Cách Xa Ngựa Đực Tự Ta Làm Lên
Tác giả: Tửu Tiểu Thất
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341926
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1926 lượt.
ngủ được, anh cứ như ngươi mộng du trong phòng. Anh lật tới lật lui con chuột mà ngày đó Lam Sam lưu lại. Anh điều khiển con chuột bò loạn lên khiến Schrodinger hốt hoảng chạy trốn, rất giống với lúc đầu Lam Sam dở trò đùa dai, nhưng có khác chăng lúc này không có Lam Sam ở đây để sắm vai người tốt.
Hành động cực kỳ tàn ác cứ như vậy kéo dài liên tiếp hai giờ đồng hồ. Sau cùng Kiều Phong ném cái điều khiển từ xa vào một góc, đi thẳng vào phòng đọc sách.
Lúc 6 giờ 20 phút rạng sáng ngày hôm sau, một chiếc máy bay từ thành phố B chầm chậm cất cánh bay thẳng về phía thành phố H trong ánh bình minh rực rỡ trên vai, trên đó mang theo cả những nỗi nhớ nhung và lo sợ của một chàng trai đến nơi phương xa tìm kiếm người mình yêu.
Thổ Lộ
Đến bữa sáng, Lam Sam nhận được điện thoại của Kiều Phong, anh nói anh đã đáp chuyến bay.
Cô vỗ trán hai cái, đến khi xác định là mình không hề nằm mơ, thì mới vứt đôi đũa chỏng gọng làm cho ông Lam Thiên và bà Thương Bình Bình bị dọa giật cả mình, vội vàng hỏi cô đi đâu làm gì đấy.
- Nhận hàng cá nhân! – Tiếng cô sót lại qua khe cửa.
Hai ông bà già đành ngồi nhìn nhau, tuy nhiên họ đều đã đoán được ít nhiều.
Kiều Phong cũng khôn bóc mẽ cô. Hai người bắt một cái taxi, lái xe hỏi họ định đến đâu, Lam Sam há hốc miệng vì không biết phải trả lời như thế nào.
- Đến khách sạn XX đi. – Kiều Phong đáp, rồi liếc mắt nhìn Lam Sam: - Em yên tâm, anh sẽ không để cho em phải khổ tâm đâu.
Một lần nữa, cô lại cúi đầu.
Chiếc xe bon bon lao trên đường , lúc này mặt trời đã dâng cao, những ánh nắng vàng rực rỡ xuyên qua lớp cửa kính chiếu lên hai người họ khiến màu da cũng trở nên ấm áp hơn. Suốt dọc đường đi họ đều im lặng không lên tiếng, đến khi đến khách sạn Lam Sam liền tiễn anh vào phòng.
- Nếu không hay anh cứ nghỉ ngơi một chút đã nhé? – Cô nhìn đôi mắt thâm quầng của anh, đề nghị.
Kiều Phong khoanh tay đứng trước giường, lạnh nhạt nhìn cô:
- Lam Sam, chúng ta cần nói chuyện một chút.
- Ừ. – Lam Sam gật đầu.
Kiều Phong thở dài, mệt mỏi lên tiếng:
- Lam Sam, em có biết không, anh rất yêu em.
Lam Sam không ngờ anh lại bày tỏ như vậy, đôi mắt cô đỏ đục ngầu, cô cắn môi:
- Kiều Phong…
- Anh từng nghe mẹ anh nói, từng ngày từng ngày nhớ đến một ai đó thì gọi là “thích”, còn “yêu” nghĩa là trong lòng luôn tâm tâm niệm niệm tự hỏi về tương lai của mình và người ấy. Lam Sam, anh luôn không ngừng thích em, thậm chí anh còn yêu em, anh luôn chú tâm nghĩ về tương lai của anh và em. Thế nhưng anh lại rất hiếu kỳ, .. – Anh dừng lại, nhìn thẳng vào mắt cô, đôi đồng tử dù đang rất tĩnh lặng nhưng lại ánh lên phơn phớt một chút gì đó mất mát, như một lưỡi dao phẫu thuật sắc bén đang sắp rạch xuống da cô, găm sâu vào lòng cô. Anh hỏi: - Lam Sam, tương lai của em, trong đó có anh không?
Vào lúc này, giữa một buổi sáng mát lành rực rỡ nắng vàng, anh đối mặt với cô, trực tiếp bộc bạch lòng mình, hỏi cô một vấn đề mà cô luôn nhất định né tránh.
Lam Sam là một người cực kỳ mâu thuẫn. Trong công việc cô luôn “lôi lệ phong hành”, làm việc như gió cuốn mây trôi, nhưng đối mặt với những lựa chọn quan trọng trong cuộc sống, cô lại luôn sợ hãi phải tiến về phía trước, không dám nghĩ đến và cũng không dám đối mặt, trong tiềm thức luôn mong muốn vấn đề đó mau mau tự biến mất.
Kiều Phong cũng là một con người mâu thuẫn. Anh vốn là một người thơ ơ lạnh nhạt, thậm chí có vài nét còn không giống với một người đàn ông, thế nhưng đối với những vấn đề cơ bản, anh lại rất thích nói thẳng, dùng phương pháp thô thiển và cũng đơn giản nhất để bắt buộc vấn đề đó phải bày ra trước mắt, để đập tan nó ngay lập tức.
Lúc này đây, đối mặt với chất vấn của anh, Lam Sam hiểu rằng, cuối cùng cô cũng không thể trốn tránh được thêm nữa, cô đành thở dài:
- Thật ra ngay từ đầu em vẫn luôn không có ý định cứ sống mãi ở thành phố B như vậy, dù sao thì trong nhà cha mẹ cũng chỉ có duy nhất mình em là con, hai người đều đã lớn tuổi, em… sau cùng thì em vẫn mong muốn được về sống bên cha mẹ mình.
Kiều Phong nắm chặt tay, truy hỏi:
- Vậy bây giờ thì sao? Bây giờ em định sẽ như thế nào?
- Em không biết. – Sắc mặt Lam Sam tối sầm, cô nhìn anh một cách rất tội nghiệp. – Anh cho rằng em không hề yêu thương anh, nhưng nếu em không thương anh, em đã sớm hiên ngang dứt khoát nói chia tay với anh rồi, sao còn phải kéo dài đến bây giờ chứ?
Khi nghe thấy hai chữ “chia tay” này, trái tim Kiều Phong bỗng chợt nhói đau, như là vừa bị một một nhát đâm sâu từ một lưỡi dao nhọn hoắt, anh tiến đến, nắm lấy vai cô:
- Anh sẽ không chia tay với em đâu.
Lam Sam lại càng hoảng sợ:
- Anh anh anh, xin anh đừng kích động, em chưa hề nói sẽ chia tay với anh mà!
Kiều Phong nắm chặt vai cô, anh ôm chặt cô vào ngực, lực tay của anh quá lớn khiến từng khớp xương của Lam Sam đều thấy đau. Anh chôn đầu vào cần cổ trắng nõn của cô, hít thật sâu mùi thơm nhàn nhạt trên cơ thể cô. Anh dường như biến thành một