Hứa Với Ai Vĩnh Viễn Sánh Cùng Trời Đất
Tác giả: Tử Tử Tú Nhi
Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015
Lượt xem: 1341691
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1691 lượt.
Đường Diệc Diễm muốn dùng thủ đoạn nào để đối phó với anh ấy, tôi tuyệt đối không thể để anh ấy bị liên lụy. Cho nên tôi phải đến tìm hắn, đây là kết quả mà Đường Diệc Diễm muốn, cũng là việc mà trước sau gì tôi cũng phải đối mặt! Không thể lùi bước!
Đại sảnh của Đường Triển cũng tựa như toàn bộ tập đoàn Đường thị, đồ sộ, cao quý, huy hoàng. Tôi mặc một bộ quần áo hết sức bình thường đứng ở đó, so với những người có dáng vẻ chỉn chu, lịch sự kia thì quả thực không thể nào sánh bằng. Mấy nữ thư kí còn không thèm cho tôi một sắc mặt dễ chịu, khi nghe người tôi muốn tìm là tổng tài tương lai của họ, vẻ giễu cợt trên mặt lại càng không che giấu nổi. Nhưng sự kiên trì của tôi cuối cùng cũng làm cho họ bán tín bán nghi, đành gọi điện thoại thông báo lên tầng trên.
Lát sau, một cô thư kí trở lại, sắc mặc vô cùng mất tự nhiên, thái độ cũng dịu đi không ít, trong mắt khó nén nổi vẻ kinh ngạc, còn cả không cam lòng!
Không cam lòng một người có khuôn mặt bình thường như tôi lại được hoàng thái tử triệu kiến sao?
Hai năm trước, đủ mọi loại phụ nữ vây quanh Đường Diệc Diễm đã cho tôi gặp quá nhiều kiểu nhìn như vậy. Họ đố kị, đầu như muốn nổ tung, cũng không hiểu tại sao tôi lại có thể đứng ở bên Đường Diệc Diễm lâu đến thế. Thực sự, tôi còn thấy hoang mang khó hiểu hơn cả họ. Bởi vậy, hôm nay cô ấy dùng ánh mắt đó để nhìn tôi, tôi đã sớm hình thành thói quen, lại càng không cảm thấy đây là cơ hội gì đó để mà khoe khoang! Dù Đường Diệc Diễm có nói yêu tôi bao nhiêu lần chăng nữa, tôi cũng không yêu hắn, từ đầu tới cuối, tuyệt không hề yêu!
Tôi biết, bây giờ đã không còn đường lui!
Đây là một gian phòng liên thông với thang máy, tuy rằng nó đang chìm một mảnh tối đen, nhưng nhờ ánh sáng rất nhỏ phản chiếu qua tấm kính thuỷ tinh kia làm cho tôi cảm giác được không gian khổng lồ nơi đây, một văn phòng lớn đến kinh người.
Càng trống trải, càng tối đen, tôi lại càng sợ hãi.
Tôi nín thở, cẩn thận bước từng bước về phía trước.
Rốt cuộc tôi cũng loáng thoáng nhìn thấy bàn làm việc và một bóng người đang ngồi trên ghế da. Ánh sáng yếu ớt toả ra trong bóng đêm, ngay sau đó, mùi thuốc lá cũng theo không khí truyền đến mũi của tôi.
Là Đường Diệc Diễm, cảm giác của tôi sẽ không sai, chỉ có hắn mới có khả năng làm cho người ta dễ dàng cảm thấy bị áp bách như vậy, cảm giác không thở nổi.
Ngửi thấy mùi thuốc lá, tôi nhíu mi. Hắn vốn không hút thuốc cơ mà, hắn từng nói, hắn là mẫu người lí trí, không muốn tự sát!
Thân mình đang tựa trên ghế da kia bởi vì phát hiện tôi đã đến mà khẽ giật giật. Tuy rằng tôi nhìn không rõ, nhưng lại cảm nhận được ánh mắt cực nóng phóng đến trên người mình, Đường Diệc Diễm đang hung hăng nhìn chằm chằm tôi…
“Thích không?” Tiếng nói quỷ dị đến từ địa ngục lạnh lùng vang lên trong không gian càng làm cho người ta dựng tóc gáy. Khi tôi nghe thấy giọng nói ấy, cơ thể theo bản năng bắt đầu phát run, não bộ liên tục phát ra cảnh báo.
Tôi nắm chặt tay lại, dùng sức cào cấu da thịt mình, dùng sự đau đớn để làm giảm bớt nỗi sợ hãi!
“Thích loại cảm giác sống trong bóng tối này không? Duyệt Duyệt, hoan nghênh em đến với thế giới suốt hai năm qua của anh!”Taycủa Đường Diệc Diễm nhẹ nhàng chuyển động, quẹt sáng một que diêm. Đầu ngón tay khẽ búng, ngọn lửa nhỏ bé xẹt qua không trung tạo thành một đường cong tuyệt đẹp, sau đó rơi xuống, ánh sáng yếu dần, cuối cùng cũng hoàn toàn tắt lịm.
“Hai năm, thế giới của anh chỉ toàn màu đen, chỉ có hai bàn tay trắng, mà thế giới của em, lại trải qua nhiều màu sắc như vậy, ông trời thật đúng là không công bằng phải không!” Hắn chậm rãi nói, giống như nỉ non, lại tựa như cảm thán.
“Đường Diệc Diễm, anh rốt cuộc muốn thế nào đây?” Tôi không muốn cùng hắn dây dưa thêm nữa, hắn đang cố ý, hắn chỉ muốn hưởng thụ sự sợ hãi của tôi. Loại cảm giác này gần như làm cho tôi phát điên.
“Ba!” Đường Diệc Diễm không trả lời tôi mà xoay mở đèn bàn, ánh sáng chiếu thẳng vào khuôn mặt hắn, nhưng lại không thể chiếu sáng hết cả căn phòng tối đen này.
Thế cũng đủ làm cho tôi thấy rõ hắn, hắn mặc một bộ vest sang trọng ngồi dựa vào ghế da. Đôi ngươi màu nâu cẩn thận tỉ mỉ nhìn tôi chằm chằm, không có chút biểu tình gì, giống một cái xác chết không còn hơi thở, mi mắt thậm chí còn không chớp lấy một lần. Chỉ có tiếng hít thở trầm thấp đang vọng lại trong không gian tĩnh mịch là mãnh liệt nhắc nhở tôi, hắn vẫn đang tồn tại.
Tôi hít một hơi, lảo đảo lui lại phía sau vài bước.
Bức tường quyết tâm dường như đã bắt đầu sụp đổ dần.
“Duyệt Duyệt, trở về bên anh!” Rốt cuộc, hắn cũng mở miệng, trong mắt hiện lên một chút cảm xúc.
“Không… trừ khi tôi chết!” Đúng, trừ khi tôi chết, tôi không muốn tiếp tục cuộc sống như vậy, tôi có quyền quyết định cuộc đời mình, tôi không muốn chịu sự tra tấn của ác ma thêm nữa!
“Chết?” Đường Diệc Diễm mỉa mai hừ lạnh: “Em bỏ được sao? Em bỏ được thế giới có Trần Việt Phong mà rời đi sao?”
“Anh…” Không ngoài suy nghĩ của tôi, hắn nhất định đã sớm phái người đi điều tra Trần Việt Phong. Nhưng hắn đã nói