XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cám Ơn Em Đã Can Đảm Yêu Anh

Cám Ơn Em Đã Can Đảm Yêu Anh

Tác giả: Phong Tử Tam Tam

Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341338

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1338 lượt.

của ông ta chỉ có một, Lâm Hạo Sơ. Hỷ Lạc muốn lật bàn, ông chủ, đó là ông xã tôi, ông xã tôi đó, vì sao mỗi ngày ông đều quan tâm như vậy.
Cái không bình thường của Lâm Hạo Sơ biểu hiện ở, thứ nhất, Hỷ Lạc về nhà, anh sẽ vẫn đuổi theo hỏi, BOSS có đột nhiên hỏi những thứ quái lạ kỳ cục nào không. Hỷ Lạc thầm oán, làm ơn đi, ông ta mỗi ngày đều đang nói những thứ quái lạ kỳ cục. Như là báo cáo a, Lâm Hạo Sơ lại không cam tâm tình nguyện nghe, còn bùng phát lửa giận, vài lần liên tiếp Hỷ Lạc cũng không dám nói nữa.
Thứ hai, Bí thư Lâm dặn dò, BOSS nếu như một mình tìm cô, phải từ chối. Hỷ Lạc đảo cặp mắt trắng dã, có thể từ chối sao? Tôi chỉ là một người làm công nho nhỏ.
Thứ ba, Lâm Thất Thường căn dặn, BOSS hỏi cái gì đều nói không biết. Hỷ Lạc bị người nào đó tính tình hung bạo gần đây dọa đến sợ, chỉ có thể như cô dâu nhỏ liên tục gật đầu.
Hỷ Lạc dù chậm chạp cũng phải rút ra một kết luận, giữa BOSS và Lâm Hạo Sơ có bí mật nào đó, mà bí mật này Lâm Hạo Sơ không muốn cô biết đến.






Người cha
Hỷ Lạc đang chiến đấu hăng hái món sườn xào chua ngọt trong khay cơm, cảm giác được ánh sáng trước mắt bị một bóng đen che khuất, nhất thời da đầu tê dại, cô lúng ta lúng túng ngẩng đầu, “Hà tổng, chào ông.”
Hà Vịnh Thanh đúng là âm hồn bất tán ngồi đối diện Hỷ Lạc, “Hình như cô rất thích ăn món chua ngọt gì gì đó?”
Hỷ Lạc ngại ngùng gật đầu, tiếp tục nhìn Hà Vịnh Thanh đẩy một phần sườn xào chua ngọt thật to đến trước mặt cô, “Ăn đi.”
Hỷ Lạc nhai nhai trong miệng, ăn thế nào đều cảm giác mùi vị không đúng, lại nghe Hà Vịnh Thanh tiếp tục hỏi cô, “Cô… chồng cô cũng thích ăn món này sao?”
Hà Vịnh Thanh cau mày, trong con ngươi đen láy hiện lên một thứ tâm tư không rõ ràng, trong tích tắc, Hỷ Lạc thấy giống như ánh mắt của Lâm Hạo Sơ, ông hơi nhíu mày, “Bác biết bác mắc nợ mẹ con họ nhiều lắm, cho dù bù đắp không được, nhưng so với cái gì cũng không làm thì tốt hơn không phải sao?” Ông đứng lên đối mặt Hỷ Lạc, “Cho nên, để nó có thể có một phần tình thân hoàn chỉnh. Tần Hỷ Lạc, con sẽ giúp bác chứ?”
Hỷ Lạc nhướn mày nhìn người đàn ông đối diện, ánh mắt ông sắc nhọn như chim ưng làm Hỷ Lạc vô cùng sợ hãi, thậm chí trong nháy mắt, Hỷ Lạc có loại cảm giác, người đàn ông trước mắt này, so với Lâm Hạo Sơ còn nguy hiểm hơn vạn phần.
Tan tầm về đến nhà, Hỷ Lạc vừa vào cửa thì thấy bóng dáng Lâm Hạo Sơ ở phòng bếp, phòng bếp với không gian mở, vật dụng nhà bếp màu trắng theo phong cách châu Âu, anh mặc quần áo ở nhà màu xám đeo tạp dề, tắm mình trong ánh chiều tà bận rộn trong phòng bếp. Hỷ Lạc đi tới từ phía sau ôm anh, “Lâm Hạo Sơ, anh thật giống hoàng tử trong truyện cổ tích nha.”
Lâm Hạo Sơ khẽ nhếch khóe môi, “Tần Hỷ Lạc, trước đây sao lại không thấy em lộ mặt mê trai như vậy.”
Hỷ Lạc cũng không tức giận, áp vào lưng anh mỉm cười, “Em mê ông xã nhà em thì làm sao? Dính dáng cái rắm gì đến người khác ha.”
Lâm Hạo Sơ vỗ nhẹ hai tay quấn bên hông anh, “Có bản lĩnh, lời nói bắt đầu mang hơi hướng thô tục rồi .”
Hỷ Lạc cứ như vậy đeo lấy anh, tùy ý anh bận rộn trên bàn bếp đá hoa cương, Lâm Hạo Sơ cũng lười giãy dụa, tùy ý cô quấn lấy mình, thái rau. Hỷ Lạc cảm nhận trên lưng anh truyền đến độ ấm áp thuộc về anh, “Lâm Hạo Sơ, ông ấy đã nói cho em biết rồi.”
Động tác thái rau của Lâm Hạo Sơ chợt khựng lại, lập tức khôi phục tự nhiên, “Ừ.”
“Ông ấy… muốn gặp anh.” Hỷ Lạc cẩn thận dè dặt nói ra.
Lâm Hạo Sơ im lặng tiếp tục thái rau, Hỷ Lạc cũng không thúc giục anh, cứ như vậy im lặng áp vào lưng anh, Lâm Hạo Sơ rửa tay, xoay người, “Anh không muốn nhìn thấy ông ta.”
Hỷ Lạc nhìn chăm chú đôi mắt anh, “Em biết, em đều biết. Chỉ là, ông ấy nói muốn bù đắp cho anh, muốn cho anh một phần tình thân đầy đủ.”
Lâm Hạo Sơ giống như nghe được truyện cười, đột nhiên cười lớn, trên mặt lộ vẻ khinh thường sâu sắc, “Tình thân? Thật buồn cười, ông ta lại có thể mặt dày nói ra loại chuyện này.” Anh nhắm mắt, lớp sương mù đảo qua trong mắt anh, dịu dàng sờ sờ khuôn mặt Hỷ Lạc, “Ngoan, đừng nhắc đến ông ta nữa, hử?”
Hỷ Lạc cắn cắn môi, “Lâm Hạo Sơ, ông ấy cho dù làm nhiều việc sai, ông ấy cuối cùng vẫn là cha ruột của anh, trên người anh chảy phân nửa dòng máu của ông ấy…”
“Đủ rồi.” Lâm Hạo Sơ nóng nảy một tay quét đồ đạc trên bàn đá hoa cương xuống, toàn bộ rau mới vừa thái xong rơi lả tả trên mặt đất, “Anh đã nói đừng nhắc lại nữa! Em nghe không hiểu?”
Hỷ Lạc bị dọa lại càng hoảng sợ, cô lắp bắp, “Lâm Hạo Sơ, anh… thật đáng sợ.”
Cơ thể Lâm Hạo Sơ cứng đờ, hai tay bấu chặt mép bàn đá hoa cương, điều chỉnh tốt tâm trạng, anh xoay người lại đến gần Hỷ Lạc, đem cô vùi trong ngực mình, “Hỷ Lạc, ông ta không đơn giản như em nghĩ đâu, em không hiểu… anh hận ông ta… không chỉ là vì mẹ anh.”
Hỷ Lạc đờ đẫn ngẩng đầu, “Vậy…là vì sao? Có thể nói cho em biết không?”
Lâm Hạo Sơ cúi đầu nhìn cô, đôi lông mày nhíu chặt, khóe môi nhếch, chậm rãi lắc đầu.
Hỷ Lạc thất vọng cười cười, “Lâm Hạo Sơ, anh mệt không? G