Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cảm Lạnh Mùa Hè

Cảm Lạnh Mùa Hè

Tác giả: Vu Thiên Hâm

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341356

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1356 lượt.

răng, không chừng tôi cũng động lòng mà hiến máu ấy chứ.
Buổi tối mẹ tôi hầm cháo táo đỏ ý dĩ bồi bổ cho Hàn Cần Hiên. Tôi cũng được hưởng ké một chút. Đến chín giờ tối, tôi thật sự ngại đi về, đành vào phòng Hàn Cần Hiên ngủ nhờ một đêm.






Hứa Y Nam cũng thật sự hào phóng, cho tôi mượn vợ một đêm. Sáng sớm hôm sau, còn đang ngủ ngon tôi đã bị anh ấy lôi cổ dậy đi làm. Tôi bám chặt lấy giường, nhất quyết không chịu dậy, rất thành thực vươn cổ lên gần đôi tay không mấy to của anh ấy nói nhỏ: “Người ta đang nghỉ phép.”
Hứa Y Nam buồn bã bước ra khỏi phòng, đóng cửa lại.
Đến lúc tôi tỉnh dậy thì trong nhà đã không còn ai. Rất lâu rồi tôi không ở nhà, có lẽ là từ khi Hứa Y Nam kết hôn. Ôi, tên súc sinh đó thật là đã hại tôi mất nhà.
Tôi vừa nói miệng đã chảy máu rồi, đột nhiên cảm thấy căng thẳng, đây là lần đầu tien tôi thật sự biết thế nào là hoảng sợ.
Sau khi dựa trên sofa nghỉ ngơi một lúc, tôi lấy điện thoại gọi cho Mỹ Tuệ.
Thấy Lăng Sở chưa tới, tôi đi đến trước bồn hoa dưới sân ngồi nghỉ một lúc. Đúng lúc chiếc xe màu bạc của Lăng Sở đi vào, chiếc xe Alto màu trắng bạc của Hứa Y Nam chẳng hiểu sao cũng tiến vào. Tôi cúi đầu lấy chân đá đá mấy viên sỏi nhỏ, không dám lại gần.
Hứa Y Nam, anh cũng rảnh rỗi mà tụ tập ở đây sao, thật là náo nhiệt quá!
Lăng Sở giống như bị dính chặt vào ghế lái, chỉ khẽ gọi tên tôi. Đúng lúc ấy Hứa Y Nam mở cửa xe bước xuống, nghe thấy vội dừng bước, quay đầu lại nhìn.
Tôi nghĩ là phúc thì không phải là họa, là họa có tránh cũng không được, vội giơ cánh tay lên che nửa bên mặt hùng dũng đi qua. Hứa Y Nam trừng mắt nhìn tôi, sau đó cố tình cất cao giọng nói với tôi: “Y Thần, đây là ai, sao không giới thiệu với anh trai một tiếng?”
Thấy Lăng Sở quay lại phía sau, nét mặt tôi đang bi phẫn lập tức chuyển thành hiền hòa, miễn cưỡng nói: “Là bạn em, bạn em”, sau đó quay sang nói với Lăng Sở đang lễ quay người lại: “Đây là anh trai tôi, Hứa Y Nam.”
Tôi giới thiệu xong, hai người họ rất lịch sự bắt tay nhau. Tôi vội vàng kéo tay áo Lăng Sở, quay đầu bước đi: “Anh, chúng em có việc, đi trước đây.”
Hứa Y Nam đứng nguyên chỗ cũ, tôi thật sự không biết Hứa Y Nam đang nghĩ gì, liệu qua chuyện này anh ấy có phát hiện ra việc tôi và Y Dương đã chia tay hay không? Tôi chăm chú nghĩ đến những chuyện ấy nên nhất thời không nghe thấy câu Lăng Sở hỏi.
Đến khi tôi quay lại hỏi anh ấy vừa nói gì, thì anh ấy chỉ lắc đầu, khẽ cười nói: “Không có gì.”
Tôi tiếp tục ngoái đầu ra ngoài cửa xe xem Hứa Y Nam có còn nhìn theo chúng tôi chúng tôi không. Bốn mươi giây dừng đèn đỏ cũng đủ cho tôi nghĩ ngợi một hồi.
Sau khi tới bệnh viện, Lăng Sở đi lấy số, tôi một mình ngồi trên băng ghế đợi, đột nhiên thấy rất sợ hãi.
“Những nơi thế này, cả đời không phải đến thì tốt.” Tôi vừa lẩm bẩm như vậy vừa quan sát dòng người đi đi lại lại.
Có tiếng bước chân, nghe giống như một người hoàn mỹ đang nhảy nhót, nghe mãi sẽ thấy mê mẩn.
“Nha đầu ngốc, nghĩ gì thế?” Lăng Sở đứng phía sau vỗ vỗ vai tôi, đưa cho tôi số thứ tự khám bệnh. Là số hai mươi bốn, tôi thong thả bước lên lầu, Lăng Sở đi ngay sau tôi.
Đi vào một hành lang nhỏ đông kín người, người tôi run run, phải vịn vào tường mới cảm thấy vững hơn một chút. Sao lại thế này, bên cạnh có một bờ vai vững chãi như muốn bảo tôi hãy dựa vào đó? Tôi lắc đầu, ý thức bắt đầu mơ hồ, không phân biệt được thật giả.
“Lăng Sở, dựa vào anh thế này, anh có mỏi không?” Tôi nhìn vào bức tường đối diện, thành thật hỏi.
Lăng Sở chỉ khẽ mỉm cười, trả lời tôi: “Không sao đâu.”
Giày của tôi gõ xuống nền gạch “cộp cộp”, những người già ngồi xung quanh quay sang nhìn tôi vẻ khó chịu, tôi đành làm ra vẻ biết lỗi, thu chân về.
Bờ vai Lăng Sở cao hơn tôi một chút, khẽ dựa vào đó, cảm giác rất thích. Cô lao công quét dọn đến rồi lại đi, khiến cả hành lang tràn ngập mùi thuốc khử trùng. Tôi đưa tay bịt mũi, mùi này thật khó chịu.
“Số hai mươi tư, Hứa Y Thần.” Cô y tá từ trong phòng thò đầu ra hành lang gọi nhỏ một câu.
Lăng Sở giữ chặt người tôi, đồng thời đứng dậy.
“Đâu phải là anh đi khám bệnh, lo lắng gì chứ.” Tôi đẩy Lăng Sở trở lại ghế, cầm lấy số đăng ký và bệnh án đi vào phòng khám.
Căn phòng trước mắt khiến tôi toàn thân nổi gai ốc, tôi bỗng thở gấp. Trong phòng là một màu trắng toát, tường sơn trắng, rèm cửa trắng, có cả máy bác sĩ, y tá mặc quần áo trắng. Tôi nén lo sợ, đưa số khám bệnh và bệnh án cho bác sĩ.
Bác sĩ đó ngẩng đầu nhìn tôi một cái, và hỏi: “Làm sao bệnh án vẫn còn chưa ghi họ tên?” Qua giọng điệu của cô ấy có thể thấy cô nàng này hẳn nhiên là không hài lòng với tôi.
Tôi oan ức nhưng chẳng tiện nói ra. Cả trăm năm nay tôi có đi khám bệnh bao giờ đâu mà biết chứ.
Sau khi nghe cô ấy hỏi vậy, tôi ngồi điền thông tin cá nhân vào bệnh án, từ tên tuổi, ngày tháng năm sinh đến địa chỉ thường trú, nghề nghiệp hiện nay, cho đến chuyện còn độc thân hay đã kết hôn.
Sau khi điền xong thông tin cá nhân, cổ và quai hàm của tôi