Tác giả: Công Tử Bạch
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341659
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1659 lượt.
hàng và một lớp da thú khổng lồ bao lấy cả hang, xem ra đó là da của một con hồng hoang cự thú nào đó.
Việt Cẩm đến khá sớm, trong khi Nhai Xế vẫn chưa thấy đâu, trong phòng đã có một số yêu nhân ngồi đợi, Bạch Cốt cũng có mặt trong số đó.
Chào Bạch Cốt đang ngồi ở tư thế uể oải mắt nhắm mắt mở xong, Việt Cẩm đi thẳng đến chiếc ghế đặt ở vị trí cuối cùng, ngồi xuống.
Rất nhanh sau đó, những chiếc ghế trống đã có người ngồi, Nhai Xế cũng đi đến vị trí chủ toạ.
“Trước tiên ta muốn công bố một việc.” Giọng Nhai Xế đều đều, “Việt Cẩm, tu sĩ nhân loại, chính là muội muội ta mới nhận.”
Chúng yêu trong phòng nghe vậy không có phản ứng gì nhiều. Nhai Xế cũng không vì thế quá lưu tâm: “Giờ thì chúng ta có thể tiếp tục buổi họp.”
Tiếp tục?
Tiếp tục nói chính sự?
Trước mặt một người ngoài?
Chúng yêu trong phòng rốt cuộc cũng phản ứng, bọn họ kín đáo quay sang nhìn nhau, rồi lại kín đáo đánh giá Việt Cẩm với sắc mặt bình thản đang ngồi ở ghế cuối. Sau cùng, một nam tử anh tuấn, ngồi ở vị trí thứ nhất bên tay trái Nhai Xế lên tiếng: “Ý của Vương là sắp xếp chỗ ngồi cho nhân sĩ tu đạo kia? Ninh Song công chúa cũng còn chưa…”
“Đừng nhắc đến con bé đó trước mặt ta.” Giọng Nhai Xế rất bình thản, nhưng ánh mắt bỗng trở nên âm u, toàn một màu đỏ máu.
Nam tử anh tuấn có mái tóc màu xanh đạm thoáng sững người, môi mấp máy, nhưng không nói thêm gì chỉ nhìn về phía Bạch Cốt hòng cầu cứu. Nhưng Bạch Cốt chỉ lim dim mắt, hoàn toàn phớt lờ không thèm quan tâm.
“Nói vào chính sự.” Giọng của Nhai Xế đã bắt đầu mất kiên nhẫn.
Phòng hội nghị chìm trong tĩnh lặng, cuối cùng vẫn là man tử anh tuấn kia thở dài một tiếng: “Vương, người vừa kế thừa yêu tộc, cần phải làm một số việc đại sự để ổn định lòng yêu tộc bên dưới, đồng thời vạch rõ phương hướng cho chúng ta.”
Nhai Xế “ừ” một tiếng, hỏi: “Tấn công giới tu đạo?”
“ Một môn phái nào đó.” Nam tử anh tuấn bổ sung.
Trong khi Nhai Xế còn đang cân nhắc, bầu không khí trầm lắng của hội nghị đã bị phá vỡ. Bạch Cốt là yêu quái lên tiếng đầu tiên: “Quyết định Vân La Phái đi. Cái tên tiểu tử Phó Thư Khanh kia, sớm muộn gì ta cũng phải giết hắn.”
“Hoàng Sơn Phái! Công pháp của môn phái đó vừa hay đồng nhất với ta!” Một vài kẻ vai u thịt bắp, râu ria xồm xoàm nói.
“Vân Thuỷ Môn cũng không tệ, chỗ đó có các loại pháp môn luyện khí, trận pháp, tìm được rồi chúng ta không học được cũng có thể huỷ đi.”
“Theo ta, Hồng Lâu kia cũng…”
“Bồng Sơn Thiên Kiếm.”
Một câu nói lạnh lùng vang lên, cả phòng tức thì im phăng phắc. Việt Cẩm ngẩng đầu, thấy tất cả yêu quái trong phòng đều nhất tề quay về phía mình, với những ánh mắt xen lẫn kì lạ, sâu xa, bí hiểm. Nàng lại nhìn Nhai Xế, chỉ thấy hắn ngồi trên ghế chủ vị mải lo suy nghĩ mà không chú ý gì đến xung quanh. Tiếp đó, dường như cảm nhận được ánh mắt của nàng, hắn ngẩn đầu, khi thấy vẻ mặt của mọi người trong phòng, khẽ sững người một chút rồi hỏi thẳng: “Nàng thấy thế nào?”
Chữ “nàng” nay đại diện cho ai, không cần hỏi cũng biết.
Việt Cẩm thở ra một hơi, bên tai là tiếng nhịp đập của trái tim mình, từng nhịp, từng nhịp, thong thả, trấn tĩnh: “Ta không tán thành.”
Không khí trong phòng đột ngột trở nên thập phần quái dị.
Nhai Xế nhướn mày nhìn Việt Cẩm: “Lí do?”
“Thiên Kiếm Môn là môn phái đứng đầu của giới tu đạo, cho dù ta có sơ đồ trận pháp phòng vệ của nó, căn cứ theo thực lực hiện giờ của yêu tộc cũng thấy không đủ khả năng làm thương tổn, hơn nữa nơi đây vẫn cần có người ở lại bảo vệ, các môn phái khác hay tin cũng không thể bỏ mặc ngồi nhìn. Chỉ cần Thiên Kiếm Môn dốc sức giữ chân chúng ta lại, chúng ta lập tức sẽ mất cả chì lẫn chài.” Hai tiếng “chúng ta” Việt Cẩm nói rất tự nhiên. Nhưng các đại yêu trong phòng nghe thấy hai tiếng đó lại cảm thấy không tự nhiên chút nào.
Lập tức có người cười trào phúng: “Cho dù ta có sơ đồ trận pháp phòng vệ” ngươi có bao nhêu sơ đồ trận pháp phòng vệ của Thiên Kiếm Môn?”
Việt Cẩm ngồi vô cùng thoải mái, nhìn người vừa lên tiếng một cái rồi nghiêm túc đáp: “Ta có sơ đồ trận pháp phòng vệ của hầu hết các môn phái trong giới tu đạo.”
Một câu thốt ra, đến cả Nhai Xế cũng phải kinh tâm động phách.
“Là thật sao?” Giọng Nhai Xế cố kìm nén.
Việt Cẩm không đáp, lại nói: “Chỉ là trận pháp cơ bản của các môn phái, trong vòng mười năm trở lại đây. Những môn phái lớn như Thiên Kiếm Môn, Vân La thì hơi ít một chút, trận pháp của các môn phái nhỏ hơn không nhiều, còn những môn phái ở khoảng giữa, không được toàn bộ, nhưng hoặc ít hoặc nhiều cũng biết được sáu bảy phần.”
Một từ “biết” làm cho nam tử tóc xanh đạm lên tiếng đầu tiên phải tranh trước hỏi: “Ý của Việt cô nương là những trận pháp ấy cô đều nhớ hết?” Trong giọng nói của y pha chút nghi ngờ.
Việt Cẩm cười, thẳng thắn đáp: “Đúng thế, ta nhớ hết, nhớ toàn bộ.”
Sắc mặt của nam tử tóc xanh đậm khẽ biến, lát sau nở một nụ cười khẽ: “Nếu đã như vậy, không biết Việt côn nương có suy nghĩ thế nào?”
Việt Cẩm không vội thể hiện thái độ, chỉ đưa mắt nhìn về phía Nhai Xế vẫn ngồi i