Tác giả: Kim Bính
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341907
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1907 lượt.
ở trong thân thể cô.
Đã nửa đêm, Nguỵ Tông Thao nghỉ ngơi một lát, nghiêng đầu nhìn Dư Y một chút, vén mái tóc dài ở trên trán cô, hôn lên trán một cái, lúc này anh mới lấy qua một bộ váy cẩn thận mặc vào cho cô. Sau khi mặc xong quần áo thì anh lại lấy ra một tấm thảm lông nhỏ bọc Dư Y lại, nhẹ tay nhẹ chân bồng cô ra khỏi phòng khách sạn.
Tầng trệt thật yên tĩnh, một đường trót lọt tới bãi đậu xe, nhóm chú Tuyền đang chờ ở đó. Trần Nhã Ân thấy Nguỵ Tông Thao bế Dư Y ra khỏi thang máy thì khiếp sợ đờ đẫn ngay tại chỗ.
Nguỵ Tông Thao kêu chú Tuyền mở cửa xe ra, cẩn thận để Dư Y vào ghế sau, sau khi đóng cửa thì đi thẳng về phía bên kia, mắt cũng không nâng, nói: “Cô ngồi xe của A Trang đi.”
Nguỵ Tông Thao mở cửa xe, nhẹ nhàng ngồi vào, đỡ lấy đầu của Dư Y, để cho cô nằm ở trên đùi anh. Bên ngoài xe, chú Tuyền nhìn Trần Nhã Ân, gật đầu một cái liền ngồi vào chỗ lái, chỉ chốc lát sau thì xe khởi động. Nguỵ Tông Thao lại nói: “Chú Tuyền, đừng đánh thức cô ấy.”
Chú Tuyền không dám phát ra một tiếng nào, nín nửa ngày chỉ biết giả giọng nghẹn ra một tiếng “A”. Xe hơi chậm rãi lái ra khỏi khu giải trí Kim Huy, chỉ chốc lát liền biến mất trong bóng đêm.
Trần Nhã Ân ngơ ngác nhìn về hướng xe hơi dần dần mất hẳn. Một đầu khác Trang Hữu Bách đã chạy xe đến bên cạnh cô ta, cũng không liếc nhìn con đường phía trước một cái, nói: “Cô Trần, mời lên xe.”
Dư Y cảm thấy giường có chút chói , vùi ở trong mộng quá lâu, cô không thức nổi, trên mặt có một chút khí nóng, cô biết Nguỵ Tông Thao đang hôn mình, liền ngoan ngoãn để mặc anh hôn. Một lát sau giường đột nhiên chấn động một chút, cô bỗng nghe thấy giọng nói của chú Tuyền: “Thật xin lỗi, anh Nguỵ.”
Dư Y cả kinh, bỗng chốc thoát khỏi cơn mơ, mí mắt vất vả lắm mới mở ra được, cô khó chịu khẽ kêu một tiếng, rốt cuộc phát hiện hoàn cảnh kỳ dị.
“Vừa rồi đường hơi xóc một chút.” Nguỵ Tông Thao vuốt vuốt tóc Dư Y, hôn cô một cái, nói: “Muốn ngủ tiếp một lát nữa không”
Dư Y mơ màng lắc đầu, chống xuống ghế muốn ngồi dậy. Nguỵ Tông Thao đỡ cô, bế cô dậy, hai chân tê cứng rốt cuộc có thể hoạt động.
Anh lặng lẽ nhéo nhéo đùi mình, nói trước Dư Y một bước: “A Tán đã bước đầu xác định vị trí, chúng ta thừa dịp nửa đêm rời đi. Lý Tinh Truyền còn ở Kim Huy, trên đường đi có lẽ sẽ có tình huống, nhưng anh không thể để em lại.”
Dư Y rốt cuộc tỉnh táo, quay đầu lại nhìn thoáng qua cửa sổ, mặt trời đã mọc lên, bây giờ không có mưa, cô nói: “Ngô Thích, anh ta…”
“Anh biết em muốn nói gì.” Nguỵ Tông Thao cắt ngang cô. “Trần Chi Nghị ở cùng với Ngô Thích có điều kỳ lạ, anh đã để A Tán lại, em yên tâm.”
Dư Y vẫn lo lắng, cô biết Trần Chi Nghị xuất hiện ở đây nhất định là có mục đích. Cô hy vọng có thể nhìn thấy Ngô Phỉ mang theo Ngô Thích bình yên đáp máy bay trở về, đang muốn mở miệng thì lại nghe Nguỵ Tông Thao bỗng nhiên nói: “Trần Chi Nghị quen biết Lý Tinh Truyền, em không thích hợp ở lại chỗ này.”
Dư Y sửng sốt, xe hơi đã rời khỏi nội thành Phnom Penh, chạy trên quốc lộ. Trong một thành phố khác đang có trận đánh ác liệt chờ đợi bọn họ.
Xe chạy năm tiếng đồng hồ, đoàn người Nguỵ Tông Thao rốt cuộc đã tới đích.
Thành phố này không giống với Phnom Penh, mặt trời giữa trưa như là một quả cầu lửa. Cửa xe vừa mở ra, “ầm” một cái, thì có một luồng khí nóng mạnh mẽ ập tới, phối hợp với màu sắc tươi đẹp của bên ngoài khách sạn, nơi này giống như bị thiêu đốt.
Chú Tuyền đi làm thủ tục mướn phòng. Xe Trang Hữu Bách ở phía sau đã đuổi tới, quả nhiên không thấy A Tán. Dư Y nhíu mày, gọi một ly trà đá giải nhiệt. Bữa trưa đều là hương vị nước dừa, cô không có nhiều khẩu vị lắm, chỉ ăn qua loa một chút.
Cảnh vật xung quanh đẹp mê người, trên đường phố còn giữ lại kiến trúc cổ xưa vào thời kỳ thuộc địa. Trên đường đến đây Dư Y nhìn thấy rất nhiều chùa chiềng, không biết ngày nắng nóng như thế này sẽ có bao nhiêu người đi lễ Phật?
Nguỵ Tông Thao thấy cô ăn rất ít, thì lại kêu phục vụ đưa tới một ly nước đá lạnh. Dư Y uống nước xong, ngửa đầu nhìn ánh mặt trời chói mắt, hỏi: “Làm sao Trần Chị Nghị quen với Lý Tinh Truyền?”
Trang Hữu Bách chỉ vị trí đông nam trên bản đổ, nói: “Mười mấy năm trước, tại đây chỉ là một mảnh rừng rậm, chuyên gia khảo cổ phát hiện có một thành phố cổ. Thành phố cổ này có hơn một ngàn năm lịch sử, chung quanh còn có mấy cái chùa không được ghi chép trong danh sách chùa miếu, tiếc là không thể mở mang làm du lịch. Đường rừng nguy hiểm, người thường không vào được, sau đó có một năm mùa mưa, đất đá ở trên núi trôi xuống phá huỷ hơn phân nửa kiến trúc này.”
Mảnh rừng rậm này hiếm có dấu chân người, từ nội thành đến nơi này đi xe hơi ước chừng cũng phải nhiều tiếng đồng hồ. Trang Hữu Bách tiếp tục nói: “Tháng sáu hằng năm Quách Quảng Huy sẽ tới nơi này, thị trấn này có nhiều núi, mọi người chỉ biết là ông ta đã an táng vợ của mình ở một ngọn núi, cụ thể là ngọn núi nào thì không ai rõ, khả năng lớn nhất có thể là nơi này.”
Với những ngọn núi khác thì