Tác giả: Vu Thiên Hâm
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341268
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1268 lượt.
uê căn phòng này hết bao nhiêu tiền?”
Tôi cầm điếu thuốc lên, bật bật lửa “lạch tạch lạch tạch”: “Một nghìn rưỡi.” Nghe chị ấy hỏi xong, tôi chỉ trả lời cụt lủn.
Nói đến căn phòng này là tôi lại thấy có chút ấm ức mà không tiện nói ra, chẳng phải là vì Hứa Y Nam lấy về một cô vợ nên tôi mới bất đắc dĩ phải chuyển tới đây, bất đắc dĩ phải chuyển khỏi nhà bố mẹ, không được sống cùng họ nữa, hàng tháng lại còn phải mất một nghìn rưỡi tiền thuê nhà hay sao? Cuối cùng là làm tôi thân bại danh liệt. Dùng lời của mẹ tôi để hình dung thì chính là câu: “Đều là người lớn cả rồi, còn không thể tự lập hay sao?”
Tôi chảy nước mắt, nước mũi: “Tiền lương của con trả tiền thuê nhà xong thì chỉ còn cách uống gió tây bắc mà sống thôi.”
Mẹ tôi nói một câu rất hài hước: “Gần đây toàn là gió đông nam thôi.”
Tôi chết ngất luôn.
Hàn Cần Hiên sau khi mở nắp cặp lồng quay sang bảo tôi: “Em mau ăn chút đi, hãy còn nóng đấy.”
Tôi “vâng” một tiếng, cầm đũa gắp hai miếng đậu phụ. Đúng là vẫn còn nóng, tôi đang nghĩ không biết Hàn Cần Hiên đến đây bằng cách nào, sau đó liền hỏi thẳng chị ấy.
“Chị đạp xe đến.” Chị ấy trả lời rất vui vẻ. Chiếc xe này tuy không phải là loại xe đặc biệt cao cấp nhưng cũng là loại xe đạp của hãng nổi tiếng về chất lượng tốt, đi rất thích.
Trời ạ, từ bên đó đạp xe tới đây ít nhất cũng phải mất đến bốn mươi phút, làm thế nào mà cơm canh vẫn còn có thể nóng như thế này? Lẽ nào chị ấy đạp xe đến đây với tốc độ một trăm vòng mỗi phút? Tôi thật sự nghi ngờ vì chân Hàn Cần Hiên chẳng có tí cơ bắp nào.
Thường nghe nói tim người cũng chỉ là cục thịt, thế mà tim tôi dường như cũng nhói đau. Hôm nay nhìn Hàn Cần Hiên rất đẹp. Chị ấy mặc một chiếc áo màu hồng phấn tay lỡ có trang trí những nụ hoa bằng lụa tơ tằm tinh xảo, để lộ ra đôi tay trắng muốt làm cho ai nhìn thấy cũng phải ước ao, thèm muốn. Vì da Hàn Cần Hiên rất mịn nên có thể nhìn thấy vết kim tiêm trên cánh tay trong lần hiến máu hôm trước.
Tôi ăn một miếng cơm, rồi lại uống một miếng canh, sau đó mới làm bộ quan tâm hỏi chị ấy: “Sau khi hiến máu, không xảy ra chuyện gì chứ?”
Chị ấy khẽ vuốt vuốt, chỉnh lại đuôi tóc nhuộm vàng đang bị tuột ra phía sau gáy, búi lại thành búi gọn gàng khiến cho chị ấy càng thêm phần kiều diễm. “Không, không sao.” Chị ấy đáp lại.
Đột nhiên tôi nhận ra không biết từ khi nào tôi và chị ấy đã trở nên thân thiết như thế này, chỉ là tôi quen bỏ qua chuyện vai vế trong nhà. Từ khi Hàn Cần Hiên lấy Hứa Y Nam đến nay, tôi chưa từng gọi chị ấy một tiếng chị dâu, bố mẹ luôn mắng tôi thiếu lễ phép, Hứa Y Nam thì nói tôi không có tố chất, tôi vẫn mặc kệ, sau đó mọi người trong nhà không muốn nói lại chủ đề này với tôi một lần nào nữa.
Tôi trợn mắt nhìn Hàn Cần Hiên một hồi lâu, sau đó rút ra kết luận: thực sự chị ấy xinh đẹp hơn tôi.
Xinh đẹp – cho dù trong lòng tôi còn chưa có định nghĩa về nó nhưng tôi cho rằng người nhìn bề ngoài như Hàn Cần Hiên có thể gọi là xinh đẹp.
Ăn xong cơm, tôi mang cặp lồng vào bếp rửa sạch. Trong trí nhớ của tôi thì đây là lần đầu tiên chị ấy đến nhà tôi. Thành viên gia đình tôi có lẽ mới chỉ có mình con heo Hứa Y Nam đó từng đến đây một lần. Muốn nhờ mẹ tôi đến giúp thu dọn nhà thì thật là đừng có hòng, có ngày nào mà mẹ tôi không bận rộn đến quay cuồng đâu.
Tôi nghe thấy tiếng nước chảy róc rách, không hiểu vì sao căn nhà lại yên tĩnh đến vậy.
Tôi tiễn Hàn Cần Hiên, lúc ra đến cửa bỗng nhiên nhớ ra cái áo khoác của Hứa Y Nam, liền bảo chị ấy tiện thể cầm về. Chị ấy nhận lấy, mặc luôn lên người, tôi nhìn bóng lưng chị ấy, cái áo khoác đó làm thân hình mảnh mai của chị ấy béo lên mấy phần.
Tôi nhìn theo chị ấy, rồi quay về tiếp tục trốn trong phòng ngủ.
Cả nửa tháng nay Y Dương không gọi điện cho tôi lần nào nữa, tên khốn đó chắc đang bận lắm. Tôi nhoài người trên bệ cửa sổ, đưa mắt nhìn loài cây không biết tên đã chết khô trong chậu hoa, chậu hoa này hình như là của người chủ cũ để lại, lúc tôi chuyển đến nó đã có ở đó rồi, nhìn thấy chậu hoa xanh mượt cũng đẹp mắt nên tôi chẳng nỡ vứt đi. Không ngờ mới qua ít ngày, nó đã phải chết oan dưới tay tôi.
Tôi nhìn sinh mệnh đáng thương này, không biết có phải hít phải bụi không mà tôi hắt hơi một cái. Nghe người ta nói, chỉ khi nào bị người khác nhắc đến thì mới hắt hơi. Tôi thừa nhận tôi không tin câu nói nhảm nhí đó. Nhưng nhớ tới Y Dương, tôi lại ngốc nghếch tin là đúng.
Chiếc kẹo mút dần dần tan chảy trong miệng tôi, vị mận xanh còn đọng mãi không tan. Đúng thế, tôi mãi mãi không thể quên được hương vị quen thuộc này.
Tôi nhìn mấy người đang vội vã đi lại dưới lầu, cũng giống như lần đầu tiên nhìn Y Dương rời xa nơi đây, chỉ là thời gian không giống nhau, địa điểm không giống nhau, mục đích cũng không giống nhau.
Điện thoại để trên đầu giường đổ chuông ầm ĩ, báo là có tin nhắn. Tôi mở ra xem, là tin nhắn của Lăng Sở.
Tôi không thể nói rõ vì sao lại bị cụng đầu như vậy, sau đó mang bảng báo giá đặt lên bàn làm việc của Lã