Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cẩm Tâm

Cẩm Tâm

Tác giả: Công Tử Bạch

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341663

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1663 lượt.

y đỏ ngừng bay, nụ cười của thiến nữ tan đi, hoa cũng theo làn gió mà bay đi mất. Việt Ninh Song tay cầm kiếm nhẹ nhàng cúi chào, sau đó ngẩng đầu cười thật tươi : “Nhai Xế ca ca, khúc này tặng cho huynh. Đây là…khúc ‘Thịnh thế phồn hoa’!”
Việt Cẩm ngồi ở ghế cuối bỗng nhắm mắt lại, nắm chặt ly rượu trong tay.
Khúc “Thịnh thế phồn hoa”.
Đêm, hơi lạnh.
Việt Cẩm bước ra khỏi đại sảnh, thấy có chút mệt mỏi, nàng bèn đi đến hoa viên nhỏ bên cạnh định nghỉ ngơi một lát.
Trong hoa viên không có người, ánh trăng nhàn nhạt.
Việt Cẩm đưa ly rượu lúc nãy không hiểu sao lại mang theo uống một ngụm.
Cay! Nàng tiện tay vứt đi, ngẩng đầu mỉm cười nhìn trăng, sau đó khẽ nhắm mắt, bước lên trước một bước, điểm nhẹ; hai bước, xoay; ba bước, nhảy. Nàng đưa tay khẽ vuốt hông, run rẩy lấy ra một dải gấm vóc, dùng sức vừa nhu vừa cương phất về phía trước một cái, “vút” một tiếng…
Keng!
Thình lình Việt Cẩm mở choàng mắt ra, thấy một vết kiếm từ thảm cỏ trước mặt vạch qua giếng đá, mất hút trong bức tường trắng.
Trong tay nàng đang cầm kiếm.
“Việt Cẩm.” Nhai Xế nãy giờ vẫn đứng sau lưng Việt Cẩm. Hắn vừa lên tiếng thì thấy nàng vốn đang quay lưng lại đột ngột quay đầu, tốc độ cực nhanh, gần như luống cuống.
Bởi vậy, hắn thấy rất rõ một đôi mắt còn loang loáng nước.
Hắn nhớ mấy bước chân đơn giản của nàng.
Tiến lên, lùi lại, nhảy, chỉ vỏn vẹn có thế, nhưng lại đủ để khiến cho đêm đen sáng bừng trong nháy mắt.
Hắn cũng nhớ ánh kiếm phất tay bắn ra đó. Một tia sáng trắng mỏng manh, bắn ra thứ ánh sáng một đi không trở lại.
Hằn còn nhớ cả đôi mắt của nàng. Đôi mắt sáng long lanh nhìn hắn, dường như chỉ giây tiếp theo thôi là một giọt nước mắt sẽ lăn xuống.
“Nhai Xế?” Tiếng của Việt Cẩm gọi Nhai Xế tỉnh lại từ trong tích tắc thất thần ngắn ngủi. Hắn nhìn người đang đứng trong đình viện, với đôi mắt ráo hoảnh, một khuôn mặt bình thản không chút cảm xúc…Giống như ánh mắt loang loáng nước trong khoảnh khắc trước đó chỉ tồn tại trong trí tưởng tượng của hắn vậy…
Việt Cẩm kinh ngạc hỏi: “Huynh ra đây rồi à?”
“…Ừm.” Nhai Xế dừng một lát lại nói thêm, “Tuỳ tiện đi loanh quanh.”
Việt Cẩm khẽ gật đầu: “Về thôi.”
Nahi Xế vẫn đứng đó, bất động.
Việt Cẩm đi về phía tiền sảnh, lúc đi lướt đến cạnh bên Nhai Xế, nàng nghi hoặc nhìn hắn một cái: “Sao vậy?”
Mùi bồ kết nhàn nhạt toả ra từ trên người đối phương, Nhai Xế không hiểu sao lại thấy ngạt thở, hắn thụt lùi ra sau một bước, trong lòng rối như tơ vò, buột miệng nói: “Chỗ Thương Ngô Sơn…”
Mới nói được mấy tiếng, Nhai Xế liền hối hận.
Việt Cẩm tỏ vẻ đã hiểu, nàng cười, gật đầu rồi lên tiếng.
Đột nhiên có cơn gió thổi qua. Trong tiếng rì rào của gió, một cảm giác mềm mại mơn man trên da mặt, Nhai Xế sững người mới nhận ra thứ mềm mại hơi man mát ấy chính là tóc của Việt Cẩm bị gió thổi tung.
Hắn nghe nàng, nói: “Ngày mai ta sẽ đi.”






Trời trong gió mát, ánh nắng ấm áp trải xuống, dễ dàng hấp dẫn con sâu ngủ vốn tiềm tàng trong cơ thể. Đứng ở lưng chừng Thương Ngô Sơn, Ngô Tử Tề ngáp lần thứ mười ba kể từ khi ra ngoài đến giờ.
Người bên cạnh cuối cùng cũng không chịu nổi nữa: “Ngô sư đệ, nếu đệ đã buồn ngủ đến thế thì có thể quay về nghỉ ngơi, ta không để bụng đâu!” Hắn nhấn mạnh mấy chữ cuối.
Ngô Tử Tề lấy tay lau nước mắt, xấu hổ cười làm lành: “Quách sư huynh, thực ra không phải đệ buồn ngủ mà là nắng ấm thoải mái quá.”
“Nắng ấm thoải mái quá? Đệ có còn là một người tu đạo nữa không? Chỉ cần luyện đến nhập môn tầng thứ ba là đã không còn sợ nóng lạnh…” Quách sư huynh đột nhiên im bặt.
Sắc mặt Ngô Tử Tề tối lại, rồi cậu cười: “Đệ quả thực vẫn không tiến bộ, đến giờ mới chỉ đạt tầng thứ hai.”
Quách sư huynh cau mày, vẻ mặt có chút khinh thường: “Đang nói chuyện bình thường mà cũng xuất thần được?” Rồi vỗ vai Ngô Tử Tề, “Ta hỏi đệ tinh thạch có đủ không, nếu không đủ ta có thể cho đệ mượn tạm một ít. Nếu trong khoảng ba đến năm mươi viên thì không có vấn đề.”
Ngô Tử Tề đương nhiên cũng thấy được sự khinh thường đó, nhưng cậu không oán hận, ngược lại còn cảm thấy cảm kích. Thực ra, giới tu đạo là vậy, có bản lĩnh thì đi đến đâu cũng được coi trọng, không có bản lĩnh thì đi đến đâu cũng bị coi thường. Vậy mà Quách sư huynh còn băng lòng giúp đỡ cậu…
Ngô Tử Tề nghĩ vậy, đang định mở miệng chuẩn bị cảm ơn đồng thời từ chối khéo, thì bỗng nghe thấy có tiếng chuông nặng nề văng vẳng vang lên, linh lực khổng lồ hình mũi tên màu vàng nhạt rẽ tầng mây, bắn thẳng về phía xa.
Luồng linh lực cuồn cuộn chấn động tam linh này muốn không chú ý cũng khó. Hai người đang đứng canh gác đồng loạt ngẩng đầu lên nhìn. Lát sau, Quách sư huynh ngậm ngùi nói: “Mọi người nói Vân Thuỷ môn là đệ nhất luyện khí trong giới tu đạo, thấy được một phần cũng có thể suy ra được toàn bộ. Đệ xem, sức mạnh của chuông trấn hồn trực tiếp tác động lên tâm ấn của ta và đệ, cũng may chỉ dùng để cảnh báo, nếu là đối địch…” Hắn đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng.
Ng


The Soda Pop