Tác giả: Phó Tráng Tráng
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342074
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2074 lượt.
ôi đều còn nhớ rõ
Người không phải đợi
Đã nói rồi đấy, hạnh phúc đây
Tôi sai lầm rồi, lệ rơi
Buông tay, hối hận
Chẳng qua là nhớ lại hộp âm nhạc, còn xoay tròn
Muốn thế nào dừng đây
Thế nào, người mệt mỏi
Đã nói rồi đấy, hạnh phúc đây
Tôi hiểu rồi, không nói
Yêu phai nhạt, mộng xa
Tôi đều còn nhớ rõ
Người không phải đợi
Đã nói rồi đấy, hạnh phúc đây
Tôi sai lầm rồi, lệ rơi
Buông tay, hối hận
Chẳng qua là nhớ lại hộp âm nhạc, còn xoay tròn
Muốn thế nào dừng đây
Cả một ngày, cô đều đang cầm cuốn manga không ngừng lật xem, nhưng là mỗi một lần lật , lòng của cô lại càng trầm xuống một lần, nhìn Nam Nữ chính dây dưa tranh đấu như thế, cuối cùng vẫn là trốn không thoát ánh mắt thế tục , bị buộc tách ra. Mặc dù cuối cùng sau mười năm vẫn ở cùng một chỗ, nhưng là ai có thể bảo đảm bọn họ sẽ không gặp phải người quen, sau đó bị nhận ra là anh em . Chỉ cần có một tia huyết mạch tương liên kia, thì vĩnh viễn cũng trốn không thoát kia số phận vô tình .
Số mạng, thật là mở ra một trò đùa lớn với cô.
Sau khi tan học, cô chạy như bay ra khỏi phòng học, cô muốn xác nhận cuối cùng ,tình yêu cấm kị này đây thật là làm người ta ghê tởm sao .
Liễu Mạch nhìn Miên Miên chạy như bay ra phòng học , trong lòng có chút kỳ quái, Miên Miên thế nào vậy, một ngày hôm nay như bị mất hồn mất vía hay sao ấy ?
Quẹo cua đụng vào một lồng ngực bền chắc .
"A,thầy Tần!"
"Nữu Nữu còn chưa có về nhà sao?" Tần Nhật Sơ cười lên , dịu dàng hỏi.
Nữu Nữu đỏ mặt, không biết làm gì, "Ừ. . . . . . liền. . . . . . Lập tức!"
"em nên mau về nhà sớm một chút! Đi đường cẩn thận!" Tần Nhật Sơ liếc nhìn cô gái một cái, nhàn nhạt dặn dò.
Nữu Nữu nhìn thân ảnh dần dần đi xa của Tần Nhật Sơ, chợt nhớ tới một chuyện, "Đúng rồi, cám ơn thầy tặng cho em bộ manga kia , em rất thích! Đúng rồi, em đem nó đưa cho Miên Miên rồi !"(anh này mưu mô thật )
Tần Nhật Sơ ngừng bước chân, trong mắt nhanh chóng thoáng qua một tia ngân quang, nhưng là ngay lập tức liền biến mất không thấy gì nữa. Quay đầu, Tần Nhật Sơ cười đến thật tao nhã lịch sự, "Phải không, tốt , em thích là tốt rồi!"
Sau khi Nữu Nữu biến mất ở trước mắt, Tần Nhật Sơ mới tháo xuống nụ cười dịu dàng , mặt lạnh đi , Diệp Hiên Viên, nếu là bảo bối của cậu biết chuyện của các người là cấm kỵ vậy sẽ có phản ứng như thế nào đây, thật là mong đợi, khi đó cậu, cậu còn có thể nắm cô ấy thật chặt không buông sao?
Nghĩ tới đây, gương mặt tuấn tú của Tần Nhật Sơ hiện lên một nụ cười quỷ dị.
Cấm kỵ 2
Vội vã chạy về nhà, cô còn không kịp ném cặp sách xuống, đã vội hỏi má Lâm đang quét dọn: "Anh hai có nhà không ?"
Má Lâm chỉ chỉ thư phòng trên lầu, "Thiếu gia vừa trở về, đang ở lầu hai!"
Cô lướt qua má Lâm, hướng thư phòng chạy đi.
"Anh hai !" Cô dùng sức đẩy cửa ra, "Em có chuyện muốn hỏi anh!"
"Hừ? Không hợp lí? Người nào quy định?" Anh hai cười lạnh, "Chẳng lẽ em không biết Tiểu Di Tử gả cho tỷ phu về lý đã là không giữ quy tắc rồi ! Nguyễn Diệp Thành cũng có thể làm trái với luân lý cưới Tần Thù Bối, anh vì cớ gì không thể yêu em!"
Cô lắc đầu, liên tiếp lui về phía sau, "Không giống như vậy, đó là không giống như vậy, cha và tiểu di không có quan hệ máu mủ, mà em thật sự là em ruột của anh , anh hai, anh có biết hay không, trên người chúng ta chảy cùng một dòng máu a! Chẳng lẽ anh tuyệt không cảm thấy ghê tởm sao?"
Giống như có cái gì kích thích đến anh hai, anh hai mạnh mẽ dùng lực nắm lấy bả vai của cô, con mắt đen âm u như từ cõi chết nhìn chằm chằm cô, "Anh cho em một cơ hội cuối cùng, thu hồi hai chữ ghê tởm kia lại cho anh !"
Cô lắc đầu một cái, "Ghê tởm, thật buồn nôn, thật buồn nôn. . . . . ."
"Ghê tởm?" Anh hai giận quá phá ra cười, "Em và anh lúc lên giường không có nói ghê tởm, em ở dưới người của anh lúc vô lực dâm đãng rên rỉ không có nói ghê tởm, em ở dưới người của anh lúc không ngừng lên cao trào không có nói ghê tởm!"
"Em không có, em không có. . . . . ." Cô tuyệt vọng lắc đầu một cái, không phải như thế, anh hai tại sao có thể nói như vậy với cô, "Anh hai , em chán ghét anh, anh là tên khốn kiếp, em ghét anh hai, em ghét anh hai. . . . . ."
Anh hai đưa tay dang rộng ra, ôm cô vào trong ngực, bàn tay bắt đầu xé rách quần áo trên người cô.
Cô chưa bao giờ thấy anh hai cuồng loạn dữ dội cùng động tác hung ác đến như vậy, khuôn mặt nhỏ nhắn tái đi, bắt đầu ra sức giằng co, "Anh hai, anh làm gì đấy, anh muốn làm gì?"
Thời điểm cô tỉnh lại lần nữa , đã là chuyện buổi trưa ngày hôm sau . Cô cũng không biết, dưới loại tình huống xấu hổ lại đau đớn này, cô cư nhiên còn có cảm giác đói bụng. Có câu nói là giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, nói đại khái chính là như vậy đi! Cô nhìn má Lâm đang ngồi đầu giường lau nước mắt , "Anh hai đâu?" Má Lâm hít hít mũi, giọng mũi nghèn nghẹt vang lên, "Miên Miên tiểu thư, con. . . . . . rốt cuộc là tạo cái nghiệt gì đây a!