Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấm Tình

Cấm Tình

Tác giả: Tử Tử Tú Nhi

Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015

Lượt xem: 1341706

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1706 lượt.

say, tôi thở dài, vẫn là… Vẫn là tạm thời ở đây vậy! Có lẽ không cần lo lắng, có lẽ mọi việc sẽ không nghiêm trọng như tôi nghĩ!
Tôi quay đầu, ngơ ngác nhìn con. Tinh Vũ, mẹ thực sự mong chờ con mau khôn lớn, mẹ rất sợ, sợ sẽ mất đi con, sợ nhìn thấy người đó, nhìn thấy cha con!
Những tháng ngày bình thản cùng với cảm giác lo lắng không yên chậm rãi qua đi. Đã một tháng, sự phòng bị của tôi gần như đã thả lỏng, có lẽ Đường Diệc Diễm ở thành phố kia vốn dĩ không có gì là không làm được. Nhưng ở đây, thế lực của hắn căn bản là không thể chạm đến, cũng có thể, hiện tại Giang Minh đang làm cho hắn ứng phó không nổi, còn cả vị hôn thê trước đây của hắn nữa, người bị hắn lợi dụng sau đó liền một cước dứt bỏ. Cho nên, chúng tôi có phải sẽ có những ngày an bình hay không?
Cuộc sống bây giờ không phải rất giàu có, mỗi ngày cơ bản chính là ở trong nhà, rồi đến công ty làm việc, Nhưng cho dù không bằng cuộc sống cơm no áo ấm trước kia, những ngày tháng vui vẻ như lúc này, hết giờ làm lại trở về nhà, đùa nghịch cùng con, trò chuyện với chị Trương, dọn dẹp nhà cửa cũng dần trôi qua. Trừ những cơn ác mộng vào nửa đêm, tất cả đúng ra mà nói vẫn rất tốt. Cho nên, có đôi khi tôi thật sự sợ thời khắc màn đêm buông xuống, thường thường vẫn là mở to mắt đến tận lúc bình minh, thật sự là không thể quên được, không thể!






Hôm nay là ngày lĩnh lương, tôi mua đồ ăn ngon hơn, tâm tình vui vẻ trở về nhà , xa xa chợt nghe thấy tiếng khóc “ô ô”, có phải Tinh Vũ hay không, tôi sợ tới mức chạy ngay vào trong nhà, chị Trương đang vừa nghe điện thoại vừa khóc, còn con ở trong nôi ngủ. Tôi nhẹ nhõm thở ra, sau đó nhìn về phía chị Trương, nhíu mi: “Chị Trương!”
“Tiểu Phi…” Chị Trương lúc này hình như đang nói chuyện điện thoại, hai mắt đẫm lệ nhìn tôi: “Tiểu Phi!”
Ôm thân mình run run của chị Trương, tôi không biết làm thế nào để trấn an cảm xúc của chị ấy, đã xảy ra chuyện gì?
“Chị Trương, xảy ra chuyện gì vậy?”
“Là… Là con của chị… Con của chị ở trường đã xảy ra chuyện!” Chị Trương nức nở. “Vừa rồi, chủ nhiệm lớp của nó gọi điện thoại cho chị, nói… nói con chị ở trường học té xỉu, kết quả… Kết quả kiểm tra… Là… Là… Bệnh máu trắng!” Lúc chị Trương nói xong lời cuối cùng đã hoàn toàn khóc không thành tiếng.
Đặt điện thoại xuống, tôi nhếch miệng, bình tĩnh xốc bức màn ở cửa lên, bước ra sân, quả nhiên nhìn thấy một bóng người cao lớn từ trong chiếc xe đỗ ngoài cổng đi ra.
“Duyệt Duyệt!” Đường Diệc Diễm giương mắt, vừa vặn nhìn thấy tôi đứng trước mặt hắn, khẽ cất tiếng: “Về nhà!”
Đúng vậy, “về nhà!” Tôi về nhà, trở về nhà giam, ngoan ngoãn trở về cùng Đường Diệc Diễm, điều kiện là tôi muốn hắn giúp con của chị Trương tìm được tủy thích hợp, phụ trách tất cả chi phí điều trị, điều này đối với hắn mà nói đương nhiên là việc nhỏ. Chị Trương kinh ngạc nhìn tôi ngồi vào trong xe, tôi nói với chị ấy, sẽ có người đến giúp chị ấy, chị ấy tuy rằng nửa tin nửa ngờ, nhưng vẫn vẫy tay với tôi: “Hẹn gặp lại!”
Gặp lại? Còn có cơ hội sao? Tôi phiền muộn nhìn ngôi nhà nhỏ nơi tôi đã ở hai tháng, cuối cùng, vẫn phải theo ác ma trở về!
Đường Diệc Diễm gắt gao nắm chặt tay tôi, tôi không nói gì, hắn cũng không giải thích, giải thích gì đây? Tôi đều biết hết, còn có cái gì mà giải thích? Tất cả điều này đều là do hắn làm, hắn còn có thể trốn tránh sao?
Tôi cười lạnh, không thèm liếc mắt nhìn Đường Diệc Diễm một cái, từ lúc xe khởi động cho đến lúc chạy về thành phố tội lỗi ấy, tôi không hề nói chuyện, cũng không nhìn hắn. Xe dừng, tôi ôm con đi thẳng vào nhà, Đường Diệc Diễm cũng không lên tiếng, chỉ đi theo ở phía sau, với hắn mà nói, tôi trở về là tốt rồi, về phần xa cách giữa chúng tôi, ai lại để ý?
“Chuyện anh đã hứa với tôi, nhất định phải làm được!” Đặt con vào nôi, vú Trương tiếp nhận, dỗ con đi vào giấc ngủ, vì chị Trương, tôi liếc mắt nhìn Đường Diệc Diễm đang tựa ở cửa, dặn dò thêm lần nữa, thật sự là muốn báo đáp chị ấy, vĩnh viễn cũng giống như dệt hoa trên gấm, đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi!
“Anh nói được sẽ làm được!” Hắn là như vậy, không chút lưu tình nói được thì nhất định làm được!
Lúc Đường Diệc Diễm trả lời tôi, hắn có chút đăm chiêu, lặng lẽ nắm tay tôi kéo về phía phòng ngủ, tôi im lặng đi theo, không phản kháng, mà có thể phản kháng sao?
Trở lại phòng, Đường Diệc Diễm kéo tôi ngồi xuống giường, nhìn tôi, bàn tay nhẹ vuốt ve hai má của tôi, một lúc lâu sau, hắn thở dài, buông tay.
Hắn đứng dậy, đi vào phòng tắm, bên trong vang lên tiếng nước ào ào. “Đi tắm rửa một chút trước đã, anh sẽ gọi người làm mấy món em thích ăn!”
Tôi cũng đứng dậy, yên lặng đi về phía phòng tắm, không nhìn hắn, chỉ lúc xẹt qua thân mình hắn, tôi nói nhanh: “Ăn cái gì cũng như nhau!” Như vậy, cuộc sống còn có gì đáng nói!
Đường Diệc Diễm nghe tôi nói, vội nắm chặt tay của tôi, vòng ra sau lưng tôi. Khuôn mặt Đường Diệc Diễm nhìn nghiêng mặt có vẻ cô đơn, lát sau, giọng hắn mang theo bất đắc dĩ vang lên: “Em… không thể quên đi sao


Lamborghini Huracán LP 610-4 t