XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cái Thùng Cơm Sát Vách

Cái Thùng Cơm Sát Vách

Tác giả: Tửu Tiểu Thất

Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341974

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1974 lượt.

am gật đầu, hơi thở của cô cũng không còn bình tĩnh nữa. – Anh anh anh thích em ư?
Kiều Phong cúi đầu không dám nhìn cô, giọng anh thấp thấp, anh hỏi:
- Anh có thể thích em được không?
Phải chứ, có thể mà!
Lam Sam thật quá kích động. Kiều Phong cư nhiên lại thích cô! Thích cô! Thích cô! ! Gào khóc oa oa!!!!
Kiều Phong cúi đầu , lại hỏi:
- Anh có thể theo đuổi em được không?
- Đương nhiên là được rồi. – Lam Sam ôm ngực, thầm nghĩ, mẹ kiếp tên tiểu yêu tinh nhà ngươi có thể đập chậm chậm lại một chút được không? Máu trong người ta đang chảy ngược hết cả rồi.
Có được câu trả lời khẳng định đầu thuyết phục của Lam Sam, Kiều Phong thở dài:
- Lam Sam….
Lần thứ ba Lam Sam cắt lời anh:
- Ngượng quá, em thấy hơi mệt, em phải về nghỉ trước.
Cô ôm ngực, chân lảo đảo bước đi.
Kiều Phong có phần không yên tâm:
- Em không sao đó chứ?
- Không sao hết, anh đừng có qua đây.
Lam Sam đi ra ngoài, vừa đóng cửa lại, liền sung sướng đá ba phát thật cao. “Yes!” Cô quá hưng phấn, cô thật sự không sao có thể diễn đạt hết được, lúc này đối mặt với cánh cửa nhà Kiều Phong, cô chỉ có thể khoa chân múa tay vui sướng, hứng khởi. Cô vừa nhảy vừa hát:
- Cây táo nhỏ, anh là của em, yêu anh đến vậy anh còn chê ít, khuôn mặt hồng hồng nhỏ nhắn ấm áp lòng em, thắp sáng lên ngọn lửa sinh mạng em – lửa lửa lửa lửa!
Cô nhảy nhót quanh cái chốt cửa hình cây táo nhỏ của Kiều Phong mấy lần, cô bỗng cảm thấy tâm trạng sung sướng như đang dạo chơi ở chốn bồng lai tiên cảnh vậy.
Chỉ có một từ: thoả mãn!
Ngay khi cô còn đang chỉ vào cánh cửa xinh đẹp để thể hiện suy nghĩ và tình yêu thì, đột nhiên cánh cửa mở ra.
Kiều Phong đứng ngay trước cửa, đôi mắt anh ánh lên ý cười dịu dàng nhìn về phía cô. Lúc này nụ cười của anh không hề ngượng ngùng, mà vô cùng thoải mái, vừa đẹp vừa rạng rỡ, như một rừng hoa đỗ quyên đang bừng nở.
Bố khỉ! Lam Sam ngượng muốn chết, không kịp nghĩ nhiều, quay đầu chạy trốn.
Kiều Phong rảo bước đuổi theo, một tay anh bắt cô trở lại. Anh ôm chặt lấy hông cô từ phía sau, không để cho cô có thể mở cửa vào nhà. Khuôn mặt anh dán lấy tai cô, anh cúi xuống cười, nụ cười của anh dường như ngọt tựa ly rượu ngon đang miên man trong cổ họng, nghe đến say lòng.
Lam Sam giơ nanh múa vuốt đòi về nhà, cô bốc phét:
- Này này này, em chỉ đang nhảy một bài để tăng sức khỏe thôi mà, anh kích động cái con khỉ ấy!
Kiều Phong quay ngược người lại, đẩy cô sát vào tường, kệ cô phản kháng, anh vẫn chế trụ lấy vai cô, đôi môi của anh áp tới môi cô. Bờ môi anh ấm áp, mềm mại, trơn nhẵn, mang đến những cảm xúc vô cùng thỏa mãn, như đang khắc trên môi cô, như một ngọn lửa đang đốt lên những sợi tình trên ấy. Lam Sam cảm thấy cả cơ thể mình dường như đang bị thiêu đốt.
Cô cuống quit bấu tay vào vách tường, cả người cô chỉ hận không thể biến thành một trang giấy dán lên tường thôi.
Kiều Phong cũng chẳng bình tĩnh hơn cô là bao. Cho đến bây giờ anh chưa từng được trải nghiệm những cảm giác như vậy, cả người anh như một bình nước sôi, nhịp tim nháy mắt đã tăng đến lên đến trình độ đáng sợ, hơi thở rối loạn đến tê dại. Anh nhắm mắt lại, áp sát vào môi cô, trong đầu chỉ còn một khoảng không trống rỗng, như là một cánh đồng tuyết bát ngát.
Lam Sam không dám dù chỉ một cử động nhỏ, mãi đến khi Kiều Phong buông cô ra.
Khuôn mặt anh hơi ửng hồng, đôi mắt rực sáng, cúi đầu ngắm ánh mắt cô.
Lam Sam hơi cử động vai, Kiều Phong liền thả vai cô ra, gương mặt cô vẫn hoảng hốt mộng mụ, như một du hồn đang sờ sẫm tìm đường về nhà.
Kiều Phong đứng sau lưng cô cười nhẹ:
- Ngủ ngon nhé.
Lời tác giả: Trời đất ơi, cuối cùng cũng đến số này rồi, oa oa….
Kịch bản nhỏ:
Lam Sam: Anh nói “theo đuổi em” chính là đuổi theo em ra cửa đấy hả? Chẳng có chút thành ý nào!
Kiều Phong: Theo anh vào nhà đi, anh sẽ cho em thấy “thành ý”
Lam Sam: Lưu manh!






Ngọt Ngào
Cả đêm hôm đó Lam Sam quá hưng phấn, cô cứ nằm trên giường cưới hi hi mà không ngủ, cười một lúc lại thấy xấy hổ quá, cô kéo chăn lên che mặt, trốn trong chăn cười…
Nói chung là chẳng hề buồn ngủ chút nào.
Kết quả là đến ngày hôm sau, cô chìa ra đôi mắt thâm quầng khi bị Kiều Phong gọi dậy.
Tiếng gõ cửa của Kiều Phong rất kiên trì, lúc này đây anh đang nhìn cô với ánh mắt vô cùng dịu dàng với miên man tình ý, như đang nhắc nhở cô rằng: Em bây giờ đã là bạn gái anh rồi đấy nhé.
- Thế ở đâu?
- Cửa khẩu số 5.
Lam Sam dừng đũa, hỏi:
- Anh bắt xe đi à?
- Ừ.
Cô xiết chặt đôi đũa, yên lặng nhức nhỗi, mẹ kiếp đúng là kẻ có tiền. Kiều Phong thấy cô cũng không vội đi, liền hỏi:
- Hôm nay không định đi làm à?
- Làm cái gì mà làm. – Lam Sam le lưỡi. – Sếp tổng bị em đánh đến mức nằm viện rồi, em đoán chắc sắp bị đuổi ngay thôi.
Kiều Phong gật đầu:
- Cũng tốt.
Nhưng Lam Sam lại có phần tiếc nuối. Cô nỗ lực bao nhiêu lâu mới lăn lộn được đến vị trí này, rõ ràng rất có tiềm năng, còn tưởng là đã rõ ràng hợp l