Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng
Tác giả: Tử Tử Tú Nhi
Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015
Lượt xem: 1341893
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1893 lượt.
ấn, cho nên tôi vĩnh viễn cũng không thể hòa nhập với cuộc sống trong xã hội thượng lưu này, ngay cả khi tôi đứng ở vị trí trung tâm.
Thanh toán xong, người bán hàng nhanh chóng mang quần áo đi đến chỗ đậu xe, đứng sau chúng tôi, cung kính giao cho Trương Tuyết ngưng: “Quý khách đi thong thả!”
Thái độ phục vụ rất tốt, nhưng tôi cảm thấy, chỉ có vài bước chân thô, cần gì phải đưa tiễn đến như vậy, thật đúng là rắc rối!
Nhưng xem ra Trương Tuyết ngưng đã quá quen với thái độ kiểu này, cho nên chỉ thong dong gật đầu, tập mãi thành thói quen, để người bán hàng thuận tiện mở cửa xe, trước hết mời tôi ngồi xuống, rồi tự mình tiến vào trong.
Tôi nghĩ, cô gái như vậy mới thích hợp với thế giới của Đường Diệc Diễm!
“Cô… là người Đường gia sao?” Trên xe, tôi không nhịn được sự tò mò đối với cô ấy.
Trương Tuyết Ngưng khẽ lắc đầu: “Tôi là thư kí của Đường tiên sinh!”
“Ừm!” Bây giờ thư kí còn phải quản cả chuyện của tình nhân của ông chủ nữa sao? Vậy quả thật là quá mệt!
Lúc này, điện thoại của tôi vang lên, là Trần Việt Phong. Vì không muốn cho Đường Diệc Diễm phát hiện, tôi đổi tên anh thành “Trần Duyệt”, vừa nhìn đã biết là tên của con gái.
Tôi khẽ gật đầu với Trương Tuyết Ngưng, hơi nghiêng người, nhận điện thoại.
“Bên cạnh em có người à?“
“Ừ!“
“Hôm nay thế nào? Anh rất nhớ em!” Giọng nói của Việt Phong nghe như đang rất vui.
“Ừm, em cũng vậy!” Khóe miệng tôi cong lên, nhịn không được khẽ cười ra tiếng, sự ngọt ngào tràn khắp lồng ngực.
“Tiểu Diệp, nói em yêu anh đi!”
“Sao cơ?” Không thể nào, Trương Tuyết Ngưng đang ở ngay đây, tôi bối rối liếc nhìn cô ấy một cái, cô ấy lại nhìn ra ngoài cửa sổ, dường như không hề chú ý tới tôi.
“Nói đi, anh đang nghe.” Tiếng cười nặng nề của Việt Phong truyền đến. “Tiểu Diệp…”
“Ờ…ừm… em…yêu anh…” Tôi ôm điện thoại, mơ mơ hồ hồ nói thật nhanh, mặt lập tức đỏ bừng. Ở đầu dây bên kia, Việt Phong lập tức cười phá lên.
“Anh cũng yêu em, rất muốn ôm em vào lòng, cho đến vĩnh viễn!”
“Việt…”
“Tiểu Diệp…”
Em cũng vậy, hận không thể bay ngay đến bên anh, nhưng… em lại lực bất tòng tâm, chỉ có thể đứng ở chỗ xa nhìn anh.
Những bữa tiệc trong xã hội thượng lưu, tôi ít nhiều cũng đã được thấy trên ti vi. Sa hoa, xa xỉ, toàn nhân vật có tiếng tăm, những quý bà với đủ kiểu quần áo, trang sức lấp lánh, và cũng chẳng thiếu những quý ông phong lưu phóng khoáng…
Nhưng được tận mắt chứng kiến lại là một loại cảm giác khác, hưng phấn, khẩn trương, bối rối, bất an…
Tôi sống chết nắm chặt tay lại, lòng bàn tay không ngừng chảy mồ hôi, trong đầu là một mảnh đục ngầu, bộ lễ phục mềm mại như tơ trên người cũng không thể giảm bớt sự mờ mịt trong lòng tôi.
Đường Diệc Diễm mặc một bộ âu phục được thiết kế khá kiểu cách đứng bên cạnh tôi. Bốn phía xung quanh chúng tôi đều là một đám người nịnh hót, cúi đầu khom lưng, tất cả chỉ bởi vì đứng cạnh tôi là một người đàn ông tài phú đầy mình. Ánh sáng từ máy ảnh đang không ngừng loé ra, đây là một bữa tiệc cho phép giới truyền thông tiến vào phỏng vấn sau phần khai mạc.
Đến đây tôi mới biết được, công ti con của Đường thị muốn mở một khách sạn năm sao cao cấp tại thành phố này, hôm nay chính là vì muốn tuyên bố với giới truyền thông, mà Đường Diệc Diễm lại chọn đúng ngày này mang tôi xuất hiện.
Bọn chắc đang nghi ngờ mắt thẩm mỹ của vị thiên tài này, cả một bó lớn mỹ nữ mà còn không cần, lại đi tuyển tôi – loại rau xanh tiểu chúc này.
“Đúng vậy… Ha ha ha.. Tiểu thư thật sự là hạnh phúc!” Anh ta nhanh chóng che giấu sự thất thố của mình, nặn ra khuôn mặt tươi cười.
“Tại sao?” Tôi bỗng nhiên có ý tưởng trêu đùa anh ta, bèn tựa vào lòng Đường Diệc Diễm, nhìn anh ta. Anh ta ngẩn người, hẳn là không nghĩ rằng tôi bỗng nhiên nói như vậy, chỉ biết dại ra nhìn tôi.
“Tại sao lại nói tôi rất hạnh phúc mà không nói rằng anh ấy quá may mắn?” Tôi hỏi, vừa lòng nhìn khuôn mặt anh ta lộ ra sự bối rối, xấu hổ đứng đó. Khuôn mặt dối trá kia trong nháy mắt biến hoá thành n loại biểu tình, thật sự là thú vị!
Tôi nghĩ, có lẽ là ở cùng Đường Diệc Diễm quá lâu, cho nên tôi cũng học được kiểu mắt lạnh nhìn bộ dạng người khác quẫn bách. Bộ dáng lúc này của người đàn ông kia lại làm cho tâm tình của tôi cảm thấy tốt?
Bên người lập tức truyền đến tiếng cười nặng nề của Đường Diệc Diễm, hắn đã lâu chưa cười như vậy, bộ ngực phập phồng cao thấp. Tay vòng lên ôm lấy bả vai của tôi, phần da thịt đang bại lộ trong không khí bị hắn cố ý vỗ về đầy dịu dàng.
“Lí tổng, anh thật sự đã nói sai rồi, bảo bối của tôi nói rất đúng, là tôi may mắn!”
“Ha ha ha, đúng đúng… đúng vậy!” Mặt anh ta bỗng chốc đỏ bừng lên, không ngừng đổ mồ hôi, tay co quắp dán chặt hai bên người, bất cứ ai cũng có thể nhận ra sự chật vật của anh ta. Những người vừa nãy còn đang nhìn tôi, biểu tình lập tức trở nên càng thêm kỳ lạ.
Ta không thèm nhắc lại, bọn họ lại chuyển qua đề tài khác, tôi cũng chẳng có hứng thú, nhàm chán nhìn qua nơi khác. Xa xa bỗng thấy Tr