Tác giả: Tử Tử Tú Nhi
Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015
Lượt xem: 1341735
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1735 lượt.
u tôi…
“Đường tổng…” Bác sĩ khó xử nhìn Đường Triết Lý.
“Bác sĩ Lý…” Tôi hướng ánh mắt cầu xin về phía ông ấy. Hãy cứu tôi!
“Lập tức đi chuẩn bị, lấy đứa nhỏ trong bụng ra!” Sắc mặt Đường Triết Lý không chút thay đổi, cũng không thèm liếc tôi một cái, chán ghét mở miệng.
“Nhưng còn… Đường thiếu gia…”
“Nhớ rõ cho ta, ai mới là chủ nhân thực sự!”
“Vâng… Vâng… Đường tổng!” Sự thoả hiệp của bác sĩ khiến tôi tuyệt vọng nhắm mắt lại, ông ta thật sự nói được thì làm được, quá độc ác!
Không, tôi không muốn!
Tôi cắn chặt môi, tim run lên, nhân lúc họ không để ý, nặng nề đạp lên chân một tên, rồi lại đá thêm một cước. Gã lập tức đau đến mức phải buông ra.
Chính là lúc này! Tôi liều lĩnh chạy về phía cửa phòng.
Không, không được, tôi muốn đứa nhỏ này, giờ khắc đó, tôi rốt cuộc cũng hiểu ra rằng tôi muốn đứa bé, tôi muốn nó!
Tôi muốn bảo vệ đứa nhỏ, mẹ nhất định sẽ bảo vệ con!
“A…” Tôi còn chưa kịp chạy đến cửa bệnh viện thì khuỷu tay đã bị hai tên vệ sĩ cao lớn tóm chặt lấy, cảm giác đau đớn truyền đến. “Cứu mạng! Cứu mạng…!” Tôi nhìn những người đang vây xung quanh bàn tán ở đại sảnh của bệnh viện, liên tục cầu cứu, nhưng khi họ nhìn thấy những tên vệ sĩ lạnh lùng như sát thủ này, không một ai dám bước ra cứu tôi.
“Lôi nó về đây cho ta!” Giọng nói đầy phẫn nộ của Đường Triết Lý vang lên giữa đại sảnh bệnh viện.
“Không…”
“Ông…”
Tôi kích động quay đầu. “Diệc Diễm…” Tựa như đã tìm thấy cứu tinh, tôi rơi nước mắt: “Cứu em…” Tôi không muốn bỏ đứa bé…
“Không nhìn được, cháu không nhìn thấy… Ông! Trong mắt cháu chỉ có cô ấy, những thứ khác…cháu cái gì cũng không nhìn được, thực sự không thể nhìn được…” Đường Cùng Diễm bắt đầu lung lay thân mình, nhẹ nhàng buông tôi ra, hắn bi thiết nhìn chăm chú vào Đường Triết Lý.
“Đông…” Hắn quỳ gối trước mặt Đường Triết Lý, thân mình cao lớn cũng gập xuống, ở đại sảnh, trước mắt bao nhiêu người.
Hắn quỳ xuống trước mặt Đường Triết Lý…vì tôi!
“Ông, cháu cầu xin ông, cháu van ông…”
“Đường Diệc Diễm, cháu điên rồi! Cháu càng như vậy, ta càng muốn cô ta phải chết, cô ta sẽ chỉ biết huỷ hoại cháu!” Đường Triết Lý bất khả tư nghị nhìn hắn, tay đang nắm cây gậy cũng bắt đầu run run.
“Ông!” Đường Diệc Diễm ngẩng đầu, hai mắt đỏ bừng. “Nếu… nếu như cô ấy chết, cháu mới thật sự bị hủy hoại…”
Lần đầu tiên tôi nhìn thấy nước mắt của hắn. Trước kia, tôi từng cảm giác được nước mắt hắn rơi trên người tôi nhưng chưa từng thấy tận mắt. Bây giờ, chính vào thời khắc này, tôi tinh tường nhìn thấy nước mắt chậm rãi rớt xuống từ khóe mắt của hắn, tựa như lửa, tựa như ngọn lửa đang thiêu cháy trái tim tôi, đau đớn, rối rắm… nước mắt của tôi cũng từ từ rơi xuống.
Đường Diệc Diễm, không đáng, tôi không đáng!
Đường Triết Lý xanh mét mặt, thân mình kịch liệt run rẩy, chật vật, không dám tin, bi thống… không ngừng trình diễn trên mặt ông ta.
Một lúc lâu sau, ông ta mới nặng nề cất tiếng nói:
“Cút đi, mang theo con đàn bà này vĩnh viễn cút khỏi tầm mắt của ta, Đường Diệc Diễm, ngươi không còn là người của Đường gia nữa…!”
Đường Triết Lý tức giận bỏ đi, Đường Diệc Diễm vẫn còn quỳ gối ở đó, đầu buông xuống, thân mình càng ngày càng gập lại, bàn tay hắn siết chặt đến mức khớp xương trở nên trắng bệch, miệng tràn ra tiếng nức nở giống như dã thú bị thương. Thật lâu sau…
Tôi cắn chặt môi, ngơ ngác đứng đó nhìn hắn, trong lòng đau đớn không sao diễn tả nổi. Cuối cùng, tôi chậm rãi đi về phía hắn, ngồi xổm xuống, gắt gao ôm lấy thân mình đang cuộn lại của hắn, đầu tựa vào tấm lưng rộng lớn của hắn, nước mắt cũng thấm ướt vai hắn.
Đường Diệc Diễm, anh là đồ ngốc, ngốc quá…!
Tôi làm đơn xin nghỉ học một năm, Đường Diệc Diễm muốn dẫn tôi rời khỏi thành phố này, nơi đã từng là thành phố vinh quang của hắn, thành phố gia tộc hắn cắm rễ, bây giờ đối với hắn mà nói, cái gì cũng không phải.
Đường Triết Lý thực sự tuyệt tình khiến người ta căn bản không thể tin nổi ông ta lại đối phó cả với đứa cháu ông ta thương yêu nhất, đứa cháu do chính tay ông ta bồi dưỡng.
Đêm cuối cùng trước khi đi, tôi tới gặp một người, một người đang lẳng lặng ngủ say.
Từ xa, tôi bỗng nhìn thấy trước mộ Việt Phong có bóng người đang di chuyển, hình như là một người đàn ông.
Gã lén lút trước mộ Việt Phong bồi hồi một lúc, nhắc đi nhắc lại điều gì đó, mà tôi tới gần hình như đã dọa đến gã. Tôi chỉ kịp nhìn thấy một vết sẹo xấu xí trên mí mắt phải, gã đã nhanh chóng biến mất trong màn đêm .Trước mộ Việt Phong có một bó hoa và nén hương đang cháy dở. Gã đó là ai vậy? Tại sao nhìn thấy tôi lị bỏ chạy?
Nhưng sự thật trước mắt khiến chúng tôi không thể không chấp nhận, tất cả đều cần một thứ, thứ mà Đường Diệc Diễm chưa bao giờ thèm để ý nhưng vẫn có được. Tiền.
Hắn kiêu ngạo tự tôn nên không cho phép tôi ra ngoài tìm việc. Còn hắn, một người có bằng cấp cao, chỉ số thông minh cao, diện mạo xuất sắc, là nhân vật mà