Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cám Ơn Em Đã Can Đảm Yêu Anh

Cám Ơn Em Đã Can Đảm Yêu Anh

Tác giả: Phong Tử Tam Tam

Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341340

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1340 lượt.

a có dũng khí.” Lời nói về sau âm thanh càng trầm thấp, cuối cùng, anh lặng lẽ tựa lưng vào ghế ngồi nhìn màn mưa từ từ nhỏ dần ngoài cửa sổ. Hỷ Lạc cũng tựa lưng vào ghế ngồi, nhìn một bên mặt anh, lông mày anh nhíu chặt lại cùng một chỗ, anh chắc lại nghĩ đến những hồi ức đó sao?
Hỷ Lạc tựa trên cánh tay anh, “Không nên ép chính mình, càng ép buộc bản thân mình phải đối mặt e rằng càng hoàn toàn ngược lại, có thể thử thả lỏng ra. Biết đâu như vậy sẽ phát hiện toàn bộ sự việc gì đều có một cách nhìn khác. “
Lâm Hạo Sơ từ từ nhắm hai mắt, một lúc lâu, anh chậm rãi mở mắt ra, “Hỷ Lạc, nếu như anh vô dụng không tốt như em tưởng tượng? Biết đâu anh căn bản không phải là người bị hại, mà là một kẻ giết người?” Anh nghiêng người nhìn Hỷ Lạc, trong giây phút này, Hỷ Lạc nhìn trong mắt anh, chợt thấy lóe lên một tia thâm độc, Lâm Hạo Sơ hạ đôi mắt, từng câu từng chữ rõ ràng, “Bọn họ, đều là bởi vì anh nên mới chết. . .”






Bí mật?
Cuối cùng, Lâm Hạo Sơ rốt cuộc vẫn không nói ra sự thật, Hỷ Lạc không ép anh, anh lúc này giống như đang đứng bên vách núi, lỡ như đụng vào, chỉ có hai kết quả. Hoặc là, sống. Hoặc là, thịt nát xương tan.
Đơn xin từ chức của Lâm Hạo Sơ không được phê chuẩn, chỉ là có người khác tạm thời thay chức vụ của anh. Hỷ Lạc từ Tần Vĩ Thâm mới biết được, là do Lâm Mộ Cẩm vận dụng rât nhiều mối quan hệ mới xong việc. Tuyên bố với bên ngoài rằng sức khỏe Lâm Hạo Sơ không tốt, cần được nghỉ ngơi. Lâm Hạo Sơ đối với việc ấy cũng không có biểu hiện cảm xúc tiêu cực nào, Hỷ Lạc cũng có chút yên tâm. Đã sinh viên năm 4 rồi, chương trình học cực ít. Cho nên, khi Lâm Hạo Sơ đề nghị dọn đến biệt thự ven biển ở, Hỷ Lạc không có bất kỳ ý kiến nào. Lịch học trong một tuần chưa được đến 10 tiết, Lâm Hạo Sơ bây giờ có rất nhiều thời gian, khi Hỷ Lạc có tiết học, anh sẽ lái xe đưa cô đến trường.
Biệt thự ven biển có diện tích rất lớn, chỉ có Hỷ Lạc và Lâm Hạo Sơ hai người ở đây, bởi vì liên quan đến thân phận của Lâm Hạo Sơ, cho nên bệnh tình của anh không thích hợp để quá nhiều người biết, vì vậy không có thuê người giúp việc, chuyện gì đều là hai người tự thân vận động. Từ sau khi Lâm Hạo Sơ chuyển đến nơi này, hình như tâm tình tốt lên rất nhiều, biết đâu mỗi ngày đối mặt với mặt biển mênh mông, cả người thật sự có thể trầm tĩnh lại.
Cách ngày 15 càng ngày càng gần, Lâm Hạo Sơ vẫn rất chống cự việc điều trị của Giang Nhất Ninh, Hỷ Lạc từ Giang Nhất Ninh học được mấy kiến thức đơn giản, hiểu được thôi miên là phương pháp rất tốt trị hết bệnh của anh, thế nhưng người điều trị phải là người mà anh rất tin cậy. Lâm Hạo Sơ bây giờ chỉ là tạm thời có vẻ không kháng cự Hỷ Lạc, thế nhưng trong lòng Hỷ Lạc cũng không có một chút khí lực, rất sợ hãi. Giang Nhất Ninh đã nói, nếu như thất bại, e rằng phần tính cách phân liệt sẽ hoàn toàn chiếm giữ ý thức của anh ấy.
Lâm Hạo Sơ buông tay cô ra, vẫn lặng thinh như trước, một lúc lâu, giọng nói trầm lắng trong màn đêm yên tĩnh vang lên, “Được.”
Hỷ Lạc thở phào nhẹ nhõm, xem ra đợi trời sáng phải đến phòng khám của Giang Nhất Ninh một chuyến, phải học cho tốt việc trị liệu bằng thôi miên rốt cuộc nên thao tác như thế nào.
Vào buổi sáng, Hỷ Lạc một mình đi đến phòng khám tâm lý của Giang Nhất Ninh, Giang Nhất Ninh đem những nội dung chính của phương pháp thôi miên nói với cô, những công việc cần đặc biệt chú ý cũng dạy cho cho cô. Khi Hỷ Lạc trở về biệt thự vẫn chưa đến 12 giờ. Vừa vào nhà, thay dép, phòng khách vắng vẻ không có ai, cô lên lầu, mỗi một phòng đều không có anh, trong lòng Hỷ Lạc hoảng hốt, chạy đến hiên nhà, cũng không có người. Lấy điện thoại ra bấm số, điện thoại của anh ở trong phòng khách vang lên.
Hỷ Lạc hít sâu, nhắc nhở chính mình phải bình tĩnh, cô chậm rãi đi tới tủ giày trước mặt, mở ra nhìn, đúng là dép lê của anh vẫn yên lặng nằm trong tủ giày. Hỷ Lạc lặng lẽ ngồi trở lại sofa, anh vẫn là lựa chọn trốn tránh. Bỗng dưng, Hỷ Lạc ngẩng đầu, tình hình như hiện giờ của anh anh có thể đi nơi nào, nếu là bị người khác phát hiện hình dạng khác thường của anh, Lâm Hạo Sơ sẽ hoàn toàn thân bại danh liệt.
Hỷ Lạc thay giày xong liền chạy ra ngoài, trên bãi biển tìm tới tìm lui vài vòng vẫn không thấy Lâm Hạo Sơ, cô sợ hãi đứng trên bờ cát, nhìn sóng biển không ngừng nhấp nhô, trong lòng ngổn ngang trăm mối. Tự mình ép buộc phải bình tĩnh, đột nhiên lóe lên tia sáng, Hỷ Lạc chạy đến ven đường bắt xe.
Khi Hỷ Lạc đến nghĩa trang phía bắc ngoại ô, rốt cục thấy Lâm Hạo Sơ đang ngồi trước ngôi mộ dọn dẹp, anh mặc áo khoác ngoài màu đen, tóc bị gió thổi có chút rối, yên lặng ngồi ở đó, trước mặt đặt một bó cúc trắng, những nhành cây trơ trụi đầu đông phía sau anh lộ ra vẻ tang thương. Giày Hỷ Lạc giẫm lên mặt cỏ khô héo, từng bước từng bước đến gần anh, tay chậm rãi đặt trên bờ vai anh.
Anh không quay đầu lại, vẫn ngây ngẩn nhìn chăm chú vào phía trước ngôi mộ, Hỷ Lạc ngồi bên cạn anh, yên lặng cùng anh.
“Lâm Hạo Sơ, anh. . . vì sao vẫn muốn chạy trốn? A