Tác giả: Tử Tử Tú Nhi
Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015
Lượt xem: 1341800
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1800 lượt.
ện với ai thế?” Tôi bước tới, hoang mang hỏi. Đã trễ thế này, anh còn nói chuyện với người nào nữa!
Bất ngờ trước sự xuất hiện của tôi, anh gần như bị doạ đến, trên mặt thoáng hiện lên một tia bối rối, vội ngắt di động, cứng ngắc cười với tôi. Tôi hồ nghi nhíu mày. Anh muốn giấu tôi cái gì vậy?
“Diệc Diễm!”
“Tỉnh rồi à? Anh làm em thức giấc sao?” Đường Diệc Diễm nhanh chóng che giấu kinh hoảng, trấn tĩnh đi tới, hôn lên trán tôi, thuận tay để điện thoại trên bàn trà.
Tôi liếc nhanh một cái, nghi hoặc đánh giá anh.
“Anh vừa nói chuyện với ai thế?” Tại sao nhìn thấy tôi lại lập tức cúp máy, có cái gì tôi không thể biết ư?
“À, là công ty ấy mà, dự án mới nhất có vài chỗ hơi khó giải quyết!” Đường Diệc Diễm thuận miệng nói, ôm lấy vai tôi, cùng tôi trở lại phòng ngủ, ôm tôi lên giường.
“Diệc Diễm, gần đây công ty rất bận rộn sao? Anh vừa mới tiếp quản…” Anh vẫn không nói, nhưng tôi rốt cuộc cũng không thể chịu nổi sự giấu diếm này, rốt cuộc Diệc Diễm đang làm cái gì? Đường Triết Lý nói thủ đoạn của anh, thủ đoạn mà ông ta không nghĩ tới là cái gì? Anh cũng không nói, cũng không muốn đề cập tới. Nhưng càng như vậy, tôi lại càng muốn biết.
Tôi không muốn bị lừa gạt!
“Không phải quá nghiêm trọng đâu, em phải tin anh chứ!” Đường Diệc Diễm khẽ né tránh ánh mắt, nở một nụ cười lấy lệ. “Đúng rồi, Duyệt Duyệt… em muốn đi du lịch không?” Khẩu khí dò hỏi, ánh mắt đầy mong chờ.
“Hả?” Tôi nhìn anh, tại sao bỗng nhiên hỏi như vậy?
“Là thế này, chúng ta cho tới bây giờ vẫn chưa đi du lịch cùng nhau, lần này, sau khi dự án kết thúc có vài ngày nghỉ, vừa lúc ở Nhật Bản đang là thời kì hoa oải hương nở, chúng ta đi Hokkaido được không?” Đường Diệc Diễm ôm chặt tôi, cằm đặt trên cổ áo tôi.
“Hokkaido?” Đúng vậy, tôi vẫn luôn muốn đi Hokkaido ngắm hoa oải hương, nhưng mệt mỏi quá nhiều năm, ngay cả chính bản thân cũng quên, không thể tưởng tượng được Đường Diệc Diễm còn nhớ rõ!
“Được!” Tôi hân hoan đồng ý, phát hiện anh dường như thư giãn rất nhiều, như trút được gánh nặng?
“Diệc Diễm?” Vì sao trong lòng lại cảm thấy không thích hợp? Tôi hồ nghi nhìn anh chằm chằm.
“Được, ngày kia anh sẽ sắp xếp, ngày mai em đi mua một số đồ nhé, Duyệt Duyệt, em hãy đi trước, anh thu xếp xong công việc rồi sẽ tới sau!”
“Em đi trước? Ngày kia đã đi, nhanh như vậy à? Có gì em chờ anh xong công việc rồi đi cùng cũng được mà!”
Lời nói của tôi khiến khuôn mặt Đường Diệc Diễm biến sắc, khẩu khí của anh lại có chút ấp a ấp úng. “Ngốc ạ, Hokkaido… đang là mùa hoa nở, rất đông du khách, anh đã đặt… đặt phòng khách sạn rồi, em cứ đi trước đi, xong việc anh sẽ tới ngay, nếu anh bận quá, e là em sẽ không ngắm hoa được!”
Đều đã sắp xếp xong rồi? Tôi càng cảm thấy kỳ quái, vừa rôi không phải bộ dáng của anh như thể bỗng nhiên nghĩ ra sao? Thế nào mà đã sắp xếp xong? Hơn nữa, mùa hoa oải hương nở cũng không phải một ngày hai ngày, chậm vài ngày cũng không ảnh hưởng gì kia mà!
Tôi không nói gì, sắc mặt trầm trầm, càng thêm khẳng định Đường Diệc Diễm đang gạt tôi điều gì đó!
Chỉ là, tại sao anh phải vội vã muốn tôi đi như vậy?
“Được rồi, em đi trước vậy!” Cuối cùng tôi vẫn thỏa hiệp, bởi vì anh đang vội vàng chờ đợi.
“Ừm, vậy em ngoan ngoãn chờ anh ở đó nha!” Đường Diệc Diễm ôm tôi một cách an toàn, lẳng lặng thở dài. Tôi cảm giác được!
Diệc Diễm, tốt nhất anh không nên gạt em!
Tôi không có thời gian để suy nghĩ cẩn thận mọi hành động của Đường Diệc Diễm, bởi vì có người cũng đã bắt đầu đánh trả về phía tôi!
Trước mặt là Đường Tỉ Lễ đã lâu không gặp với nụ cười như thường lệ, hắn ngồi đối diện với tôi, vẻ mặt ôn hòa. Thiếu chút nữa tôi đã quên mất tên dối trá này, nhưng xem ra, có vẻ như người nào đã làm điều gì đó để nhắc nhở tôi, nhắc nhở mối thù của Việt Phong, tôi sẽ không hoài nghi, khẳng định là tổng tài mới nhận chức của tập đoàn Giang Nguyên – Giang Minh tiên sinh!
“Đường tiên sinh, không thể tưởng tượng được, ngài lại lịch sự tao nhã muốn gặp mặt tôi thế này!” Tôi cầm nâng tách cà phê lên trước mặt, khẽ cười, khẩu khí không nóng không lạnh.
“Diệp tiểu thư, nói thế nào cô cũng là bạn gái của cháu trai tôi, tôi nghĩ… chúng ta không nên trở thành thủy hỏa bất dung đúng không!” Đường Tỉ Lễ nhìn tôi đầy ngụ ý.
Tôi đương nhiên hiểu được, chỉ là không rõ ông ta đã biết bao nhiêu!
“Nói thực, bây giờ Diệc Diễm là người đứng đầu Đường thị, nhưng công ty mậu dịch của tôi không có khả năng uy hiếp đến Đường thị, cho nên, hai người cũng không cần phải lo lắng tôi sẽ phá đổ nó. Hơn nữa, tiền thành lập công ty, ta không hề dùng một đồng của Đường thị !” Đường Tỉ Lễ đi thẳng vào vấn đề, có lẽ cũng là vì đã bị biến thành sứt đầu mẻ trán, cho nên hắn ta nói rất gọn gàng dứt khoát, ít lời khách sáo. Thật hiếm có!
Nhanh chóng? Tôi nhíu mi, Giang Minh đã nói cho ông ta biết sao, để ông ta nghĩ rằng tôi là vì thay Đường Diệc Diễm “thanh lý môn hộ?” Hắn thật đúng là “khảng khái”!
“Đường tiên sinh, chuyện của Đường gia các người tôi không có hứng thú!”
Đường Tỉ Lễ ngẩn người. Trên mặ