Tác giả: Tử Tử Tú Nhi
Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015
Lượt xem: 1341967
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1967 lượt.
trước.
Chúng tôi vào nhà. Hoá ra căn phòng trống trải cũng có thể bố trí trở nên ấm áp như vậy, nơi nơi tràn đầy hơi thở hạnh phúc, tâm tình của tôi cũng tốt lên một chút, cảm thấy dễ chịu hơn. “Diệc Diễm, em đi rửa mặt chải đầu đã!”
“Được!” Đường Diệc Diễm hôn tôi, buông tay ra , đi đến sô pha, bật TV.
Tôi đi vào phòng tắm, nhìn khuôn mặt tái nhợt trong gương, mở vòi nước, nhẹ vỗ lên mặt, sau đó lau sạch. Sao rồi? Diệp Sương Phi, mày sao thế hả, vì cái gì lại như vậy, chẳng lẽ trái tim kiên định của mày chỉ bởi vì mấy câu nói của lão nhân kia mà đã dao động rồi ư? Mày không tin hay sao? Không tin tình yêu của Diệc Diễm, không tin cả hai đã trải qua nhiều sóng gió như vậy mới đến được với nhau ư, mày còn hoài nghi điều gì nữa?
Mày đã từ bỏ rất nhiều thứ, ngay cả mối thù của Việt Phong…
Đúng vậy, Diệp Sương Phi, mày phải kiên định, tin tưởng chắc chắn rằng sẽ hạnh phúc sống với Diệc Diễm!
Tôi cổ vũ bản thân trong gương. Lúc này, trong phòng khách, di động của Đường Diệc Diễm lại vang lên, tôi nhíu mày, nhẹ nhàng tới gần. Dạo này điện thoại của Đường Diệc Diễm vô cùng bận rộn, có đôi khi, anh cùng tôi ở một chỗ thường tắt di động. Quả nhiên, không lâu sau, tôi chợt nghe thấy tiếng tắt máy.
“Là việc công ty à?” Tôi đi ra ngoài, nhìn khuôn mặt Đường Diệc Diễm nôn nóng bất an .
“Thấy sao rồi?” Đường Diệc Diễm không trả lời, bước tới, lo lắng nhìn tôi. “Còn mệt không?”
“Không sao đâu!” Tôi lắc đầu, để mặc anh kéo tôi ngồi vào sô pha, tựa vào lòng anh.
“Duyệt duyệt…. Em có chuyện gì không vui phải không?” Đường Diệc Diễm ôm tôi, bàn tay khẽ vuốt đầu vai của tôi, cẩn thận hỏi. Tôi ngẩng đầu lên, tò mò tại sao anh lại hỏi như vậy, chỉ thấy khóe miệng Đường Diệc Diễm khẽ run rẩy một chút, hỏi với vẻ không xác định.“Sống cùng anh, em…vẫn không… vui sao?”
Hóa ra… Tôi trừng lớn mắt nhìn anh. Hóa ra anh còn lo lắng, sợ hãi tôi cảm thấy đau khổ như trước đây? Cho nên… anh dùng trăm phương nghìn kế lấy lòng tôi?
Diệc Diễm… hóa ra bề ngoài anh kiên cường, nhưng nội tâm lại yếu ớt, sợ hãi mất đi!
“Sao có thể chứ!” Tôi gắt gao ôm anh, chôn đầu trong ngực anh. “Em rất vui, được sống cùng anh, em cảm thấy rất hạnh phúc, cả đời cũng không muốn ra đi! Em yêu anh, Diệc Diễm!”
Thân mình anh run lên, tay đặt ở phía sau ôm chặt tôi.“Duyệt Duyệt, anh sẽ không buông tay, cho dù… em hối hận anh cũng sẽ không buông tay!”
Tôi ngẩng đầu lên, nhìn môi anh, tràn ra một chút cười sáng lạn.“Đồ ngốc, sao anh lại nói thế, nếu anh đổi ý, em sẽ chế nhạo anh cho xem!” Tôi giả bộ tức giận khiến Đường Diệc Diễm cười nhẹ ra tiếng, ôm sát tôi. “Không đâu, ngay từ đầu, anh vốn chưa bao giờ hối hận… vẫn luôn chỉ có em… Duyệt Duyệt!”
Diệc Diễm…
Chúng tôi rất hạnh phúc, nhất định sẽ như vậy!
“Diệc Diễm… đau…” Tôi cầm lấy bàn tay đang vuốt ve của anh, thẹn thùng oán giận.
“Đâu có nhỉ…” Anh ôm tôi, áp thân thể của tôi xuống sô pha.
Tôi trốn tránh, cười nhẹ. “Thật sự rất đau!” Cố ý biểu làm khuôn mặt mếu máo.
Đường Diệc Diễm ngừng động tác, nâng người lên, xem xét tôi cẩn thận, khẽ nhíu mày. “Thật à? Sao lại thế, chẳng lẽ về nhà mới đều như vậy? Trên người em có chỗ nào bị đau?“Nói xong, anh lập tức kiêm tra xem tôi có bị dị ứng hay không, sau đó lại lật qua lật lại người tôi, vẻ mặt nghiêm trọng!
Nhìn bộ dáng của anh, tôi bật cười.“Ngốc quá, sao mà bị đau được!” Anh thật đúng là dễ lừa gạt, tôi cươì với anh.
Đường Diệc Diễm ngây ra một lát, bỗng nhiên ý thức được bị tôi trêu đùa , mặt hơi đỏ lên, hướng về phía tôi tập kích.
“Này thì… Dám lừa anh!” Anh đặt tôi ở trên người, gấp gáp đến không thở nổi.
“Xem anh trừng phạt em thế nào!” Bàn tay Đường Diệc Diễm luồn vào nách tôi.
“Buồn quá… Ha ha ha, thật sự rất buồn, đừng… đừng mà…” Tôi sợ nhất là bị cù, liều mạng co người lại, không ngừng giãy dụa.
“Còn dám khônủâh?”
“Đầu hàng… em chịu không nổi rồi, em không dám nữa, không dám nữa đâu!” Tôi cười đến nỗi chảy cả nước mắt chảy, đau khổ cầu xin tha thứ.“Quả thật là không dám nữa!”
Bàn tay đang đùa giỡn của tôi bị anh bắt lấy, tươi cười bỗng chốc cứng đờ.
Đường Diệc Diễm trêu chọc cơ thể mềm mại của tôi, thân mình nặng nề áp trên người tôi. Trước mắt, con ngươi trong mắt anh trầm xuống, tràn đầy những cảm xúc mà tôi đã quen thuộc.
Thanh âm bởi vì khát vọng mà trở nên mờ ám. “Duyệt Duyệt…”
“Không…”Tôi chống đẩy, làm như cố tình không đáp ứng!
“Em phải bồi thường anh!” Dứt lời, anh vội vàng vuốt ve cơ thể của tôi, tiếng thở dốc nặng nề bắt đầu lan tràn xung quanh chúng tôi.
“Diệc Diễm…!”
oOo
Mơ mơ màng màng ngủ trên giường, tôi đột nhiên xoay người, vươn tay ra, nhưng lại chạm đến một khoảng trống mảnh lạnh lẽo. Tôi chậm rãi mở mắt ra, Diệc Diễm không có ở bên cạnh, mà phòng khách lại truyền đến tiếng nói chuyện đứt quãng, âm lượng cố ý đè thấp.
Tôi xốc chăn lên, xuống giường, dụi mắt, qua cánh cửa khép hờ, tôi nhìn thấy Đường Diệc Diễm đang đứng trong phòng khách nghe điện thoại, nói cái gì đó, nhưng vẻ mặt rất không kiên nhẫn!
“Diệc Diễm, anh nói chuy