thế nào là lo âu. Anh chỉ sợ cô sẽ lắc đầu, sợ cô từ chối mình.
Cố Diễn Trạch ôm Sơ Ảnh thật chặt, giống như sợ cô sẽ biến mất biến mất bất cứ lúc nào.
“Buông em ra.” Sắc mặt Sơ Ảnh hơi đỏ. Cô không biết vì sao anh lại mừng rỡ như vậy, cô chỉ biết mình bị ôm đến nỗi sắp không thở nổi.
Cố Diễn Trạch vội buông cô ra, luống cuống hỏi: “Giờ nên làm gì?”
Sơ Ảnh giơ bàn tay trái đến trước mặt anh.
“À, đúng rồi!” Cố Diễn Trạch nhanh chóng lấy chiếc nhẫn ra, tay anh thậm chí run bần bật.
“Thế thôi à?” Sơ Ảnh thích thú nhìn bộ dạng hoang mang của anh.
Bấy giờ Cố Diễn Trạch mới vội quì gối, chỉ số thông minh của anh lúc này đã tụt xuống mức 0. Miễn là cô yêu cầu, việc gì anh cũng sẵn sàng làm.
“Kết hôn với anh nhé?”
“Thế anh phải làm được những việc sau!”
“Việc gì?” Cố Diễn Trạch có phần sốt ruột.
“Thứ nhất, khuya thế nào cũng phải về nhà.”
“Được.”
“Thứ hai, không được vượt quá quan hệ bạn bè với bất cứ cô gái nào.”
“Được.”
“Thứ ba, đi công tác hay đi dự tiệc cũng không được tiếp xúc với phụ nữ.”
“Bà xã của tôi, điều hai và điều ba trùng lặp.” May mà IQ vẫn chưa hoàn toàn về 0.
Thừa dịp Sơ Ảnh đang cười, Cố Diễn Trạch đeo nhẫn vào tay cô.
“Em biết không, ngón áp út tay trái có một mạch máu chạy thẳng tới tim, vì thế chiếc nhẫn này chính là lời hứa hẹn của anh. Em ở đâu trái tim anh ở đó.”
Sơ Ảnh cảm thấy trái tim mình vô cùng ấm áp, cô chậm rãi lên tiếng: “Vì sao muốn cưới em?”.
“Vì anh muốn kết thúc cuộc đời độc thân trước hai lăm tuổi.”
“Còn gì nữa?” Cô bất mãn hỏi.
“Làm gương cho Lâm Trạch”
“Vĩ đại gớm! Còn gì nữa không?” Cô đẩy anh ra.
“Vì anh cần một người vợ.”
Cố Diễn Trạch vừa dứt lời, Sơ Ảnh làm bộ muốn tháo nhẫn.
Anh thất kinh vội ôm chặt cô: “Ngốc, vì anh yêu em”.
Sơ Ảnh chấm dứt công việc đang thực tập ngày nhận bằng tốt nghiệp cũng là ngày lĩnh giấy đăng ký kết hôn.
Vì cuộc hôn nhân tới bất ngờ này mà cô bị đám bạn cùng phòng mổ xẻ mấy lần, đặn biệt là Phương Hiểu. Phương Hiểu luôn miệng nhắc Sơ Ảnh rằng mình là bà mối, nhất định không được quên ơn.
Lễ cưới được tổ chức đơn giản, chỉ mời người nhà. Mặc dù vậy, Cố Diễn Trạch vẫn không tránh khỏi bị chuốc say, Sơ Ảnh cũng không ngoại lệ. Kết quả, vừa về tới biệt thự, Cố Diễn Trạch liền lao lên giường mà ngủ, cũng không biết Sơ Ảnh đã đi đâu.
Sau hôm cưới, hai người liền chuyển đến căn hộ riêng. Dù La Hinh không muốn nhưng thấy vẻ kiên quyết của con trai và con dâu, bà cũng không nói gì thêm, chỉ dặn dò phải thường xuyên về nhà chơi.
Ngày đầu tiên, Sơ Ảnh đích thân xuống bếp làm cơm trưa. Lẽ ra cô muốn làm bữa sáng nhưng cả hai đều ngủ quên đến tận trưa mới dậy. Sơ Ảnh nhanh chóng rửa mặt rồi vào bếp chuẩn bị. Cố Diễn Trạch vừa rời giường thì nghe thấy tiếng động, tắm rửa xong, anh đứng ngoài bếp nhìn cô.
Anh hoàn toàn bó tay với câu trả lời của cô. Nhưng chỉ cần cô thích anh sẵn sàng chiều ý.
Mới xem được một lúc mà Sơ Ảnh đã ngủ thiếp đi. Cố Diễn Trạch nhìn bộ dạng ngủ say của cô, trong lòng chợt cảm thấy ấm áp. Chân anh đã tê, nhưng vẫn duy trì tư thế ban đầu. Anh khẽ vuốt tóc cô, giống như nó là một món đồ chơi cực kì đáng yêu.
Cuối cùng, anh ngủ quên. Có lẽ vì ngủ quá say nên khi bị Sơ Ảnh đẩy tay, anh cũng không hề tỉnh.
Sơ Ảnh mở mắt, lúc lâu mới ý thức được mình đang ở đâu và người trước mặt mình là ai. Cô chưa hết hoảng sợ. Niềm hạnh phúc mới chạm vào này bỗng chốc biến thành một ngọn núi, nặng nề đè xuống cõi lòng cô.
Đây là lần đâù tiên, cô mơ thấy người đó.
Tưởng Phương Vũ uống rất nhiều rượu, rồi anh đứng dưới trời mưa lớn, gọi điện cho cô.
Anh xông lên kéo tay cô, hỏi dồn dập: “Vì sao? Vì sao là cậu ấy? Vì sao em lại đối xử với anh như vậy?”
“Bùi Sơ Ảnh, rốt cuộc em có từng yêu anh không?”
“Bùi Sơ Ảnh, nếu đây là những gì em muốn, vậy thì anh tác thành cho em.”
Sau đó, anh lên xe. Cô chạy tới muốn ngăn cản nhưng anh đã laí xe đi. Cô cứ đứng như thế, nhìn anh dần biến mất trong làn mưa trắng xoá. Rốt cuộc, cô ngồi bệt xuống mà khóc, cô khôn g muốn, không muốn mọi chuyện trở thành thế này.
Anh nói: Nếu đây là những gì em muốn, vậy thì anh tác thành