XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bước Tiếp Theo, Thiên Đường

Bước Tiếp Theo, Thiên Đường

Tác giả: Diệp Văn Du

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341825

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1825 lượt.

ng thể không nói tình bạn giữa con gái rất kỳ lạ, ví dụ như Lộ Nghiên và Tô Hiểu Lộ, hay như cô và Trần Nhiễm Mộng. Những câu hỏi của Tô Hiểu Lộ đều bị Lộ Nghiên dùng ánh mắt tà ác gạt bỏ. Hiểu Lộ biết rằng hỏi cũng không được gì nên tán gẫu cùng cô những chuyện khác, nhưng mấy lần đều lơ đãng nhắc chuyện về Trần Mặc Đông.
Sau khi hết giờ làm, Lộ Nghiên tiết kiệm thời gian nên gọi xe về nhà. Về đến nhà cô phát hiện Trần Mặc Đông đang nằm xiêu vẹo ngủ say trên giường, hoàn toàn không có chút hình tượng tao nhã nào của ngày thường. Cô rút chiếc gối Trần Mặc Đông đang ôm ra, sau đó kéo lại chăn cho anh, rồi mới đứng dậy vào bếp.
Lộ Nghiên bày thức ăn trên bàn xong xuôi, cô đi vào phòng ngủ đánh thức Trần Mặc Đông dậy ăn cơm.
Ngồi bên giường, thấy dáng vẻ yên tĩnh khi ngủ của Trần Mặc Đông, ngay cả hơi thở cũng yếu ớt, Lộ Nghiên vuốt ve lông mi, lông mày, đôi tai của Trần Mặc Đông. Nếu khuôn mặt này nhỏ hơn một chút, làn da non mịn một chút, vẻ mặt ngây thơ hơn một chút… Suy nghĩ linh tinh một lúc, Lộ Nghiên muốn mỉm cười. Cô muốn có một đứa trẻ, tuy cô không biết nuôi một đứa trẻ rốt cuộc phải chịu bao vất vả.
Lộ Nghiên bóp mũi Trần Mặc Đông, giống như cách anh đã dùng để đánh thức cô trước đây rất lâu.
“Nhìn đủ rồi mới đánh thức anh, đúng là điển hình của qua cầu rút ván.” Trần Mặc Đông kéo tay cô từ trên mặt mình xuống, rồi cố gắng để cả người cô nằm trên cơ thể anh.
“Anh giả vờ ngủ, tiểu nhân.”
Nhưng những lời trách cứ của Lộ Nghiên không hề có ý ngăn cản những hành động tiếp theo của Trần Mặc Đông. Rất lâu sau đó hai người mới hâm lại thức ăn để hoàn thành bữa tối.
“Người trong công ty nghi ngờ em và anh có gian tình.” Đang ăn cơm, Lộ Nghiên ngẩng đầu nói.
“Xin em chú ý cách dùng từ.”
“Đến mức nghiêm túc như vậy sao?” Lộ Nghiên liếc nhìn anh.
“…”
“Đúng rồi, lúc em vừa vào công ty, anh biết không?”
“Phản ứng của em đúng là nhanh nhạy, bây giờ mới nhớ hỏi chuyện này.”
“Anh đừng nói là em đi cửa sau của anh nhá.” Trước đó Lộ Nghiên đã muốn hỏi nhưng mỗi lần nhớ ra rồi lại quên mất.
“Không đâu, anh chỉ phê duyệt thôi, quyết định là do bộ phận em và bộ phận nhân sự mà.”
“Đúng vậy, em nghĩ Trần tổng cũng không phải là người không có nguyên tắc.” Lộ Nghiên nói với giọng điệu kỳ quái, không nghe ra là cô đang khen ngợi hay châm chọc.






Thời Thơ Ấu
Ngày cuối tuần, hai người cùng nhau tỉnh dấy, nhưng Trần Mặc Đông tự nhiên tỉnh, còn Lộ Nghiên bị cánh tay của Trần Mặc Đông đè nên tỉnh.
“Hôm nay đến chỗ mẹ ăn cơm đi.” Trần Mặc Đông nói với Lộ Nghiên.
Lộ Nghiên quay đầu nhìn đồng hồ mới hơn tám giờ, lại quay người ngủ tiếp.
“Cả nhà Nhiễm Mộng cũng tới.”
“Không ngờ là cậu lại thích trẻ con thế.”
Lộ Nghiên quay đầu nhìn về phía Trần Nhiễm Mộng, vẻ mặt ngạc nhiên, cô không biết nên cười hay nên lườm lại.
“Cậu không biết rằng đắc tội với em chồng là một chuyện rất đáng sợ sao?”
Lộ Nghiên không trả lời, nguyên nhân cơ bản vì cô không biết nên nói gì.
“Mẹ tôi gọi cậu vào ăn cơm.”
Nói xong câu này, cô đưa tay ôm con gái vào lòng bước đi, Lộ Nghiên thở phào, đi theo vào nhà ăn.
Bước đến bàn ăn, Lộ Nghiên đã thấy bạn nhỏ Hàn Lạc Ảnh đang ngồi trong lòng Trần Mặc Đông. Trần Mặc Đông ngậm đầu ngón tay của bạn nhỏ, hai chiếc đầu một lớn một nhỏ chụm vào nhau đùa nghịch. Lộ Nghiên bước đến ngồi cạnh Trần Mặc Đông, Hàn Lạc Ảnh thấy Lộ Nghiên bèn giơ tay đòi Lộ Nghiên ôm, Lộ Nghiên nhấc đứa trẻ lên, rồi đặt lên đùi mình.
“Đậu Đậu nhà chúng ta đến với bà ngoại nào, để bác con còn ăn cơm, béo lên rồi sẽ sinh cho con một cậu em chứ.”
Lộ Nghiên nghe thấy liền đỏ mặt, vội vàng cúi đầu ăn cơm. Trần Mặc Đông không biết phản ứng ra sao, bèn gắp rau vào bát Lộ Nghiên, mọi người trong nhà thấy vậy đều rất vui vẻ.
Sau bữa trưa, bố và cậu Trần Mặc Đông phải ra ngoài có việc. Hai nhà Trần Mặc Đông và Trần Nhiễm Mộng theo yêu cầu của người lớn ở lại ăn bữa tối. Một lúc sau mẹ và cô Lí cũng đi chợ mua đồ cho bữa tối.
Trần Mặc Đông và Hàn Minh Khải lên sân thượng hút thuốc nói chuyện công việc, Lộ Nghiên và Trần Nhiễm Mộng đều chăm chú xem phim hoạt hình trên TV. Lộ Nghiên nghĩ may mà trên thế giới này còn có thứ khiến cả hai có thể giữ được tình trạng hòa bình nhất.
“Nhiều năm rồi, hình như cậu cũng không thay đổi gì, vẫn mang dáng vẻ điềm đạm, ngoan ngoãn nghe lời nhỉ.”
Nghe thấy câu nói này, Lộ Nghiên bèn phủ định suy nghĩ vừa nãy của mình. Quả nhiên sự hòa bình này không thể kéo dài lâu. Tuy khẩu khí của Trần Nhiễm Mộng ôn hòa, nhưng Lộ Nghiên không hề cảm thấy như vậy.
“Cậu có gì thì nói thẳng đi.”
“Tôi chỉ định nói cậu không phải là người dễ bắt nạt.”
“Tôi làm gì mà để cậu phải khi dễ?”
“Để tôi khi dễ? Cậu thả kiến vào trong cốc nước của tôi, dỡ rách túi gấm của tôi. Không ngờ lại là tôi khi dễ cậu?”
“Tại cậu ném túi gấm của tôi vào nhà vệ sinh trước.”
“Vậy nên cậu mới thả kiến vào trong cốc nước của tôi?”
“Không phải sau đó cậu cũng thả kiến vào c