Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cấm Tình

Cấm Tình

Tác giả: Tử Tử Tú Nhi

Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015

Lượt xem: 1341705

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1705 lượt.

ng theo má của tôi rơi xuống.
Tôi buồn bã cười, hóa ra, chỉ cần trong cơ thể có nước thì vẫn sẽ khóc được!
Giây tiếp theo…
Tôi nhanh chóng bị Đường Diệc Diễm đặt dưới thân, tay hắn bỗng chốc hung hăng bóp cổ tôi.
Trước mắt, Đường Diệc Diễm nhìn tôi bằng vẻ mặt âm ngoan, một lần nữa tăng thêm lực đạo, kích tình đã từ trên mặt hắn rút đi, chỉ còn lại… khổ sở!
“Chết tiệt, em vừa mới suy nghĩ cái gì? Nghĩ đến ai…?” Hắn táo bạo rống giận, dùng đôi mắt đỏ ngầu trừng trừng nhìn tôi.
Tôi khẽ cười, trào phúng nhíu mày: “Anh… không phải cũng biết sao?”
Biết tôi ở trên người hắn nghĩ đến người con trai khác, biết tôi chỉ có như vậy mới có khoái cảm!
“Diệp Sương Phi, em đang ép anh giết hắn sao?”
“…Không sao, anh muốn làm như thế nào thì làm, tôi không quan tâm, những đau khổ hôm nay anh gây ra cho tôi, tôi muốn anh phải trả lại gấp đôi! Tôi hận anh, hận anh…”
“Diệp Sương Phi, em thật sự không giống trước đây, ha ha ha, em chán ghét anh đến thế sao? Dù chỉ một chút cũng tuyệt đối không muốn đón nhận anh? Anh yêu em đến vậy…” Trong mắt Đường Diệc Diễm là những dòng nước mắt bi thống, hắn buông tôi ra, lăng lăng nhìn tôi, nhìn tôi thù hận trừng hắn.
“Không yêu! Tôi không yêu anh, tôi tuyệt đối không yêu anh, tôi đối với anh chỉ có hận…” Tôi tuyệt tình nhìn về phía hắn rít gào. Đúng vậy, hãy thống khổ một chút đi, biểu tình hãy thống khổ thêm chút nữa đi, chính là như vậy, anh càng thống khổ, tôi càng vui vẻ, càng thỏa mãn.
Tôi muốn hắn cũng phải giống như tôi, cả đời chỉ sống trong địa ngục!
Yêu và hận hóa ra chính là một con dao hai lưỡi, mỗi một lần đều không ngần ngại đâm người ta một nhát!






Đường Diệc Diễm ôm tôi, lạnh lùng nhìn đám nhân viên đang rửa sạch bát đĩa trước mặt hắn. Hắn thản nhiên, còn bọn họ lại chật vật, điều đó khiến cho khoé miệng của hắn thoả mãn cong lên.
Hắn vẫn không thay đổi, vẫn thích hưởng thụ sự chật vật của người khác, mắt lạnh nhìn người ta quẫn bách.
Còn tôi lại đờ đẫn dựa vào hắn, có lẽ cùng ác ma ở chung quá lâu nên cũng bắt đầu thay đổi, ý chí trở nên sắt đá, trở nên lãnh huyết!
Thậm chí, tôi còn chết lặng đứng ở bên người hắn trong cuộc sống hàng ngày, cùng hắn trên giường, cho nên, đối với thế giới hư ảo này, tôi sao có thể không lãnh huyết đây!
Lúc này, di động của Đường Diệc Diễm chợt vang lên tiếng chuông. Hắn mở ra, lông mày chợt nhíu lại khi vừa nhìn thấy tên hiển thị trên màn hình, trong mắt lại có chút bối rối.
Nhưng tôi thật sự… không kìm được nước mắt. Thật sự…
“Tôi… đi toilet một chút!” Ánh mắt tò mò của cô ấy làm tôi thấy xấu hổ vô cùng, co quắp đứng dậy, lướt qua mặt các nhân viên phục vụ, gần như là chạy trốn ra ngoài.
Đóng cửa lại trong nháy mắt, tôi nhẹ nhàng thở ra, ngửa đầu dựa vào cửa, đem toàn bộ những ánh mắt kinh ngạc kia nhốt ở bên trong.
Chỉ cần trái tim thấy đau đớn, nước mắt vẫn sẽ chảy xuống. Trên hành lang bắt đầu xuất hiện thêm nhiều người, tôi vội vàng lau nước mắt, không muốn để người khác nhìn thấy bộ dạng mình lúc này, không muốn sự yếu ớt của mình bại lộ trước mặt người lạ. Tôi đứng thẳng thân mình, vẫn là đi gột rửa một chút đi, nếu bị tên ác ma kia thấy được, không biết sẽ long trời lỡ đất đến thế nào đây!
Tôi thở dài, đang định tiến về phía toilet, một đôi tay bỗng nhiên từ phía sau lưng dùng sức kéo tôi lại, tôi lập tức lao vào trong lòng một khối thân thể, tiếp theo, môi đã bị người ta hung hăng hôn!
Tôi sợ tới mức tim gần như bắn ra ngoài, còn chưa kịp giãy dụa, bên tai lập tức vang lên một tiếng nỉ non: “Tiểu Diệp!”
Thân thể của tôi nhuyễn xuống một chút. Việt Phong!
Trước mắt là khuôn mặt tiều tụy của Trần Việt Phong, đôi mắt anh đã sưng đỏ lên.
Tôi đau lòng nhìn anh “Việt Phong…”
“Tiểu Diệp…Tiểu Diệp…Tiểu Diệp!” Trần Việt Phong ôm chặt tôi, không ngừng nỉ non gọi tên tôi. Mỗi một thanh âm đều làm cho trái tim của tôi run rẩy kịch liệt, tôi thống khổ nhắm mắt lại, đáp lại cái ôm của anh. Chỉ một lát, chỉ một lát thôi, hãy để tôi không cần băn khoăn bất cứ điều gì, chỉ cần âu yếm người mình yêu mà thôi!Việt Phong…
“Tiểu Diệp, em ổn không?” Việt Phong buông tôi ra một chút, xem xét tôi, chua xót mở miệng.
“….” Tôi nhắm mắt lại, không muốn sự đau đớn trong mắt bị anh nhìn thấy, sao có thể ổn chứ, cuộc sống chết lặng thì ổn thế nào được đây!
“Tiểu Diệp, sẽ không lâu nữa đâu, anh nhất định sẽ mang em rời xa nơi này!” Việt Phong nắm lấy tay tôi, lực cũng tăng thêm. Tôi không hiểu tại sao anh ấy lại nhiều lần nói như vậy, anh ấy không phải là đối thủ của Đường Diệc Diễm, mà hắn cũng sẽ không buông tha cho tôi.
“Việt Phong…vô dụng, vô dụng thôi…”
“Tiểu Diệp, tin tưởng anh, tin anh được không?” Việt Phong kích động buộc tôi phải nhìn thẳng vào mắt anh, tiếp theo, anh cúi đầu xuống, nhẹ nhàng chạm vào môi tôi, giống như tôi là bảo vật trân quý nhất của anh, khiến anh phải che chở thật cẩn thận trong tay. Khi đôi tay của anh bắt đầu vuốt ve tôi, cảm giác thoải mái đột nhiên lan tràn khắp cơ t


Teya Salat