Tác giả: Tửu Tiểu Thất
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341983
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1983 lượt.
u khi tắt nhạc, anh ta phát hiện ra cô đã ngủ. anh dán sát vào người cô, nắm lấy cằm cô, quơ quơ, khi thấy cô cau mày nhưng không tỉnh lại, anh cười nhạt:
- Coi tôi là thằng ngu. – để đùa giỡ, em nghĩ rằng tôi có thể dễ dàng bỏ qua như vậy sao?
Lam Sam hoảng hốt đến mức lòng bàn tay toát mồ hôi ướt sũng, quả nhiên cô đã đoán không sai, Tống Tử Thành đang muốn mê – gian cô! Cô không dám hành động thiếu suy nghĩ, sự cách biệt về thể trạng giữa hai người là quá lớn, cô chỉ có một cơ hội để phản kháng, nên cô không thể tùy tiện lãng phí.
Tống Tử Thành đẩy cô ngã xuống, đặt hai chân cô lên ghế salon, đặt nằm ngang, anh ta lấy ngón tay vuốt ve gò má cô, rồi thấp giọng nói:
- Lam Sam, em không nên đối xử với tôi như vậy.
Anh chợt thấy khổ sở, kể cả anh không muốn thừa nhận, nhưng anh vẫn biết, anh không hề đối xử với cô giống như với những người phụ nữ khác, anh thận trọng tiếp cận cô, trong lòng luôn canh cánh lo âu để lấy lòng cô, anh chưa bao giờ muốn dùng thủ đoạn để đối phó với cô, cho dù là một cái hôn trộm anh cũng khinh thường.
Vậy sao cô có thể đối xử với anh như vậy.
Anh càng chú tâm bao nhiêu, lại càng nực cười bấy nhiêu.
Tống Tử Thành thở dài, chịu đựng sự đau đớn đầy ủy khuất trong lòng, anh nói:
- Đừng tưởng muốn đến thì đến, muốn đi thì đi, em đã đến nơi này với tôi thì cứ để lại một vài thứ đã.
Anh nghiêng người, từ từ hôn lên cổ cô, Lam Sam cảm thấy buồn nôn, cô cố nén tâm trạng khó chịu này, dựa vào sự tiếp xúc thân thể để phác họa trong đầu tư thế của anh ta. Hai chân anh ta đang tách ra để quỳ trên người cô, hai tay chống lên người cô nên không trực tiếp tạo cho cảm giác áp bức. Lam Sam cố lấy lại bình tĩnh, cô từ từ mở mắt, ngay khi Tống Tử Thành chưa phát hiện ra sự thay đổi của mình, bờ môi anh vẫn đang di chuyển xuống phía dưới, những nụ hôn rơi trên xương quai xanh của cô, cô âm thầm quỳ cao gối, đột ngột hướng về phía trên.
Tống Tử Thành hét lên thảm thiết, ngã xuống đất, cả người anh ta đập vào bàn nước, đẩy cái bàn văng ra xa hai mét.
Lam Sam vỗ vỗ tay, nhặt điện thoại di động dưới mặt đất lên, cô thấy cuộc trò chuyện của cô và Kiều Phong vẫn tiếp tục nên nói qua di động:
- Kiều Phong.
- Lam Sam. – Đầu dây bên kia, giọng Kiều Phong có vẻ hổn hển, dường như hơi run rẩy, anh hỏi: - Lam Sam, không sao đấy chứ?
Lam Sam đưa mắt nhìn xuống mặt đất thấy Tống Tử Thành như đống giấy vàng, anh ta đau đớn đến mức không còn sức để kêu rên, chỉ còn sót lại một cảm giác ạnh lẽo. Lam Sam cười nói:
- Tôi không sao, vẫn còn tốt chán. Kiều Phong này, tôi nghĩ ở bên cạnh anh lâu ngày, chỉ số thông minh cũng nâng cao tương đối đấy.
Kiều Phong thở dài một hơi:
- Tôi báo cảnh sát rồi, bây giờ cứ ra ngoài đi, tôi sẽ đón.
- Không cần đâu, tôi tự về được.
Lam Sam cất thẳng điện thoại vào túi, cô ngồi xổm xuống, vỗ vỗ lên mặt Tống Tử Thành, cười hì hì:
- Miệng thì nói muốn nhưng cơ thể thì vẫn thành thật hơn nhỉ!
Tống Tử Thành :
- ….
Anh lầm bầm gọi tên cô, giọng anh yếu ớt lại hàm hồ:
- Lam Sam, Lam Sam…
Lam Sam đứng dậy đi ra ngoài, sau lưng cô vẫn còn tiếng anh gọi cô:
- Lam Sam, đừng. – Giọng nói đầy phẫn nộ, lại có phần bất đắc dĩ, xen lẫn sự bi thương nhè nhẹ.
Lam Sam cũng không hề quay đầu lại, cô nghênh ngang đi ra ngoài, vừa nhìn thấy người phục vụ vừa bê khay rượu vào, trong ánh mắt hắn vẫn còn rõ sự né tránh, Lam Sam lao đến túm cổ áo hắn, giận dữ:
- Muốn chết hả!
Người phục vụ run sợ trước khí thế bừng bừng của cô:
- Nữ hiệp xin xin tha tha mạng, là do Tống công tử bắt tôi phải làm như vậy.
Lam Sam ném hắn ra , đưa mắt cảnh cáo, người phục vụ không biết đã ngộ ra điều gì, liều mạng gật đầu.
Cô đi ra khỏi hội sở, liền nhìn thấy hai chiếc xe cảnh sát đang gầm rú tiến vào, cảnh sát lao vào trong hội sở, chỉ một chốc lát sau đã áp giải Tống Tử Thành ra ngoài, Lam Sam ẩn trong đám đông quần chúng vây xem, chỉ có thể cảm thán rằng hiệu suất làm việc của cảnh sát nhân dân ngày càng cao rồi. Cô đâu có biết rằng Kiều Phong đã định vị chính xác vị trí của Tống Tử Thành và cô, chỉ hận không thể đọc luôn cả số phòng bao thôi, nên khi cảnh sát ra quân thì đương nhiên hiệu suất phải cao rồi.
Cô do dự không biết nên tiến hay lùi. Cưỡng dâm chưa thành là tội danh có thể khởi tố, đến lúc đó dù làm lớn chuyện cũng rất nhiều khả năng không thành công. Thật ra Lam Sam không quá mong muốn đẩy người khác đến tình trạng như vậy, vì dù sao cô cũng là người đuối lý trước, hơn nữa hiện người thua thiệt hơn lại là anh ta. Nhưng nếu cứ buông tha cho anh ta như vậy cô lại cảm thấy không cam lòng.
Cô cứ cân nhắc mãi, quyết định tạm thời không đi theo cảnh sát mà đứng ngoài hội sở đợi Kiều Phong.
Kiều Phong lao ra từ một chiếc taxi, chỉ liếc mắt đã nhìn thấy Lam Sam, anh chạy đến như một cơn gió, một tay kéo cô, ôm cô vào lòng.
Mũi Lam Sam cảm thấy ê ẩm rồi, lòng cô mềm mại đến lạ thường. Cô ôm anh một lúc thật lâu, rồi nói:
- Em không sao.
Kiều Phong:
- Làm anh sợ muốn chết.
Lam Sam thầm nghĩ, anh lo lắng