Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấm Kỵ Chi Luyến

Cấm Kỵ Chi Luyến

Tác giả: Phó Tráng Tráng

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1342061

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2061 lượt.


Lại một màn hai miệng một lời.
Lăng Thịnh lại được thể cười đến mức ngã cả xuống đất, lăn lê bò toài, thế mà vẫn không ngừng cười nổi!
Đây, chính là màn mở đầu cho cuộc hành trình đến trang viên Hoa Hồng của Miên Miên!






Hạnh phúc 2
Trang viên Hoa hồng là một tập đoàn giải trí đồng thời cũng là một nơi có thể ngắm cảnh. Bên trong có hồ bơi, Ôn Tuyền,nơi cưởi ngựa,hội quán câu cá , KTV, quầy rượu. . . . . . nó đúng là một nơi sang trọng , chỉ là giá vào cửa của nó rất đắt không phải ai cũng vào được .
Nơi này,địa phương cô thích nhất chính là chuồng ngựa. Bởi vì cô vẫn kỳ vọng có thể thấy những con ngựa như trong chuyện đồng thoại cô hay đọc , hơn nữa vừa nghĩ tới có thể cởi ngựa cảm giác được mùi hoa nhẹ nhàng,rồi hương cỏ, theo gió mà xông vào mũi, không cần phải nói là sảng khoái đến cỡ nào .
Hiển nhiên, nguyện vọng đẹp đẻ của cô đã được thực hiện ở trang viên Hoa Hồng.
Chị Hồng , cũng chính là Dương Chi Hồng, ở dưới sự yêu cầu mãnh liệt của cô, cô chỉ phải làm nủng gọi "chị Hồng" cùng"chị tiểu Hồng". Chị ấy liển tự mình chọn một chú ngựa nhỏ ôn thuận cho cô cưởi .
Cưỡi ngựa nhỏ ôn thuần một lát lập tức, cô cảm thấy tâm mình một mảnh an bình, trong không khí lan tràn một cỗ hương thơm tự nhiên .
Cảnh đẹp như thế , làm cho cô không kìm hãm được mà nâng lên khóe miệng, cảm giác vui vẻ không thể diển tả hết bằng lời . Chỉ là, nếu như sau lưng không có một người luôn động tay đông chân , sẽ tốt hơn.
Cởi ước chừng nửa giờ, cô mơ hồ có chút mệt mỏi, cái mông nhỏ bị đau.
"Mệt mỏi sao? Xuống nghỉ ngơi một chút đi!" Dương Chi Hồng tiêu sái nhảy một cái xuống ngựa, hướng cô đưa ra tay trắng noãn.
Cô gật đầu một cái, tiếp lấy tay Dương Chi Hồng mà nhảy xuống ngựa.
Dương Chi Hồng dẫn cô tới đến bên hồ thụ ấm hạ ,ngồi xuống cái ghế dài , nhìn nước hồ màu xanh ngọc bích, cô than nhẹ một tiếng, "Rất đẹp !"
Cô thuận thế nhìn sang, trên mặt hồ sóng gợn lăn tăn , trời chiều êm ái phủ lên một màu vàng óng ánh đến mê người , thỉnh thoảng lại có một làn gió nhẹ nhẹ thổi qua, mang theo những phiến lá rụng , giống như từng cánh bướm bay là đà ở trên mặt hồ nhẹ nhàng nhảy múa.
Cô trợn to mắt, bị cảnh tượng xinh đẹp làm cho ngây người.
Dương Chi Hồng nhìn đến vẽ mặt ngây ngô của cô , không khỏi nhẹ nhàng cười ra tiếng, "Miên Miên, em thật là đáng yêu!" Nói xong, nghiêng người khẽ hôn mặt cô.
Cô nán lại hai giây, ngay sau đó liền có phản ứng, mặt cô trở nên đỏ bừng, câm lặng một chút rồi mở miệng: "em. . . . . . chị. . . . . . Duy trì. . . . . . Làm gì?"
Dương Chi Hồng giản mặt ra cười to, ôm cô một hồi mõm sói mở ra nói, "Thân ái , em thật sự là đáng yêu, oa, thật đáng yêu, thật đáng yêu!"
"Các người đang làm gì?" thanh âm lạnh lùng của anh hai ở phía sau vang lên.
Dương Chi Hồng cả kinh, buông cô ra , đứng dậy, cười nói: "Diệp đại tổng tài, cũng tới cởi ngựa sao?"
Anh hai gật đầu một cái, coi như là trả lời. Liếc mắt nhìn khuôn mặt đỏ bừng của cô , tiến lên vài bước, ôm cô tới trước ngực.
"Dương *****, chúng tôi xin lỗi không tiếp được rồi !" Nói xong, ôm vai của cô, xoay người rời đi, không để ý chút nào đến Dương Chi Hồng đột nhiên nụ cười biến thành u ám .
"Anh hai, anh mang em đi nơi nào đó? Anh hai. . . . . ." cô ngẩng đầu nhìn khuôn mặt đông lạnh của anh hai, "Như vậy bỏ em lại chổ chị Hồng được chứ?"
Anh hai dừng lại, dừng bước, nắm cằm của cô, âm trầm nói: "chị Hồng ? Nhanh như vậy liền xưng em gọi chị rồi sao?"
Không có chờ cô trả lời, anh hai trực tiếp buông cô ra, bước tiến lên dắt một con ngựa lớn màu vàng , nhảy lên.
Cô đứng tại chỗ nhìn thân thể kiện tráng của anh hai ,liền không có tiền đồ vừa cười vừa đỏ cả mặt .
Anh hai, hôm nay mới nhìn anh hai thật kỹ.Anh hai một thân áo sơ mi trắng đơn giản ,cùng với một đôi ủng da quân dụng , làm bộc phát dáng vẻ anh tuấn khôi ngô, diện mạo bất phàm.
"Ngẩn người cái gì?" Anh hai nhẹ nhàng cười một tiếng, ngay sau đó cúi thấp thân thể, ôm cô lên lưng ngựa. Nụ cười cô phiếm hồng , cuống quít lắc đầu một cái, "Không có. . . . . . Không có gì. . . . . ." làm sao có thể nói là mình nhìn thấy anh hai người đã chăm sóc mình từ nhỏ đến lớn đến thất thần đây, đây cũng quá mất thể diện đi, đánh chết cũng sẽ không nói, không nói!
Anh hai để cho cô giạng chân , thân thể thoải mái tựa vào trên người anh , sau đó kéo cương ngựa, con ngựa gào thét một tiếng xông về trước.
Cô hét lên một tiếng, không khỏi ôm cổ anh hai, "Chậm một chút, em sẽ sợ. . . . . ." Gió đang bên tai cô ù ù thổi qua, cảm giác cả người giống như bị ném ra tầng mây , treo thân thể.
Con ngựa chạy một lát, từ từ chậm lại bước chân , nhàn nhã tùy ý tản bộ.
Lúc này, tiếng cười chế nhạo của anh hai vang lên trên đầu , "Tiểu quỷ nhát gan, đều dừng lại rồi, còn không mở mắt!"
"Em mới không phải tiểu quỷ nhát gan!" Mở mắt ra, nhìn thấy chính là con ngươi đen sâu thâm thẩm nhìn chằm chằm bộ dạng ngẩn người của cô .
Lòng cô cả kinh, hơi lui về phía sau.