Tác giả: Phó Tráng Tráng
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342069
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2069 lượt.
bóc sạch vỏ đặt ở trước mặt của cô, "Ăn đi, như vậy sẽ không ghim trúng tay nữa !"
Cô gắp một khối thịt tôm hùm, bỏ vào trong miệng, một loại ngọt ngào không biết từ đâu xông lên cổ họng, cảm giác thật hạnh phúc .
Lăng Thịnh bên cạnh cũng không chịu nổi cô đơn ăn dấm chua nói:
"Rất ngọt a, làm người khác thật hâm mộ a, mình đây thật ganh tị nha, nào hoa hồng bảo bối, anh gắp cho em một miếng cá, Bảo bối, há mồm, a. . . . . ."
Dương Chi Hồng nghiêng mặt sang bên, không chút lưu tình nói: "Tôi không ăn cá ."
Sự Thiện lương của Lăng Thịnh lần nữa bị đả kích rồi.
Màn đêm lại mìnhi.
Cô ngồi trên xích đu trong vườn hoa ngắm bầu trời đầy sao, khí trời thật tốt a. Chỉ là, thời gian tốt đẹp đều ngắn ngủi , ngày mai cô lại phải về nhà đi học.
Dương Chi Hồng ngồi sát bên cô, "Này, Miên Miên, đi suối nước nóng không ?"
Cô kinh hãi, "Nơi này còn có suối nước nóng sao?"
"Đúng vậy a." Dương Chi Hồng cười đắc ý , "Đó là đương nhiên , còn là tinh khiết thiên nhiên không có ô nhiễm, đi thôi, cùng đi chứ!"
"Đợi chút, em đi gọi anh hai!" Nói xong,cô thật nhanh chạy đi.
"Anh hai, chúng ta đi tắm ôn tuyền chứ?" cô đẩy cửa phòng anh hai , lôi kéo .
Anh hai nhíu mày, chế nhạo nói: "Em đang mời anh sao?"
Chỉ là, ngay lúc đó cô thật sự là rất hưng phấn, cho nên không có lưu ý đến vẻ mặt suy nghĩ sâu xa quỷ dị của anh hai .
"Oa, thật là tốt nha!" cô nhìn bể nước nóng trước mặt giống như một bồn tắm nước nóng lớn, chẳng qua khác ở chổ cái này là bồn tắm lộ thiên , thử nghĩ dưới bầu trời đầy sao , ngâm mình ở trong suối nước nóng, là thoải mái cỡ nào a.
Cô cở quần áo, từ từ trượt vào trong nước, thỏa mãn thở ra một hơi, "Thật là thoải mái a, có cá bơi dưới nước!"
"Phải không?" thanh âm hơi khàn khàn của anh hai ở phía sau vang lên, ngay sau đó bàn tay bao quát, ôm cô vào trong ngực.
"Anh hai, thế nào ở chỗ này lại như vậy ?" Cô hiện tại là lỏa thể phô bày ở trước mặt anh hai, mặc dù có nước che dấu, nhưng là trong lòng vẫn là khó tránh khỏi ngượng ngùng.
Anh hai hôn nhẹ cái gáy trơn bóng của cô , nở nụ cười trầm thấp, "Không phải em mời anh đến đây sao?"
Cô có a, nhưng mà cô chỉ nói là muốn cùng anh hai đi suối nước nóng a, cũng không có nói là tắm uyên ương ở suối nước nóng nha .
Chỉ là, anh hai cũng không có cho cô cơ hội giải thích , trực tiếp ôm lấy eo của cô, chống đỡ hướng bờ Ôn Tuyền khẻ nhô cao , sau đó kéo hai chân của cô lên quấn tại cái hông gầy gò của anh , môi mỏng ngăn chận cô không phát ra tiếng rên rỉ.
"Không muốn làm cho Lăng Thịnh bên cạnh nghe được, cũng không cần gọi lớn tiếng như vậy, mặc dù —— em càng lớn tiếng anh càng càng thích."
Cô đỏ bừng cả mặt, giấu ở trong ngực anh hai, thấp giọng kháng nghị"Em nào có gọi lớn tiếng như vậy —— a ——"
Anh hai ngắt ngực của cô, cho cô thấy vẻ mặt vô tội "Sự thật thắng hùng biện" .
Thật là vô lại, anh hai bại hoại, cô bị khoái cảm bộc phát liên tục trong cơ thể bức đến cực hạn, nhưng cũng không dám lớn tiếng rên rỉ, chỉ có thể khẽ ngửa đầu, cắn một cái lên bả vai rắn chắc của anh hai .
Anh hai toàn thân chấn động, Luật động nhanh hơn, rất nhanh cô chỉ cảm giác trước mặt tối sầm lại, cả người lâm vào hôn mê vô tận .
Diệp Hiên Viên liếc nhìn cô gái nhỏ trong ngực vô lực chịu đựng đột nhiên mìnhi cao trào kích thích mà té xỉu , trong lòng một mảnh thương tiếc, vuốt ve khuôn mặt như quả trứng ửng đỏ kia , nhẹ nhàng hôn hôn, trong mắt đều là dịu dàng cùng cưng chìu vô tận.
Cầm khăn tắm lớn bên cạnh , Diệp Hiên Viên buông lỏng ôm lấy Miên Miên đang hôn mê, hướng gian phòng đi tới.
Quả nhiên là hoa xinh tháng tốt đêm đẹp a!
"Ơ, kẹo đường, trễ như thế mới đến à?" từ xa đã nghe thấy thanh âm kiều mỵ đặc trưng của Lăng Thịnh vang lên.
"Sách sách sách ách. . . . . ." Lăng Thịnh nhìn hai người đến gần,phát ra tiếng chậc chậc, "Ơ, cọc gỗ, không nhìn ra cái người này cũng biết đến lãng mạn a, còn chơi trò như học sinh tiểu học cùng nắm tay nhau , mình cho là theo tác phong trước kia của cậu , nhất định là kéo kẹo đường đến nơi nào đó rồi giải quyết ngay tại chổ !"
Anh hai trợn mắt nhìn Lăng Thịnh một cái, không nói gì, cũng không có buông ra tay của cô.
Cô lại thấy kinh ngạc, "Cái gì giải quyết ngay tại chổ?"
Lăng Thịnh ngừng một giây, ngay sau đó vỗ tay cười to: "Kẹo đường, em thật sự thật là đáng yêu!" Tiếp đó lại chuyển sang anh hai, mặt hâm mộ, "Cọc gỗ, cậu lượm được bảo vật nha!"
Anh hai lại không có để ý Lăng Thịnh , lôi kéo cô không nhìn đến Lăng Thịnh bên cạnh đang còn trầm luân suy nghỉ vẫn vơ mà đi thẳng qua , mìnhi phòng ăn.
"Miên Miên, mìnhi rồi à?" Dương Chi Hồng nhìn thấy cô , thân thiết tiến lên kéo lấy tay của cô.
"Dạ, chị Hồng."Dương Chi Hồng triều mến nhìn cô thân thiện gật đầu cười cười.
Anh hai ở bên cạnh lạnh lùng nói: "Dương *****, có thể ăn cơm chưa? Cô ấy đói bụng."
Dương Chi Hồng giống như lúc này mới phát hiện ra sự tồn tại của anh hai , tiếc hận buông tay của cô ra , hướng về phía anh hai quyến rũ cười một tiếng, "Diệp tổng, đợi lâu, bên này xin mời