Tác giả: Tử Tử Tú Nhi
Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015
Lượt xem: 1341687
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1687 lượt.
đúng, tôi luyến tiếc, luyến tiếc rời bỏ Trần Việt Phong! Tôi bắt đầu lo lắng, sợ hãi Trần Việt Phong sẽ bị tổn thương. Cứ dựa theo tính cách trước đây của hắn, tôi thậm chí không hề nghi ngờ hắn sẽ giết Trần Việt Phong!
Thấy tôi chần chờ, Đương Diệc Diễm bỗng nheo mắt lại, màu đỏ quen thuộc bắt đầu lan tràn trong đôi mắt hắn. Hơi thở của hắn đang bình thường bởi vì sự dao động của cảm xúc mà bỗng trở nên không ổn. Hắn vẫn không thay đổi, tuy bề ngoài tỏ ra không sao cả, nhưng tôi có thể nắm bắt được cảm xúc của hắn. Tựa như lúc này, khi hắn thấy tôi vừa nghe đến ba chữ “Trần Việt Phong” mà lộ ra sự lo lắng, hắn lại bắt đầu không khống chế được cảm xúc của mình.
Còn tôi, không biết có nên vì sự thần thông quảng đại của mình mà tự tán dương hay không!
“Em không cần cha mẹ của em nữa sao?” Đường Diệc Diễm bắt đầu nâng cao giọng.
“Tôi nghĩ, so với sự nghiệp của bản thân, hạnh phúc của con gái ở trong mắt cha mẹ mới là điều quan trọng nhất!” Hắn lại muốn dùng người thân của tôi để bức bách tôi sao? Đáng tiếc, tôi sẽ không thoả hiệp, tôi dũng cảm ngẩng đầu nhìn hắn. Lần đầu tiên, tôi không có chút sợ hãi nào như lúc này.
Câu trả lời của tôi làm cho Đường Diệc Diễm phải đưa tay lên nới lỏng cà vạt trên cổ áo, giống như bị thít đến không thể hô hấp được. Sau đó hắn lại cởi bỏ thêm vài chiếc cúc áo, mới một khắc trước đây, hắn còn áo mũ chỉnh tề, cẩn thận chỉn chu, mà bây giờ lại càng táo bạo, thậm chí cả bối rối!
Hắn nhất định không nghĩ rằng tôi sẽ trả lời như vậy, chắc chắn hắn nghĩ tôi sẽ giống như hai năm trước đây, dễ dàng bị hắn nắm chặt trong tay.
“Duyệt Duyệt, em thật sự không giống lúc trước. Trước đây, em còn không dám phản kháng anh như vậy, bây giờ, em lại vì một Trần Việt Phong mà ngay cả cha mẹ cũng không cần!” Lời cuối cùng, Đường Diệc Diễm gần như là gào rống, hắn hất mạnh mọi thứ trên bàn làm việc xuống đất. Sau những tiếng vang lớn, căn phòng lại khôi phục một mảnh tối đen. Trong không khí chỉ còn tiếng thở dốc ồ ồ của hắn.
Hắn hoàn toàn bị chọc giận, tôi thấy thân mình cao lớn của hắn từ từ đứng dậy trong bóng đêm. Tuy rằng xung quanh vẫn tối đen, nhưng tôi cảm giác được cơ thể hắn tạo ra một bóng ma thật lớn phủ trên người tôi.
Hắn chậm rãi tới gần tôi, thân mình tôi lại bắt đầu phát run, siết chặt tay lại, cắn nhanh môi dưới. Đừng sợ, không phải sợ, nhưng mà dùng phương pháp như vậy để kìm nén sợ hãi thì sẽ không có việc gì thật sao?
Hắn tiến về phía tôi, càng ngày càng gần hơn, tôi nhìn khuôn mặt âm trầm của hắn mà thân mình đông cứng tại đó, tôi thậm chí không dám cử động, cho đến khi hơi thở nóng bỏng của hắn phả trên mặt tôi, muốn né ra cũng không còn kịp. Đường Diệc Diễm nắm chặt đầu vai của tôi, tôi dễ dàng bị vây trong lòng hắn, hắn siết lấy cằm của tôi, bức tôi đối mặt với ánh mắt phẫn nộ của hắn.
“Tôi có thể bóp chết hắn giống như bóp chết một con kiến!” Hắn nghiến răng nghiến lợi, mỗi một tiếng gần như là từ trong hàm răng rít ra.
Thân thể của tôi run lên, trừng mắt nhìn hắn: “Nếu vậy, tôi sẽ hận anh cả đời!”
Khuôn mặt của Đường Diệc Diễm biến sắc, tăng thêm lực: “Tôi không quan tâm, không quan tâm em hận tôi nhiều thêm một chút nữa!” Nói xong, hắn như mưa rền gió dữ hôn lên mặt tôi, cổ, ngực. Hắn tựa như một ngọn lửa đang cháy hừng hực, thiêu đốt tôi.
“Buông ra, dừng lại!” Tôi ra sức kháng cự, trốn tránh sự tiếp xúc của hắn.
Tôi đờ đẫn bước ra khỏi đại sảnh của Đường Triển. Tôi lại an toàn trở ra? Hắn không hề làm khó tôi, tôi cũng chẳng lấy gì làm kỳ quái. Đường Diệc Diễm thích từ từ đối phó với địch thủ của hắn, hắn không vội, hắn sẽ làm cho ngươi đứng ngồi không yên mà vượt qua những tháng ngày lo lắng hãi hùng, sau đó hắn mới bắt đầu không chút lưu tình nào đẩy ngươi đến bước đường cùng.
Tôi biết, vẫn biết rất rõ! Nhưng lại vô lực ngăn cản.
Tôi thẫn thờ trở về trường học, xa xa đã nhìn thấy Trần Việt Phong đứng dưới ký túc xá, anh cau mày đứng đó, nhìn thoáng qua cũng thấy anh mỏi mệt và lo âu!
Từ lúc nào khóe miệng luôn luôn tươi cười của anh đã không còn thấy nữa, từ lúc nào anh trở nên ưu thương như vậy? Đều vì tôi, tất cả đều do tôi, tôi đã ích kỷ tước đoạt niềm vui của anh!
Tôi che miệng, vội xoay người. Trở về đi, tôi không thể gặp anh, không thể làm liên lụy tới anh!
“Tiểu Diệp!” Phía sau vang lên tiếng gọi của anh, tôi lại bước đi càng nhanh hơn. Việt Phong, quên em đi, chúng ta không có phúc phận, không có may mắt, chúng ta đã không có nữa rồi!
“Tiểu Diệp…” Trần Việt Phong đuổi theo, cầm lấy tay tôi.
“Tại sao em trốn tránh anh?” Anh dùng sức nắm thật chặt bàn tay tôi, sợ tôi lại chạy đi.
“Việt Phong…” Tôi cắn môi dưới, đau lòng nhìn khuôn mặt tiều tụy của anh.
“Việt Phong, chúng ta… không thể tiếp tục ở bên nhau, em chỉ vì muốn tốt cho anh thôi!” Tôi không nghĩ, tôi cũng không muốn nghĩ!
“Tiểu Diệp, em muốn lùi bước sao? Cái gì mà tốt với anh, lúc anh không thể tự thoát ra được, em lại đẩy anh ra, đây là tốt với anh sao?” Đôi