Tác giả: Phong Tử Tam Tam
Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341421
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1421 lượt.
nghĩ rất lâu nhưng cái gì cũng không nói. Nếu như nói cho Hỷ Lạc, vừa nãy ở Time, cậu tận mắt thấy Lâm Hạo Sơ cùng một phụ nữ rất thân mật rời khỏi, cô nhất định sẽ khó chịu.
“Bình thường anh ta như vậy sao?” Cố Doãn liếc mắt Hỷ Lạc, Hỷ Lạc bưng một ly nước đưa cho Cố Doãn.”Cái gì bình thường như vậy? Anh nói đi công tác?” Cô ngồi trên sofa, cầm ly nước của mình, “Trước đây cũng đi công tác vài lần, không nhiều lắm, thường thì một hai ngày sẽ về nhà, lần lâu nhất cũng chỉ ba ngày thôi.”
Cố Doãn cúi đầu, khuỷu tay đặt trên đầu gối, hình như đang suy nghĩ chuyện gì. Hỷ Lạc vẫy vẫy tay trước mặt cậu, “Này, anh tới nhà em nghĩ chuyện gì vậy?”
Cố Doãn lườm cô một cái, “Thực sự là một đồ đần!”
Hỷ Lạc đen mặt, “Anh đủ rồi nha, Cố Tiểu Doãn, đến nhà em tốt bụng cho anh uống nước còn dám công kích chủ nhà.”
Cố Doãn không thèm cáu kỉnh, âm thầm thở dài, đứa ngốc này, rõ là bị người ta đem bán còn có thể thay người ta đếm tiềm dùm, cậu đứng dậy, “Anh đi đây.” Hỷ Lạc vừa nghĩ thời gian đã khuya rồi cũng không giữ cậu, đi tới cửa, Cố Doãn bỗng nhiên xoay người nói với cô, “Tần Hỷ Lạc, nếu như Lâm Hạo Sơ không thương em, em sẽ rời khỏi anh ta không?”
Hỷ Lạc hơi sửng sốt, lập tức cười cười, “Anh ấy vẫn cũng không yêu em, em biết.”
Cố Doãn có chút tức cười, “Như vậy, em cũng vẫn muốn ở chung với anh ta?”
“Vâng.” Hỷ Lạc gật đầu chắc chắn.
Cố Doãn trầm mặc, sau đó cậu ý tứ sâu xa hỏi, “Thế thì giới hạn của em là cái gì?”
Hỷ Lạc suy nghĩ một chút, từ tốn mà nói, “Anh ấy yêu người khác… Nếu như Lâm Hạo Sơ yêu người khác, em sẽ rời khỏi, cho anh ấy một phần thuộc về tình yêu của anh ấy.”
Lẫn nhau
Cố Doãn đi khỏi, một mình Hỷ Lạc ngồi trên sofa suy nghĩ rất lâu, giới hạn của cô là gì? Kỳ thực căn bản cô không biết, một Tần Hỷ Lạc rời khỏi Lâm Hạo Sơ? Cho đến bây giờ cô chưa từng nghĩ tới. Cô vẫn đều tin tưởng, Lâm Hạo Sơ sẽ yêu cô, chỉ là vấn đề thời gian. Nếu như, ngay cả đến ông trời thậm chí thời gian cũng không muốn cho cô, cô thực sự còn có thể làm được cái gì?
Nhận được cuộc gọi của Cố Doãn, Lâm Hạo Sơ cảm thấy rất bất ngờ. Ngồi đối diện với cậu ta trong phòng ăn của nhà hàng, Lâm Hạo Sơ nhìn Cố Doãn trước mặt, trông rất đẹp trai, dung mạo không ngăn được ý nghĩ thù địch. Cậu ta rất thích Tần Hỷ Lạc, đây là Lâm Hạo Sơ đã sớm nhìn ra. Cứ như vậy, mục đích hôm nay cậu ta đến gặp mình dường như không cần nói cũng biết.
Cố Doãn rút trong hộp thuốc trên bàn lấy ra một điếu đưa cho Lâm Hạo Sơ, Lâm Hạo Sơ ý bảo không hút, Cố Doãn tự mình châm lửa, chậm rãi hút. Cậu phả ra một làn khói đẹp mắt, giọng nói vì mùi thuốc lá trở nên hơi khàn khàn, “Tần Hỷ Lạc từ nhỏ là một đứa ngốc, bất quá ngốc thì ngốc, nhưng rất cố chấp. Là loại không đâm đầu vào tường thì không biết đau.”
Lâm Hạo Sơ tựa lưng vào ghế ngồi, ngón tay thon dài khẽ vẽ một vòng trên mép tách trà trắng tinh, kiên trì chờ Cố Doãn vào vấn đề chính.
Lâm Hạo Sơ thu lại ý cười, híp mắt, một bộ dạng bất cần đời, âm thanh lạnh băng không có một chút ấm ấp, “Lẽ nào cậu không biết… từ đầu tới cuối, đều là Tần Hỷ Lạc đuổi theo tôi không tha sao?”
Cố Doãn không nói nữa, Lâm Hạo Sơ thấy ánh mắt cậu ta như đang hướng về phía cửa phòng. Tim anh thoắt đập nhanh hơn, một loại dự cảm không tốt như dời núi lấp biển mà kéo tới. Nhìn về phía cửa phòng, quả nhiên Tần Hỷ Lạc sắc mặt tái nhợt đứng ở nơi đó, trên mặt không có một chút máu, tóc dài đen nhánh xõa tán loạn trước ngực, hơi thở gấp gáp, giống như vừa mới ở nơi nào đó chạy đến đây.
Hỷ Lạc thấy hai người trong phòng đều nhìn về phía cô, cố sức siết chặt dây túi xách, tự trấn định nở nụ cười, “Thật ngại quá, em lại tới muộn.”
Lâm Hạo Sơ nhìn Cố Doãn, vừa lúc đón nhận ánh mắt khiêu khích của cậu ta, Lâm Hạo Sơ nhếch môi cười, thực sự là ấu trĩ. Anh quay đầu nhìn Hỷ Lạc ngồi bên cạnh, cô không nói gì, trên mặt cũng không có gì khác thường. Sau khi ngồi vào chỗ của mình, nhân viên phục vụ đem cho cô một ly nước, cô yên lặng cầm ly thủy tinh cúi đầu uống nước.
Lâm Hạo Sơ có chút khó chịu, xoay người lại, cũng không nói nữa. Nhân viên phục vụ bắt đầu đem món ăn lên, Lâm Hạo Sơ không muốn ăn, người bên cạnh hình như cũng không động đũa, Lâm Hạo Sơ gấp cho Hỷ Lạc vài con tôm, “Làm sao vậy? Không thoải mái?”
Sắc mặt Hỷ Lạc không tốt lắm, nhìn con tôm trong đĩa hơi do dự, “À, không có gì.” Cuối cùng vẫn chậm rãi cầm con tôm định lột vỏ, đột nhiên Cố Doãn vươn tay đoạt lấy con tôm trong tay cô, cậu có chút không thể tin nổi quát to, “Tần Hỷ Lạc, em điên rồi? Không biết mình bị dị ứng với tôm sao?”
Hỷ Lạc thấy Lâm Hạo Sơ hơi sửng sốt, hoà giải nói, “Thỉnh thoảng ăn một ít không sao đâu, hơn nữa, anh biết rõ em dị ứng còn gọi món? Ý đồ gợi lên con sâu tham ăn của em hả?”
Cố Doãn cười nhạo, “Tần Hỷ Lạc, em… thật đúng là một đứa ngốc không hơn không kém.”
Hỷ Lạc hơi xấu hổ, cô cúi đầu ăn, không nói nữa, chỉ là thức ăn ăn vào trong miệng lại thấy đắng.
Lâm Hạo Sơ cũng rơi vào trầm mặc, Hỷ Lạc dị ứng tôm