Tác giả: Phó Tráng Tráng
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1342121
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2121 lượt.
guyên hay vẫn không có bất kỳ cuộc gọi hay tin nhắn nào, xem ra anh hai đã thật sự là đem cô từ bỏ. Nhắm mắt lại, trong lòng cô nhất hoành, điện thoại di động màu lam cứ như vậy thẳng tắp rơi xuống thùng rác hôi thối bên cạnh. Thở phào một cái, cô ngẩng đầu, nhìn phương xa mênh mông sắc trời, kế tiếp, cô nên đi đâu đây? Không muốn về nhà, không muốn thấy người nọ, nhưng là, cô có thể đi chỗ nào đây? Nhà Lăng Thịnh? Chớ dại dột, đó không phải là tự chui đầu vào lưới, nhà Tần Nhật Sơ ? Người bình thường cũng có thể nghĩ ra khi đó cô có không nhiều chỗ tránh nạn. Nàng ơi là nàng, vẫn là được rồi, theo đại ca thông minh, hắn còn tìm không ra cô sao? Ha ha, nhìn bụi bẩn là bầu trời bao la, cô có chút tự giễu cười cười: thì ra là, trên cái thế giới này, nơi có thể cho cô dung thân ít như vậy, còn nữa, cô liền như thế hết lòng tin theo, anh hai hắn nhất định sẽ tới tìm cô a, có lẽ ở đó diệu nhân nhi đồng hành, hắn đã sớm quên trên thế giới còn có một Nguyễn Miên Miên tồn tại đấy. Kéo bước, cô lại chẳng có mục đích bỏ đi thật lâu. Mùa đông đầu đường không tưởng tượng vắng lạnh, ngược lại người đến người đi hết sức náo nhiệt. Cô ở trong đám người bị lảo đảo nghiêng ngã chen đến bên cạnh tiệm bán hoa tươi bên, thấy một ít hoa cúc màu trắng, cô đột nhiên dừng bước. Nhíu mày, có lẽ cô có thể đi thăm cha và dì nhỏ một chút. Có lẽ chỉ có người chết, mới sẽ không có phản bội cùng tổn thương. Trong nghĩa địa. Cô ngồi một mình trước mộ cha thở dài một tiếng, thật là không có dùng, rời khỏi anh hai , cô ngay cả tiền để mua bó hoa cho cha và dì nhỏ cũng không có, ngay cả tiền để trả cho bác lái xe tốt bụng đã dẫn cô đến đây. Ai, khó trách anh hai không cần cô, kẻ vô tích sự như vậy, cái gì cũng không biết sâu gạo, làm thế nào có thể so sánh với người phụ nữ khéo léo giỏi giang Kiều Hỉ kia. Trong lòng vừa nghĩ tới hai người kia, liền không cầm được một hồi đau đớn. Bọn họ bây giờ đang ở đâu làm gì? Anh hai mặc vừa người màu trắng lễ phục, cùng Kiều Hỉ từng bước từng bước tiến vào hôn lễ, nhận lấy chúc mừng của mọi người. . . . . . Dừng một chút dừng —— Cô vỗ vỗ đầu óc của mình: Nguyễn Miên Miên, ngươi tranh không nổi đâu, không thể tách hai người kia rồi, hai người kia là trời đất tạo nên một đôi, anh hai ưu tú, giống như một siêu sao điện ảnh, Kiều Hỉ vừa như thế tao nhã lịch sự, giống như một trong thành bảo lớn lên công chúa, hai người bất luận là chiều cao dáng ngoài còn là gia thế mới có thể cũng hoàn toàn thích hợp, còn ngươi tiểu nha đầu cái gì cũng không có mà đòi chen chân vào sao. Cô lấy lại tinh thần, vuốt khẽ ẩm thấp thanh lương mộ bia kia, nói: " Cha, gì nhỏ, Miên Miên tới thăm hai người rồi ! Miên Miên thật là không có gì, không có anh hai , ngay cả tiền mua quà cho hai người cũng không có. Thật xin lỗi, cha, dì nhỏ, Miên Miên thật là vô dụng, chẳng những hại chết mẫu thân, cũng liền mệt mỏi đến cho những người ngậm đắng nuốt cay chăm sóc con! Cho nên. . . . . . Con hiện tại có báo ứng, anh hai không quan tâm con nữa rồi, hắn không hề nữa yêu thích con nữa rồi, hắn muốn cưới nữ nhân khác. . . . . . Thật xin lỗi. . . . . ." Hít mũi một cái, cô thô lỗ xóa đi lệ trên mặt, cười nói: "Thật xin lỗi, con nói thế nào lại nói những thứ này ! Ha ha. . . . . . Không sao, Miên Miên luôn luôn là cá kiên cường hài tử, con nhất định sẽ sống thật tốt, sau này sẽ không cho bất luận kẻ nào mang đến phiền toái! Ha ha, Miên Miên luôn luôn là hài tử ngoan , có đúng hay không?" Trả lời cô chẳng qua là mộ trong sân quay về o o tiếng gió, ở yên tĩnh sấn thác hạ cực kỳ âm trầm sấm nhân, cô rụt cổ một cái, lạnh quá. (ma đấy, nhanh về đi bà chị ơi .....^^__ ) Ở nghĩa địa, nửa khóc thút thít nửa bày tỏ náo loạn một chút , cuối cùng cảm giác mình không còn gì nữa, nhìn trên mộ bia nụ cười liên tục hai người một lần cuối cùng, "Cha, dì nhỏ, con đi, hai ngươi. . . . . . Hai ngươi nhất định phải hạnh phúc a!" Vỗ vỗ bùn đất trên người, cô đeo cặp sách xoay người rời đi. Sắc trời từ từ tối xuống, cô nhớ tới rồi, cô buổi trưa còn giống như không được ăn cơm chiều, ở trên đường du đãng một vòng càng thêm bụng đói kêu vang, bây giờ nên làm gì đây? Trên người không có tiền, cũng không thể về nhà, nên làm cái gì bây giờ? "Miên Miên —— làm sao em ở chỗ này?" Một chiếc màu đỏ Ferrari ở bên cạnh cô dừng lại, sau đó trong xe lộ ra cá đầu . "Chị Chi Hồng?" Cô nhìn người người xinh đẹp trước mặt, đây không phải là hoa hồng Sơn Trang đương gia giương chi hồng, làm sao sẽ trùng hợp như thế, "Chị Chi Hồng, làm sao em lại ở chỗ này?" Dương Chi Hồng nhìn một chút trong gió rét cóng đến run lẩy bẩy ào ào cô đây, mở cửa xe, ý bảo cô ngồi lên, "Ta đến trong thành phố gặp khách hành, ngược lại em, sao một em ở chỗ này? Người kia ý muốn hỏi anh hai cô đâu?" Dương Chi Hồng không đề cập tới cũng may, nhắc tới người nọ lòng của ta vừa đau xót, nước mắt cũng không chịu khống chế ba ba rơi xuống. Dương Chi Hồng hiển nhiên k