XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấm Kỵ Chi Luyến

Cấm Kỵ Chi Luyến

Tác giả: Phó Tráng Tráng

Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015

Lượt xem: 1342124

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2124 lượt.

hông có dự liệu được một câu nói của mình cư nhiên để cho cô đau lòng phải rơi lệ, luống cuống tay chân vừa gạt lệ cho cô, vừa nhẹ giọng dụ dụ dỗ: "Wow, đừng khóc a. . . . . . Ngoan ngoãn. . . . . . Đừng khóc. . . . . ." Cô ở trong ngực Dương Chi Hồng thút thít, thật lâu mới dừng lại khóc thút thít, đáng thương nói: "Chị Chi Hồng. . . . . . em. . . . . . Em rất đói. . . . . ." Dương Chi Hồng nghe vậy sửng sốt, ngay sau đó cuồng tiếu không ngừng, vỗ vỗ đầu của ta, "Miên Miên, em thật là đáng yêu, cư nhiên đói bụng đến khóc! Ta còn là lần đầu tiên nghe nói công chúa cũng sẽ bị đói bụng đến phải khóc lên!" Nhìn cô Dương Chi Hồng miễn cưỡng cười cười, nếu là thật chỉ là đói bụng đến phải khóc lên thật là tốt bao nhiêu. Dương Chi Hồng thấy cô vẻ mặt mệt mỏi, thức thời là không lại nói nữa, chẳng qua là từ trong xe lấy ra rất nhiều bánh bích quy, chocolate, thịt bò khô. . . . . . Đặt ở trước mặt của cô, ngay sau đó áy náy cười cười, "Nơi này trước không thôn xóm, không nhà trọ , Miên Miên ăn cái này lót bụng vậy!" Cô nhìn trước mặt một đống đồ ăn, cũng nữa không để ý tới cái gì khách khí, nắm lên một thanh thịt bò khô liền hướng trong miệng đưa đi. Dương Chi Hồng thấy thế, vừa một hồi vui vẻ cười to. Xe chạy không lâu, Dương Chi Hồng mở miệng nói: "Miên Miên là rời nhà trốn đi sao? Đói thành bộ dáng này?" Do dự chốc lát, Dương Chi Hồng còn là cẩn thận hỏi: "Miên Miên, muốn ta thông báo anh hai em sao?" Nghe vậy, cô dừng lại động tác, kiên định lắc đầu một cái, "Không cần. . . . . . Chị Chi Hồng, không cần nói cho anh hai em. . . . . . Hắn. . . . . ." "Hắn để cho em thương tâm sao?" Dương Chi Hồng cầm tay lái, thanh âm êm dịu, nhưng là không biết có phải hay không là ảo giác của cô, cứ có cảm giác kia bình thản ngữ điệu nhưng mang theo một tia không khỏi tức giận. Cô im lặng không nói, không muốn nói thêm về vấn đề thương tâm này. Thấy thế, Dương Chi Hồng vỗ vỗ vai của cô, làm bộ đại tỷ tốt mà nói: "Yên tâm, Miên Miên, đi theo chị, chị sẽ không để cho em phải rơi lệ, chị có thể bảo đảm em ngày ngày toàn được nhậu nhẹt ăn ngon!" ( ow, đời lên tiên rồi........) Cô do dự. . . . . . Này, sợ là không ổn đâu, dù sao chỉ là một người bạn, cứ như vậy phiền toái người ta sẻ không tốt. Suy nghĩ một chút, cô còn là lắc đầu một cái, "Không, như thế làm phiền Chị Chi Hồng rồi !" "Vậy làm sao là phiền toái đây?" Dương Chi Hồng nắm tay của cô nói: "Chịthích em, nguyện ý chăm sóc em, thế nào lại là phiền toái đây?" Nhìn cô vẫn còn kiên quyết lắc đầu, Dương Chi Hồng vỗ tay một cái, "Đúng rồi, chúng ta hoa hồng trang viên còn thiếu một người chăm sóc vườn hoa, em nguyện ý tới giúp ta không? Nếu như vậy, em chính là nhân viên của ta rồi, cho nên bao ăn bao ở chẳng qua là làm từ thiện với nhân viên!" Cô cúi đầu, trầm tư. Không phải không thừa nhận, Dương Chi Hồng đề nghị để cho cô động lòng. Cô trên người bây giờ người không có đồng nào, hơn nữa trong thành phố lại là địa bàn của anh hai và Lăng Thịnh, rất nhanh là có thể đem cô giống như bắt bớ Lão Thử một dạng bắt trở về. Ngược lại, hoa hồng trang viên tại phía xa giao khu, anh hai coi như là thế lực lớn hơn nữa cũng sẽ không nghĩ đến cô đã sớm không có ở trong thành phố rồi rồi. Bất luận như thế nào, đây đều là thoát khỏi anh hai , cũng là một biện pháp thoát khỏi đau đớn. Vừa đến chỗ này, ngẩng đầu lên, cô thấy Dương Chi Hồng thản nhiên cười, "Được, chị Chi Hồng, em sẻ ở lại hoa hồng Sơn Trang. Nhưng là ——" cô dừng lại một chút, nhìn về phía đôi mắt tô xinh đẹp kia, từng chữ từng câu nói: "Em không hy vọng anh hai có thể tìm được em! Dương Chi Hồng cười duyên vỗ vỗ tay của cô, "Chúng ta một lời đã định. Miên Miên yên tâm, ta bảo đảm anh hai em sẻ không tìm được đến đây!" Ngay lúc đó cô thật sự chính là rất non nớt, chẳng qua là đắm chìm trong niềm hưng phấn, không chút nào nhận thấy được Dương Chi Hồng trong lời nói khác thường. Còn không ngừng cám ơn ông trời cảm tạ cảm tạ trên đường đi gặp Dương Chi Hồng. Cứ như vậy, dắt tay Dương Chi Hồng , cô bắt đầu cuộc sống mới. Chỗ rất xa, Tần Nhật Sơ mua trà sữa về lúc nhìn thấy trên xe trống rỗng một mảnh thì trong lòng nhất thời nổi lên một loại vô cùng dự cảm xấu. "Lăng thịnh, là tôi, Tần Nhật Sơ. Không thấy Miên Miên, cô ấy có ở chỗ ngươi không?" Khi đối phương phủ định trả lời thì Tần Nhật Sơ thì trà sữa trong tay rốt cuộc đành rơi xuống, trên đường phố lạnh băng từng hạt trân châu vương vãi khắp nơi.






Tư niệm
Đây là trong trung tâm thành phố phông hoa. Nam nhân mặt mũi lạnh lùng tựa vào cửa sổ của tầng 58 nhìn xuống dưới, thâm thúy con ngươi nhìn lầu dưới ngựa xe như nước áo quần như nêm, người đi đường như dệt cửi cảnh tượng lẳng lặng mất hồn.
Yên tĩnh bên trong phòng, nam nhân ngón tay dài đang lúc đang kẹp một điếu thuốc, nhẹ nhàng khoác lên, khói xanh lượn lờ ở bên trong, nam nhân tuấn dật phi phàm mặt của có vẻ thần sắc không rõ, tựa n