XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Canh Bạc

Canh Bạc

Tác giả: Kim Bính

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341928

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1928 lượt.

với Ngô Tuệ Nam, cuộc sống sau khi kết hôn coi như đầm ấm. Nhưng mà hôn nhân không thể chỉ có xúc động, tình yêu không thể đem đến mọi thứ.
Lúc đầu Nhạc Bình An yêu tính cách tuỳ tiện, hùng hùng hổ hổ của Ngô Tuệ Nam, sau khi kết hôn thì loại tính cách này lại là phiền toái. Hai ngày ba bữa là ông ta lại nhìn thấy Ngô Tuệ Nam chống nạnh đứng ở trước cửa hàng ăn vặt chửi đổng như một mụ đàn bà đanh đá.
Lúc đầu Ngô Tuệ Nam yêu Nhạc Bình An có học thức, hào hoa phong nhã, sau khi kết hôn thì phát hiện văn hoá không thể kiếm được cơm ăn, hào hoa phong nhã là biểu hiện của yếu đuối. Bà ta không nhịn được khi thấy ông ôm sách vở cả ngày, càng không thích ông ta bàn luận chuyện thương nghiệp và chính trị.
Lúc này bọn họ mới phát hiện ra mối hôn nhân này là một sai lầm, xúc động trôi qua thì chỉ còn hối hận. Ngô Tuệ Nam khăng khăng muốn ly hôn, Nhạc Bình An để bà ta đi. Sau đó hai người không bao giờ đến thành phố miền nam đó nữa.
Cho đến năm ấy, khi Dư Y mười sáu tuổi, Nhạc Bình An nhận được một cú điện thoại từ phương xa.
Trên sàn nhà phòng khách sạn rải rác một đống bài tây. Dường như Ngô Thích rốt cuộc đã tìm được thú vui, yêu thích bài tây không rời ra được. Bình thường muốn anh ta mở miệng còn khó hơn so với lên trời, hôm nay anh ta lại vô cùng nhiệt tình: “Tôi biết thắng tiền, thắng rất nhiều!”
Anh ta lấy ra thẻ đánh bài từ trong túi, những thẻ này đều là anh ta thắng được ngày hôm nay, còn chưa có đổi ra tiền Mỹ. Anh ta chỉ nói chuyện với Trần Chi Nghị, đối với Dư Y có chút xa cách: “Cảnh sát Trần, cho anh một cái.” Anh ta đưa một thẻ đánh bài cho Trần Chi Nghị, Trần Chi Nghị cười nhận lấy, nói một tiếng cảm ơn, đổi lại một nụ cười ngượng ngùng của Ngô Thích.
Vành mắt Dư Y nóng lên, trong lòng hơi đau xót.
Một người đàn ông hơn ba mươi tuổi, không biết tự lo liệu cho cuộc sống của mình, ăn cơm cần phải có người đưa đi, gặp chuyện chỉ biết khóc lóc hô to gọi nhỏ. Trong ti vi luôn chiếu con nít với chứng tự kỷ bao giờ cũng rất giỏi, có người am hiểu âm nhạc, có người am hiểu hội hoạ. Cô luôn thật sự nghĩ rằng những người bị khiếm khuyết sẽ có một mặt nào đó rất nổi bật, cho đến sau khi gặp Ngô Thích thì cô mới biết là mình bị lừa.
Đây là người anh cùng cha khác mẹ của cô, người anh mà trước đến giờ cũng không biết được cha mình là ai.
Ngô Tuệ Nam trời sinh tính cách mạnh mẽ, sau khi ly hôn thì đến thành phố Lư Xuyên, lúc đó mới phát hiện mình đã có thai. Khi ấy bà ta hết sức chán ghét cuộc hôn nhân đó, lại càng không muốn gặp lại Nhạc Bình An, nên đã quyết định một mình sinh con. Sau khi em bé được sinh ra, bà ta vô cùng yêu thương, có khổ có cực cũng không đi tìm người nhà họ Nhạc. Bà ta sợ người ta đoạt lấy đứa bé, mà bà ta thì không có thế lực nào để chống lại nhà họ Nhạc.
Mới đầu Ngô Thích không có hộ khẩu, Ngô Tuệ Nam mở một hàng ăn vặt ở thành phố Lư Xuyên, sau khi vững vàng thì bà ta bắt đầu bôn ba chuyện hộ khẩu. Bà ta thật may mắn, gặp được một người tốt bùng, giúp đỡ bà ta rất nhiều, giải quyết chuyện hộ khẩu dùm bà, giúp bà đuổi đi người đến gây rối tiệm ăn. Người đàn ông này đã chống đỡ nửa bầu trời, tuy rằng học vấn không nhiều, nhưng hành động quyết đoán. Ngô Tuệ Nam rốt cuộc tái hôn, sau khi kết hôn thì sinh ra Ngô Phỉ. Bà không có chán ghét cuộc hôn nhân thứ hai này, người chồng thì coi bà như châu báu, điều kiện ở trong nhà cũng càng ngày càng khá. Bà nghĩ là mình đã khổ tận cam lai, đáng tiếc tiệc vui chóng tàn.
Ngô Thích đến tuổi nói chuyện thì ngay cả ba mẹ cũng không biết kêu. Mãi cho tới bảy tuổi vào tiểu học thì anh ta vẫn giống như một đứa con nít cái gì cũng không biết, không biết gọi người ta, không biết chơi với bạn bè. Ngô Tuệ Nam đã nghĩ cứ như vậy đi, bà ta cũng không có tham lam cầu xin gì nhiều, chồng vẫn luôn yêu thương bà, con gái cũng ngoan ngoãn nghe lời, tất cả đều rất tốt đẹp.
Dư Y nhớ tới lời của Nhạc Bình An nói với cô ở trong tù: “Lúc tiểu Thích mười hai tuổi thì chồng của Tuệ Nam qua đời, một mình bà cố gắng tiếp tục, cũng biết là cha đã kết hôn từ lâu, vốn không muốn đến quấy rầy cha. Nhưng sau đó tiểu Thích lại sinh bệnh, năm ấy con mười sáu tuổi, thằng bé hai mươi hai tuổi. Tuệ Nam không có cách nào lo liệu được số tiền này, bà ấy dò la thật lâu, mới nghe được cách liên lạc với cha, cha mới biết được mình có một đứa con trai…”
Trong mắt Nhạc Bình An có nước, không đành lòng để cho Dư Y nhìn thấy: “Cha không hề lừa dối mẹ con, mẹ con cũng đã âm thầm tức giận hai tuần. Cả đời Tuệ Nam cũng không từng cầu xin cha, bà ấy chỉ hy vọng cha cứu anh của con, đồng thời đừng quấy rầy cuộc sống của bà ấy. Cho nên cha cũng không có nói cho ai biết, ông nội của con cũng không biết mình có một cháu trai, cha cũng không có nói cho con biết, con còn nhỏ tuổi, cha sợ con suy nghĩ nhiều.”
Dư Y hít thở sâu, đẩy lùi nước mắt, nhìn Ngô Thích vẫn ngồi ở chỗ đó chơi bài. Cô hỏi: “Làm sao mà anh biết được?”
Trần Chi Nghị đã rút khăn tay ra, cầm ở trên tay không có đưa cho cô. Nước mắt vòng quanh hốc mắt Dư Y, cô rõ ràng rất yếu đuối, tại sao k