Tác giả: Diệp Văn Du
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341826
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1826 lượt.
không phải là cô Thẩm kia đã thay ai đó tặng sao?” Trần Mặc Đông vòng tay ôm tấm lưng đang quay về phía anh.
Cả người Lộ Nghiên cứng đờ, cô vẫn luôn cho rằng đây là quà cưới của Thẩm Nham, vì thế càng thêm phần quí trọng nó, nhưng quí trọng chỉ là quí trọng, không phải là biểu hiện phản bội Trần Mặc Đông.
“Anh đã biết chuyện trước kia của em?” Lộ Nghiên nói rất nhỏ, nhỏ đến mức cô cho rằng chính mình cũng chưa hề nói ra.
“Đúng, ngay từ đầu anh đã biết, nhưng anh chỉ không hiểu em hiện tại thôi.”
“…”
Lộ Nghiên quay người, đối diện với anh, khóe miệng giương lên.
“Trần Mặc Đông, “ghen” trong tiếng Đức nói thế nào?”
“Anh mới tìm thấy từ “đố kỵ” thôi.” Anh đọc to từ đó lên một lần.
Lộ Nghiên cũng gà mờ học theo: “Nghĩa của từ đố kỵ và ghen không giống nhau, tuy em không chắc chắn anh có đố kỵ không, nhưng em khẳng định, Trần Mặc Đông, anh đang ghen.”
“Có lẽ anh nên tra kỹ lại từ điển.” Trần Mặc Đông khẽ cắn tai Lộ Nghiên khiến cô khẽ run lên, chui vào lòng anh trốn tránh.
“Anh mau thừa nhận hành vi phạm tội đi, nếu không em sẽ thi hành đại hình hầu hạ đấy.” Lộ Nghiên thực sự bội phục người đàn ông này, chuyện đã rõ ràng như vậy mà vẫn không chịu thừa nhận, lẽ nào thừa nhận mình ghen vì vợ sẽ chết sao?
Trần Mặc Đông dùng nụ hôn để phủ lấp miệng Lộ Nghiên, hai người chìm vào thế giới của yêu thương.
Bất luận với mình hay với Trần Mặc Đông, hoặc với cả hai người, lần “truy cứu” chuyện xưa này đơn giản là bước tiến thăng hoa trong tình cảm của hai người. Đáy lòng Lộ Nghiên lúc này đã vô cùng thông suốt. Nhưng nếu có một ngày chuyện như vậy đột ngột xuất hiện ở phía Trần Mặc Đông, cô sẽ có một phản ứng khác. Cô sẽ không giống Trần Mặc Đông hiện tại, trước sau luôn đặt mình ở vị trí tao nhã, không chịu vì đối phương mà cúi đầu, truy vấn một chút.
Cuộc Sống Bình Yên
Cuộc sống luôn luôn bận rộn – Câu nói này thật sự thích hợp với kiểu người như Trần Mặc Đông, bận rộn vì gia đình, bận rộn vì công việc, đương nhiên đa số là bận rộn với công việc; còn kiểu người như Lộ Nghiên cũng bận rộn, nhưng lại là sự bận rộn quay vòng, trải qua từng ngày với những việc vụn vặt, mơ hồ. Có lúc cô nằm trên giường nghĩ xem ngày hôm nay đã làm những gì mà không nghĩ ra nổi.
Cuộc sống sau khi kết hôn nhạt dần những thứ tình cảm mãnh liệt, vài điều nhỏ nhoi còn lại cũng khiến người ta không quá ngạc nhiên, cuộc sống bằng phẳng đến nhạt nhẽo.
Lộ Nghiên đang quấy cháo yến mạch nhưng cô không có cảm giác thèm ăn, sự vô vị của đồ ăn trong tay đã đủ thể hiện sự nhạt nhẽo của cuộc sống rồi. Lộ Nghiên ngẩng đầu phát hiện TV đang dừng ở kênh tin tức, cô lôi chiếc điều khiển TV nằm dưới đệm ra, chuyển tới kênh bình thường mình muốn xem. Đôi khi những lúc thế này, hai người sẽ “đánh nhau” vì kênh TV, Lộ Nghiên sẽ sử dụng chút mưu mẹo của mình. Hiện tại cô thấy việc được chiến đấu như vậy thực sự rất ngọt ngào. Nhìn hình ảnh ca sĩ chập chờn trên TV, cô không hề cảm thấy vui vẻ, cuối cùng cô lại chuyển về kênh tin tức. Bỗng dưng cô cảm thấy bản thân làm như vậy giống như mình đang thương nhớ Trần Mặc Đông, vì vậy cô kiên quyết dứt khoát tắt TV.
Tiếng điện thoại vang lên trong căn phòng trống khiến Lộ Nghiên giật mình. Đó là điện thoại của Trần Nhiễm Mộng, Lộ Nghiên nhíu mày.
Trong lúc tắm trí óc của Lộ Nghiên vận động rất nhanh, cô cảm thấy kỳ lạ vì sao nhiều năm như vậy thẩm mỹ và sở thích của cô không hề có một bước tiến, những đồ yêu thích của hai mươi mấy tuổi và mấy tuổi vẫn giống nhau, nói ra thì thấy chính mình thực sự rất cứng đầu cố chấp. Cô mơ hồ nhớ hồi học lớp 8 mình từng thích một cậu bạn trai cùng lớp, vóc dáng cao gầy nhưng không đánh mất cảm giác khỏe mạnh, dáng vẻ đứng đắn, vừa nhìn đã thấy khí chất chính trực. Lộ Nghiên cứ suy nghĩ mãi về dáng vẻ mơ hồ của cậu ấy, cuối cùng trong trí não lại hiện ra hình ảnh của Thẩm Nham, rồi dừng lại ở khuôn mặt của Trần Mặc Đông. Đúng là âm hồn không tan, Lộ Nghiên lau lau tóc cho khô, rồi chuẩn bị ngủ.
Trong lúc mơ màng, dường như Lộ Nghiên nghe thấy tiếng điện thoại di động rung, nhưng lại cho là ảo giác của mình vì khi cô ngủ thường có thói quen tắt điện thoại, lẽ nào hôm nay mình đã quên, trong lúc cô mơ màng nghĩ đã thiếp đi.
Do ngủ không đủ giấc, công việc ngày hôm sau của Lộ Nghiên gặp phải khó khăn, vì thế cô quyết định xuống lầu hít thở không khí. Đi từ thang máy xuống, cô nhìn thấy mấy người đang vây quanh thang máy bước vào, thình lình xuất hiện ở giữa là người mà mấy ngày rồi không gặp – Trần Mặc Đông. Lộ Nghiên thầm chửi rủa trong lòng, đúng là duyên phận. Lịch sự nhường đường cho lãnh đạo, vô tình bắt gặp ánh mắt của Trần Mặc Đông, Lộ Nghiên cúi đầu nói “Trần tổng” coi như lời chào hỏi, sau đó nghiêng người bước về phía mục tiêu của mình.
Quả nhiên vài phút sau điện thoại của Lộ Nghiên thực sự rung lên như cô nghĩ. Nhưng điều bất ngờ là người gọi điện không phải Trần Mặc Đông mà là trợ lý Tiêu Mông.
“Cô Lộ, Trần tổng mời cô trưa nay đến Joyage