pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cách Xa Ngựa Đực Tự Ta Làm Lên

Cách Xa Ngựa Đực Tự Ta Làm Lên

Tác giả: Khí Khan Mộc tiểu JJ

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341660

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1660 lượt.

n mà muốn mua thuốc tốt của ông đây, không có cửa đâu!"
Ly Hoan liếc nhìn gói thuốc trong tay chủ quầy, rốt cuộc hạ quyết tâm, dậm chân một cái, cắn răng một cái: "Một lượng hai!"
"Không bán!"
"Một nửa!"
"Không được!"
"Một lượng hai mươi tám đồng. . . . . ."
"Tốt! Đồng ý!" Mặt của chủ quầy cười đến giống như là nở một đóa hoa, lúc này tiền trao cháo múc với Ly Hoan ~
Bây giờ mặt trời đã dâng lên, Ly Hoan đi về phía mặt trời, đang cầm gói thuốc, từng bước từng bước đi trở về Ninh phủ, tính toán bắt đầu kế hoạch của hắn. . . . . .
—— thật ra thì kế hoạch của hắn rất đơn giản, chẳng qua là đánh ngã Thiên Thiên, ép buộc Thiên Thiên, dùng Thiên Thiên tới uy hiếp Ninh Ngọc, cho chính mình một mỹ nhân, để cho mình sớm trở về Tần Hoài quán, sống ở đây càng lâu, tổn thất của hắn lại càng trầm trọng, thịt cả người hắn đều đau. . . . . .
Làm một phú thương thành công, châm ngôn của Ly Hoan là: có thể tiết kiệm thì tiết kiệm, lãng phí là việc đáng xấu hổ!
Là một cậu ấm tuấn tú, châm ngôn của Ly Hoan là: Mỹ Nhân Nhi, là dùng để thương yêu; bạc, là dùng để cất giữ.
—— cho nên lúc này hắn mới dám đầu tư lớn như vậy —— ước chừng một lượng hai mươi tám đồng, ở trên người của Thiên Thiên, như vậy, nhiệm vụ lần này, chỉ cho phép thành công, không cho phép thất bại; nếu như thất bại, mình kết thúc!






Ly Hoan đang cầm thuốc, không có dừng lại lâu, bay thẳng đến phòng bếp.
Lúc này trên dưới Ninh phủ đã khôi phục sức sống giữa ban ngày, bọn hạ nhân đều phải làm việc nằm trong phận sự của mình, lúc này trong phòng bếp cũng là một mảnh bận rộn, vội vàng chuẩn bị bữa cho công tử và các vị cô nương.
Ly Hoan vẫn chưa đi vào phòng bếp, cũng đã nghe tiếng thìa muỗng tung bay khí thế ngất trời, hết sức thanh thúy. Hắn len lén núp ở phía sau cây cột, mắt không chớp nhìn chằm chằm mọi người bên trong phòng bếp, định tìm đúng thời cơ liền xuống tay.
Cũng không biết bận rộn bao lâu, thức ăn rốt cuộc làm xong, bọn nha hoàn bỏ vào trong lồng cơm đưa qua cho các tiểu thư. Mắt Ly Hoan thấy từng tỳ nữ một nối đuôi ra, rốt cuộc không kềm chế được, đưa tay bắt lấy một vị tỳ nữ cuối cùng, đưa tay bịt chặt miệng mũi đối phương, hung tợn nhẹ giọng chất vấn ở bên tai nàng ta: "Ta hỏi ngươi, thức ăn này đưa cho người nào?"
"Ô ô. . . . . ." Tỳ nữ này hốt hoảng lắc đầu tỏ vẻ mình vô tội.
Ngụ ý tất cả mọi người đều hiểu, cho nên thân thể cứng ngắc của Ninh Ngọc quay đi.
Thiên Thiên cho là hắn đã ngủ say, liền thả lỏng thân thể, tính toán ngủ. Có điều trong lúc mơ màng, nàng lại thấy Ninh Ngọc nhẹ nhàng xuống giường, đi ra khỏi cửa.
Đầu óc của nàng trong nháy mắt tỉnh táo, phản ứng đầu tiên chính là Ninh Ngọc đi tìm mười bảy thuộc hạ xinh đẹp đi. Nàng càng nghĩ càng tức giận, dứt khoát rón ra rón rén đứng dậy, định xem hắn ta đến tột cùng đi đâu.
Có điều, kết quả lại để cho nàng có phần ngoài ý muốn.
Ninh Ngọc cũng không có đi tìm mười bảy thuộc hạ này, thậm chí cửa Trúc viện hắn cũng không có rời khỏi. Ninh Ngọc chỉ đi qua thư phòng của mình. Bởi vì, Thiên Thiên đứng ở cửa căn phòng, hết sức rõ ràng nghe bên trong thư phòng truyền đến từng tiếng rên rĩ mang theo đè nén và khổ sở.
Mặt của Thiên Thiên nóng lên, lúc này yên lặng xoay người trở về phòng. —— như vậy có thể thấy được, ban đêm không có Thiên Thiên, thứ làm bạn với hắn, thì ra là tay trái hoặc là tay phải của hắn a. . . . . .
Thiên Thiên cảm thấy có chút quẫn bách, nhưng quẫn bách đồng thời càng cảm thấy có chút tế nhị. Hình tượng Ninh Ngọc ở trong cảm nhận của nàng, trở nên hình như có chút. . . . . . Ặc, bỉ ổi. . . . . . ?
Khụ, Thiên Thiên nhắm mắt, ngủ, không định để ý đến những việc hoang đường này.
—— thu lại suy nghĩ.
Sờ sờ bụng xẹp lép, Thiên Thiên đứng lên, đi đến một bàn bày đầy thức ăn định ăn. Có điều, nàng mới vừa cầm chiếc đũa lên, suy nghĩ một chút, lại để xuống, bưng canh cá đặt ở giữa bàn lên, liền bưng đi ra ngoài, tính toán để cho Ninh Ngọc ăn cơm trước.
Ninh Ngọc ở bên trong thư phòng bận rộn công sự, chỉ sợ ngay cả điểm tâm cũng không kịp ăn.
Nghĩ như vậy, Thiên Thiên lại cảm thấy có chút đau lòng, bưng canh cá, gõ cửa, liền trực tiếp phá cửa mà vào. Quả nhiên, Ninh Ngọc đang xử lý công chuyện, thấy cửa đột nhiên mở ra, lúc này mới ngẩng đầu, để bút lông xuống.
Thiên Thiên bày canh cá ở trước mặt hắn, nhẹ giọng nói: "Uống lúc còn nóng đi."
Ninh Ngọc nhận lấy cái muỗng, bắt đầu uống..., vừa uống vừa nói: "Theo ám vệ nói, Loan Nguyệt và Mặc Phi lúc này vẫn còn ở Kinh Thành, chưa từng rời đi."
"Ồ. . . . . ." Thiên Thiên đáp một tiếng thật nhỏ. ——thật sự nàng không biết, mình trừ đáp lại, còn có thể nói những gì.
"Có điều. . . . . ." Chân mày Ninh Ngọc nhíu lại, "Bọn họ lại không có động tĩnh gì, không biết đang đợi cái gì."
". . . . . . Ồ!" Thiên Thiên tiếp tục chán đến chết.
"Nếu mà ta đoán không sai, chỉ sợ Mặc Phi là vì Tứ Ẩn." Ninh Ngọc hừ lạnh một tiếng.
"Hả? Tứ Ẩn ? ?" Thiên Thiên sửng sốt, "Hắn vẫn chưa ch