Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cám Ơn Em Đã Can Đảm Yêu Anh

Cám Ơn Em Đã Can Đảm Yêu Anh

Tác giả: Phong Tử Tam Tam

Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341320

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1320 lượt.






Chân tình
Ngày tiếp theo khi Hỷ Lạc đến phòng khám của Giang Nhất Ninh, tâm trạng lo lắng không yên, nếu như bệnh của Lâm Hạo Sơ chuyển biến xấu, cô thực sự không có cách nào tha thứ chính mình.
Giang Nhất Ninh vừa thấy bộ dáng Hỷ Lạc, nhịn không được nở nụ cười, “Cô đừng căng thẳng như thế, kết quả trắc nghiệm tâm lý của anh ấy tốt.”
Hỷ Lạc thở phào nhẹ nhõm, “Vậy chị tìm tôi đến là… ?”
“Trong quá trình kiểm tra, mỗi một câu hỏi mà tôi đưa ra cho anh ấy, cách suy nghĩ để trả lời tỉ mỉ một cách khác thường, thậm chí một chút bối rối mà người bình thường nên có cũng không có. Nhất là khi đề cập đến chuyện ba mẹ anh ấy, tuy rằng anh ấy cố gắng khiến biểu hiện của mình hết sức trấn tĩnh, nhưng ánh mắt vẫn có chút dao động, trốn tránh. Tôi đã đề nghị anh ấy sau này vẫn nên tranh thủ thời gian đến trị liệu tiếp, chỉ có điều không rõ vì sao anh ấy vẫn từ chối.”
Hỷ Lạc khẽ thở dài, có chút tự trách, “Nếu như không phải tôi, hiện giờ cũng không đến mức biến thành như vậy, nếu như đổi lại là chị, chắc là có thể làm anh ấy hoàn toàn bình phục.”
Ngón tay của Giang Nhất Ninh ấn trên đầu gối rung lên, trên mặt vẫn mỉm cười, “Đừng nghĩ như vậy, cô không có qua huấn luyện chuyên môn, đã làm rất khá rồi. Vả lại, lúc đó cũng là tình huống đột ngột, không phải mong muốn của cô.”
Tâm trạng Hỷ Lạc vẫn chùng xuống, hãy còn xuất thần.
“Anh ấy quyết định lúc nào đi làm lại?” Đột nhiên Giang Nhất Ninh mở miệng hỏi.
“À, hai ngày sau.” Nghĩ đến Lâm Hạo Sơ hiện giờ, Hỷ Lạc nhịn không được bật cười, “Không ngờ anh ấy là một điển hình cuồng công việc.”
Trên mặt Giang Nhất Ninh cũng ra dáng dịu dàng, “Anh ấy vẫn liều như thế, chưa bao giờ muốn cho người khác nghĩ anh ấy được che chở dưới kẽ hở của Lâm gia.”
Hỷ Lạc sửng sốt, có chút ấp a ấp úng hỏi, “Chị… hình như rất hiểu anh ấy?”
Giang Nhất Ninh nhìn Hỷ Lạc, chớp mắt, nói từ tốn, “Anh ấy không chỉ là bệnh nhân của tôi, chúng tôi cũng là bạn bè, tôi và anh ấy đã từng học chung.”
“Sao không nghe anh ấy nhắc qua?” Hỷ Lạc có chút bất ngờ.
Giang Nhất Ninh cụp mắt, không nhìn Hỷ Lạc, “Chắc là nghĩ không có gì hay để nói.”
Hỷ Lạc nhìn Giang Nhất Ninh trước mặt cô, tuy rằng hơn ba mươi tuổi, nhưng vẫn bão dưỡng thỏa đáng, một chút cũng không nhìn ra tuổi thật, trang điểm khéo léo của một phụ nữ có sự nghiệp, có chút khác với bộ dạng quyến rũ chín chắn. Đột nhiên cô hơi nghi hoặc hỏi Giang Nhất Ninh, “Bác sĩ Giang, có thể tôi hỏi như vậy hơi mạo muội, nhưng mà chị xinh đẹp như vậy, dịu dàng như vậy, vì sao không có bạn trai?”
Giang Nhất Ninh hơi bất ngờ vì Hỷ Lạc đột nhiên lại hỏi như vậy, suy nghĩ một hồi, cô nói, “Bởi vì đang đợi một người quay đầu lại, hiện tại xem ra, khả năng đợi không được rồi.”
Hỷ Lạc cúi người ghé vào bàn làm việc, chống hai tay, “Vì sao vậy? Tôi cũng đợi Lâm Hạo Sơ nè, nhưng mà… không biết có thể đợi được không.”
Giang Nhất Ninh nhìn người con gái trước mặt, trẻ tuổi xinh đẹp, ánh mắt trong trẻo, nụ cười ngây thơ lúc nào cũng thường trực trên mặt, thuần túy không có một tia tạp chất, người con gái tốt đẹp như thế, biết đâu sẽ là vị thuốc trị hết bệnh tốt nhất cho anh ấy? Cô chống cằm, mỉm cười hỏi Hỷ Lạc, “Vậy nếu người đó kết hôn rồi, tôi còn không nên buông tay sao?”
Tim Hỷ Lạc nhảy thót một cái, nét mặt cô có chút cứng đờ, môi rung rung, “Kết hôn?” Vì sao có loại cảm giác là lạ này?
Giang Nhất Ninh nghiêng đầu nhìn Hỷ Lạc cười đến long lanh, từng chữ rõ ràng, “Tôi đùa cô thôi.”
Hỷ Lạc giật giật khóe môi cười cười, không nói gì nữa.
Bởi vì Lâm Hạo Sơ quyết định đi làm lại, Hỷ Lạc bọn họ dọn trở về khu nhà trong nội thành, trước khi đến biệt thự đồ đạc trong nhà vẫn giữ nguyên, cho nên quay về nội thành, chỉ tùy tiện mang theo quần áo là được rồi. Trở lại căn nhà ấm áp thoải mái, lòng Hỷ Lạc có loại cảm giác an toàn không tả được. Sau khi kết hôn với Lâm Hạo Sơ vẫn ở đây, tuy rằng diện tích không lớn, chỉ có 120 mét vuông, thế nhưng cũng rất ấm áp, có cảm giác gia đình. Dọn dẹp vệ sinh xong lã đã rất muộn rồi, Hỷ Lạc nằm úp trên sofa bất động.
Lâm Hạo Sơ ngồi ở trên sofa khác nghiêng người, lấy chân đá Hỷ Lạc, “Tần Hỷ Lạc, nấu cơm.”
Mặt Hỷ Lạc chôn ở sofa, âm thanh có chút mơ hồ không rõ, “Lâm lão gia, có thể gọi bên ngoài không, KFC chẳng hạn. Tiểu nhân tôi mệt thảm lắm rồi, thực sự không có hơi sức phục vụ ngài.”
Lâm Hạo Sơ rất không phúc hậu chỉ một câu nói đá bay cái ý niệm trong đầu cô, “Anh không ăn cái loại thực phẩm chồng chất bụi bặm.”
Hỷ Lạc vô lực đứng lên, vẻ mặt đau khổ, “Báo cáo bí thư Lâm, bên ngoài bán rất nhiều, chúng ta không ăn thức ăn nhanh thì được rồi.” Thấy sắc mặt Lâm Hạo Sơ hơi do dự, Hỷ Lạc xê dịch về phía anh, giải thích rõ ràng, ” Bí thư Lâm, anh phải thâm nhập cơ sở nhiều hơn, hiểu nỗi khó khăn của dân chúng. Anh xem, giống người dân như em nè, một tháng chỉ có số tiền như thế này, nhiều khi đều phải ăn thức ăn nhanh, anh cũng nên ăn thử đi, càng hiểu rõ hơn cuộc sống của người dân tầng lớp thấp như chúng