Tác giả: Khí Khan Mộc tiểu JJ
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341514
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1514 lượt.
tác điên cuồng như biến thành một người khác! Chẳng lẽ Ninh Ngọc cũng mắc phải bệnh kinh phong ( điên ) hay sao!
Trong lòng Thiên Thiên có chút thương cảm, vết thương phía dưới đau như có gai đâm, nàng làm gì còn sức mà để ý Ninh Ngọc nằm hôn mê bất tỉnh dưới đất, mím môi chậm rãi rời khỏi thư phòng, trở lại trong phòng ngủ. Sau khi thay một bộ y phục, mới hai mắt đẫm lệ nằm ngửa trên giường, định ngủ một giấc, cho cơ thể bớt đau.
Về phần Ninh Ngọc, để cho hắn nằm trên mặt đất được rồi.
Thiên Thiên nhắm mắt nghỉ ngơi, nhớ lại một màn vừa rồi giống như mơ, nhưng một màn cứ cố tình hiện lên một lần lại một lần trong đầu nàng, chuyện cực kỳ hoang đường không thể tưởng tượng nổi như vậy xác thật diễn ra trên người của nàng.
"Chẳng lẽ là Thiên Thiên nhi nhìn thấy Tiểu Ngọc Nhi thiên sinh lệ chất không có chí tiến thủ, thú tính liền bộc phát đụng ngã hắn ta, ngay sau đó tiền dâm hậu sát (*). . . . . ." Ly Hoan cau mày tự nhủ.
(*) tiền dâm hậu sát: trước tiên dâm sau đó giết.
Những lời này để cho Thiên Thiên nghe được chân thực, ngay sau đó phẫn nộ đầy đầu, muốn đi qua nhưng lại không có cách nào, không thể làm gì khác hơn là kìm nén bực bội từ từ bước đến sau lưng Ly Hoan, cắn răng nói: "Cái gì là tiền dâm hậu sát! Rõ ràng là Ninh Ngọc không biết trúng tà gì, mới. . . . . ." Nói tới chỗ này, đột nhiên ngưng.
Ly Hoan sửng sốt: "Chẳng lẽ là bởi vì hắn uống canh cá?"
"Đúng! Chính là canh cá!" Thiên Thiên cực kỳ uất ức, "Sau khi uống canh cá, lập tức thay đổi giống như biến thành một người khác, cũng không biết nổi điên gì, thế nhưng. . . . . ." Nàng lệ rơi đầy mặt!
Ly Hoan cau mày nhớ lại lời của mình đã nói khi mua thuốc, thật sự là càng nghĩ càng thấy tức giận, càng nghĩ càng thấy vẻ mặt hắn ngay lúc đó thật sự là bỉ ổi và dung tục! Thì ra hắn tốn nhiều tiền như vậy chỉ để mua một gói thuốc đối với hắn mà nói căn bản không dùng được xuân dược? !
Ly Hoan tức giận, nhất thời ruột gan trong lòng đều đau, nghĩ tới lãng phí vô ích một lượng hai mươi tám đồng thật sự là oan uổng! Nhưng bây giờ ở trước mặt Thiên Thiên cũng không tiện biểu hiện ra, không thể làm gì khác hơn là cứng rắn nặn ra một nét mặt bừng tỉnh hiểu ra nói: "Không trách được! Không trách được Tiểu Ngọc Nhi sẽ mất hết lý trí! Chẳng lẽ Thiên Thiên nhi không biết Tiểu Ngọc Nhi dị ứng với cá sao, chỉ cần ăn cá vào sẽ không ngừng điên cuồng!"
"Ai?" Thiên Thiên mở to mắt, "Nhưng, nhưng canh cá này là do người làm chuẩn bị, chẳng lẽ bọn hạ nhân cũng không biết sao!"
"Ôi trời ơi, ta nói này Thiên Thiên, ngươi chấp nhặt với bọn hạ nhân làm gì, bây giờ quan trọng nhất là làm cho Tiểu Ngọc Nhi tỉnh táo lại!" Ly Hoan vừa cười ha hả, vừa xoay người lại kéo thân thể Ninh Ngọc, kéo hắn ở phía sau giống như một cái cây lau nhà, kéo tới trong phòng ngủ.
Ly Hoan ngồi chồm hổm, đưa tay bắt mạch Ninh Ngọc, hồi lâu, mới nói: "Không có gì đáng lo, Tiểu Ngọc Nhi chỉ là tạm thời hôn mê, đợi đến khi tỉnh, là được rồi."
Thiên Thiên nghe vậy, cuối cùng cũng yên tâm, gật đầu một cái coi như là đồng ý, tiếp đó lại cùng với Ly Hoan hai người khiêng hắn lên trên giường.
"Ôi! Tiểu Ngọc Nhi liền giao cho ngươi, ta đi ra ngoài làm chút chuyện, đi một lát sẽ trở lại." Ly Hoan ném những lời này lại lập tức chạy đi ra ngoài.
Thiên Thiên nghe lời hắn, ngồi ở đầu giường, suy nghĩ một chút, vẫn có chút không yên lòng, đứng dậy sai bọn nha hoàn len lén đi gọi đại phu, cũng dặn dò không thể để cho mười bảy thuộc hạ của hắn biết chuyện này.
Nàng trở về phủ chưa được mấy ngày, Ninh Ngọc đã hôn mê, chuyện này thực sự không phải chuyện vinh hạnh! Cho nên chuyện này nên giữ bí mật với những thứ như mỹ nhân nhi của hắn mới được.
Đại phu tới rất nhanh, hắn híp một đôi mắt, vuốt chòm râu dê trắng xóa bắt mạch cho Ninh Ngọc, một lát sau mở miệng, giọng nói hơi xúc động: "Người trẻ tuổi, dùng thuốc quá mạnh, chỉ sợ là cháy hỏng đầu."
"Dùng thuốc quá mạnh? Dùng thuốc quá gì quá mạnh?" Thiên Thiên căn bản nghe không hiểu, cau mày hỏi ngược lại.
Đại phu nhìn nàng một cái, có chút tức giận: "Loại chuyện này ngươi còn giả bộ hồ đồ? Ta học y mấy chục năm hạng người gì mà chưa từng thấy qua, ngươi khỏi phải giả bộ, đối với lão phu vô dụng." Dứt lời, lại liếc nàng một cái, giơ hòm thuốc của mình lên rồi xoay người đi.
Thiên Thiên thật sự là cực kỳ buồn bực, nhưng cũng bất đắc dĩ, làm mặt quỷ về phía bóng lưng lão đại phu, rồi trở lại trước giường, giúp Ninh Ngọc thay một bộ y phục.
Thay đồ xong, mới bình tĩnh lại, nằm ở trước giường Ninh Ngọc, ngủ.
Sắc trời dần dần tối xuống, Thiên Thiên bất tri bất giác ngủ say.
Cũng không biết là qua bao lâu thì đột nhiên bên tai Thiên Thiên truyền đến một âm thanh vô cùng vang dội ——"Ta muốn tự thiến!"
Âm thanh kích động, tràn đầy sức mạnh, hù doạ khiến Thiên Thiên ba hồn bảy phách bay đi! Nàng vuốt vuốt cặp mắt mông lung, nhìn chăm chú, dáng người thật đjep! Cặp mắt của Ninh Ngọc thế nhưng sáng ngời không bình thường, trên gương mặt xinh đẹp tất cả lại đều là hứng tính, trong miệng chỉ biết lặp qua