XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cẩm Tâm

Cẩm Tâm

Tác giả: Công Tử Bạch

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341628

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1628 lượt.

nhưng vẫn đứng sững ở đó.
Cuối cùng có người phản ứng nhanh, dùng kiếm gạt y phục trên hòn đá kia xuống đầm, quay mặt rồi hét lên: “Yêu nữ, mau mặc y phục vào. Nếu ngươi hợp tác, chúng ta sẽ đưa ngươi về Thiên Kiếm Môn tử tế, bằng không, Thiên Kiếm Môn cũng đã hạ lệnh, sống chết như nhau.”
Bình thản đưa tay đón lấy bộ y phục, Việt Cẩm chỉ khoác tạm một cái áo ngoài rồi bước lên bờ: “Nếu ta muốn quay về thì nhất định không đi làm những việc này, chẳng qua…”
Nàng nhìn đám người, lúc này đa phần đã trấn định lại, còn kẻ dẫn đầu đang lệnh cho kẻ vừa dùng kiếm ném y phục cho Việt Cẩm, phong ấn kiếm của nàng lại.
Việt Cẩm không vội, nàng đợi cho bọn họ làm xong xuôi mới mỉm cười nói nốt: “… Chẳng qua là các ngươi quả thực muốn động thủ với ta à?”
Một kẻ xem ra tính tình nóng nảy, lập tức tuốt kiểm: “Động thủ với không động thủ cái gì? Yêu nữ đừng vọng tưởng có thể dung mỹ sắc dụ hoặc chúng ta. Các vị đồng đạo, ta… linh nguyên của ta…” Bỗng nhiên hắn trợn tròn hai mắt.
“Từ sư đệ?” Người bên cạnh chìm vào trong nghi hoăc, tiếp đó như hiểu ra: “Linh nguyên, linh nguyên của ta!”
Liên tiếp linh nguyên của hai người bị mất, những kẻ đang vậy bắt Việt Cẩm tức thì đều biến sắc, lần lượt kiểm tra linh nguyên của mình, rồi kinh hãi phát hiện không biết từ lúc nào, linh nguyên đã bị một thứ gì đó màu xám bao lấy, không thể cung cấp dù chỉ một chút linh khí.
“Yêu, yêu nữ! Ngươi dùng độc…” Từ sư đệ – kẻ đầu tiên phát hiện ra linh nguyên có vấn đề đã không gắng gượng nổi, ngã xuống, hắn cố trấn tĩnh, muốn làm gì đó nhưng cuối cùng chỉ có thể nói ra vài chữ rồi ngất lịm.
Có kẻ đầu tiên thì sẽ có kẻ thứ hai, sau khi kẻ có công lực thấp nhất là Từ sư đệ ngã xuống, những người khác cũng lần lượt không thể trụ vững trên đôi chân mình, chẳng mấy chốc, xung quanh đầm nước ngoài Việt Cẩm ra, không còn người thứ hai nào có thể đứng thẳng.
Chưa dừng lại ở đó. Việt Cẩm lúc này mới bước ra khỏi đầm nước, đến bên những kẻ đã hôn mê, dùng pháp quyết phong ấn hoàn toàn công lực của họ rồi mới đứng dậy, tự lẩm bẩm một mình: “Mỹ sắc dụ hoặc?” Nàng cúi xuống, nhìn những kẻ đang nằm ngổn ngang trên mặt đất một lát rồi lắc đầu: “…Rốt cuộc, đầu óc thế nào mới có thể nghĩ ra chủ ý như thế này không biết?”
Nói xong, Việt Cẩm không quan tâm đến những kẻ đang hôn mê kia nữa, quay lại đầm nước mặc y phục, tiếp đó dùng linh lực hong khô váy á rồi cúi xuống nhặt Băng Diệm kiếm dưới đất lên.
Chỉ có điểu, trong khoảnh khắc khi ngón tay nàng chạm vào thân kiếm, một đôi giày cũng đồng thời giẫm lên thân kiếm.
Việt Cẩm sững người.
Một giọng nói mang theo ý cười, từ phía trên đỉnh đầu nàng truyền xuống: “Việt sư muội, chúng ta lại gặp lại nhau rồi.”
Việt Cẩm ngẩng đầu nhìn, khẽ cười: “Thì ra là Phó sư huynh. Chia tay ở trấn Lạc Phượng, không ngờ hơn một tháng sau đã gặp lại, quả thực khiến sư muội đây rất đỗi vui mừng.”
“Vui mừng thật sao?” Phó Thư Khanh cũng cười, “Ta còn sợ là sư muội không muốn không gặp ta đó.”
“Sư huynh phong thái kiệt xuất, muội đã từng chứng kiến, vui còn không kịp nữa là, sao lại tránh chứ?” Việt Cẩm đáp.
“Sư muội quá khen. Nhìn muội có vẻ không được tốt lắm thì phải.” Dứt lời, Phó Thư Khanh ngẩng đầu nhìn sắc trời, nhẹ cười: “Hiện tại đã là giờ Tý, nếu sư muội muốn cùng ôn lại chuyện cũ, ta đương nhiên rất hoan nghênh, chỉ là sư muội thử đoán xem, ngoài ta và mấy tên phế vật đang nằm kia ra, còn có người nào khác đang đến đây nữa không?”
Việt Cẩm quả nhiên có chút sững người.
Phó Thư Khanh hài lòng nói tiếp: “Hẳn sư muội cũng hiểu tình cảnh hiện tại của mình. Nếu sư muội đã gọi ta một tiếng sư huynh, thì ta đây cũng không giấu giếm, những thứ Thiên Kiếm Môn treo thưởng, sư huynh mặc dù không thiếu, nhưng bình thường cũng phải qua ại, giao hảo với những người khác…Thế này đi, sư muội, chúng ta làm một cuộc giao dịch, thế nào?”
Hắn ngồi xuống, nhìn thẳng vào hai mắt Việt Cẩm, từ từ nói: “Bên ngoài trấn Lạc Phượng, trong lần tiêu diệt sào huyệt của yêu tộc, hai sư đệ của ta rốt cuộc có phải do muội giết không?”
“Có phải là Vân Hàn Cảnh đã sai muội giết không?”
Trong tích tắc, hàng loạt các tình tiết được xâu chuỗi lại với nhau, Việt Cẩm bỗng chốc hiểu ra:
Vì sao lúc đó Phó Thư Khanh gióng trống mở cờ lại hành động để yêu tộc có đủ thời gian chạy trốn, vì sao lúc đó Phó Thư Khanh dẫn đại yêu về phía Văn Hàn Cảnh xong rồi lại biến mất, rồi vì sao Phó Thư Khanh vừa nhìn thấy thi thể hai sư đệ của mình liền nhận định có người giở trò… Hắn ngoài được tiếng, còn được lợi nữa.
Nhưng là cái “lợi” gì mà lại khiến hắn khẩn trương như vậy? Thậm chí còn muốn vu Văn Hàn Cảnh đã giở thủ đoạn để tranh giành với hắn?
Phó Thư Khanh rốt cuộc đã tìm thấy thứ gì, Việt Cẩm không hề để ý. Nhưng khi đã biết rõ căn nguyên sự tình, tiếp theo nàng sẽ cảm thấy nhẹ nhàng hơn.
Thần sắc của nàng thoáng thay đổi, nhưng vẫn chìm đắm trong im lặng.
Phó Thư Khanh quả nhiên mắc câu, tiếp tục đưa lời: “Sư muội, muội cũng đã phản bội Thiên Kiếm Môn, vậy thì giữ bí mật cho người nào đó còn ý