Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cảnh Sát, Không Được Nhúc Nhích

Cảnh Sát, Không Được Nhúc Nhích

Tác giả: Kim Hà Dĩ Tịch

Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015

Lượt xem: 1341483

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1483 lượt.

nói: ‘ Ta vừa mới đi ngang qua đây, thật vất vả mới đi được qua đường cái để về nhà. ’"
Ha ha ha ha. . . . . . A Hoa cất tiếng cười to, thở hổn hển, không ngờ anh Sóng lại bổ sung —"Chờ đã, chờ đã, chờ đã nào, khi đèn xanh bật lên, tiểu Minh run rẩy đỡ bà lão trở lại chỗ kia, rồi rối rít xin lỗi. Ai biết Tiểu Hồng lại lao ra , không nói hai lời khiêng bà lão băng qua đường, bà lão liền khóc không ra nước mắt, gào lên: ‘ Ta, ta. . . . . . Ta chỉ ra ngoài mua nước tương. . . . . . Ta dễ dàng sao! ’"
A Hoa đấm đấm lên bàn cười rộ lên, thế giới này, đảo ngược cả rồi !
Anh Sóng à, cấp độ của lão ngài thực quá cao!
A Hoa cực kỳ kính yêu anh Sóng, như nước Trường Giang đang cuồn cuộn chảy lên.
Nhưng người đời vẫn thường nói nhạc cực sinh bi, nhạc cực sinh bi*.(*: Vui quá hóa buồn)
A Hoa cười đến chảy cả nước mắt, thân thể run rẩy, bụng cũng thấy đau.
Cha Hoa lo lắng nhìn A Hoa vài lần, A Hoa liền khoát tay ý bảo không có chuyện gì.
Đang lúc ấy thì tiếng chuông quỷ tử vào thôn lại vang lên.
Khúc nhạc sục sôi tấu lên, miệng anh Sóng vẫn đang tiếp tục lải nhải, cô lau khóe mắt, tự căng bằng cảm xúc.
Sau đó lấy di động đến, mẹ nó, như thế nào lại là cô ta?
Kẹo mè xửng tiên sinh vừa đi, kẹo mè xửng tiểu thư lại tới.
Tre già măng mọc, thà chết cũng không chịu hi sinh sao?
Cô hắng giọng, chỉnh cao âm lượng: "Có gì muốn làm sao tiểu thư C ?"
Bên kia lập tức sững sờ, hình như không ngờ tới giọng của cô lại nhẹ nhàng như vậy.
Chẳng lẽ cô ta lại muốn cô trở thành người đàn bà chanh chua chửi đổng?
Nhưng làm thế nào đâyi, A Hoa sắp phải làm mẹ, phải tích chút đức cho con cháu chứ.
Một lát thật lâu, cô ta rốt cuộc mới hồi hồn, nói: "Tôi đang ở đầu phố Xuân Phân."
Cái khỉ gì vậy?
Lại dám đuổi giết tận đại bản doanh của A Hoa chị đây sao!
Cô nhìn đồng hồ trên tường, đáp: "Chẳng lẽ cô muốn mời tôi uống trà trưa ? Hay là để tôi mời đi, chờ tôi mười phút."
Bên kia sững sờ nói: "Sao cô không hỏi lý do tại sao?"
"Không phải cô đang định nói cho tôi biết tại sao đấy chứ?"
Không phải cô ta đang vắt hết óc suy nghĩ muốn chia rẽ cô và với lão Hoắc sao, đột nhiên lại tốt bụng như vậy, không phải là có bí mật gì muốn nói cho cô biết sao?
Cô ta đã nguyện ý nói ra bí mật, thì Hạ Sơn Chi liền cho cô ta một cơ hội.
Cô lại nói: "Phía đối diện có một quán cà phê, bánh Tiramisu ở đó rất ngon, cô chờ ở đó đi."
Cô cúp điện thoại, lấy áo khoác dai màu đen từ trên giá áo xuống mặc vào.
Cha già thấy cô mặc quần áo, liền hỏi: "Đi ra ngoài sao?"
Cô cười cười gật đầu.
Thấy ông nhìn ra ngoài sân, sau đó lấy một vật trong tủ đồ ra đưa cho cô: "Trời sầm như vậy, sợ rằng lại sắp mưa, mang cái ô này theo đi."
Cô nhận lấy, ghé người hôn cha một cái, ông cũng đã sớm quen với hành động thân thiết này của cô, cười hiền hòa dặn dò: "Đi đường cẩn thận, trở về sớm chút."
Mây đen mờ mịt phía chân trời, u ám như vậy làm tâm trạng cũng rầu rĩ theo.
Cô thu hồi tầm mắt, hít một hơi, bước ra khỏi cửa.
Nếu đã tới, thì phải tiếp thôi.
Lần này, lại có cái gì đang chờ cô đây?
Kích động sao, lo lắng sao, sợ hãi sao?
Không, A Hoa ngược lại còn thở phào một cái.
Trong tay cô ta có tấm bài chủ chốt, khiến cho cô ta có thể tự tin gây sự, tư thái cường giả, rốt cuộc là thứ gì?
Cô thật sự phải mở to hai mắt, nhìn cho rõ ràng.
Dao động chậm rãi thối lui, bình thường chỉ cần năm sáu phút, lúc này phải dùng hết mười phút.
Cái người mặc áo khoác vàng nhạt quần đen bó sát kết hợp với đôi bốt cao cổ thời thượng kia chính là Vương Hiểu.
Cô từ đầu hẻm ra ngoài, thì cô ta cách xa sáu mét đã hướng cô gật đầu.
Gió thổi tung mái tóc dài uốn xoăn của cô ta lên, che lấp đi ánh mắt cùng với gương mặt.
Vì vậy cô cũng không nhìn rõ vẻ mặt hiện giờ của cô ta là như thế nào, chỉ cảm thấy có một cỗ chua chat không nói được thành lời đang tích tụ lại.
Cô đi tới bên cạnh cô ta, chỉ chỉ "chỗ kín đáo" phía trước, cô ta dẫn đầu cất bước, cô theo sát phía sau.
Ông chủ Jack là người Hongkong, là thợ làm bánh kem, mà vợ của Jack lại là người ở đây, cho nên ông ấy liền định cư ở đây.
Vì vậy đối với một người nhiệt tình với món điểm tâm ngọt như A Hoa, vô cùng chào đón.
Cô mới vào cửa, Jack liền nhiệt tình chào mời: "Tiểu thư Sơn Chi, mang bạn tới sao?"
Ông nhiệt tình cười với Vương Hiểu: "Hoan nghênh tới Lục Ấm."
Vương Hiểu hình như cũng đang hăng hái, gật đầu một cái liền đi vào bên trong.
Ta nhún nhún vai nói với Jack : "Hai phần tiramisu, thêm sữa đậu nành hai lớp nữa."
Vương Hiểu nhìn ngoài cửa sổ không nói gì, cô liền phá vỡ trầm mặc: "Tôi gọi thay cô, không ngại chứ."
Cô ta chợt quay đầu lại, kinh ngạc nhìn cô chằm chằm: "Cô rất kỳ quái?"
Cô khum môi, không nói.
Thật giống như đã học được thuật mờ ám của lão Hoắc, đúng thật là mưa dầm thấm đất.
"Không phải cô nên trừng mắt lạnh lùng nhìn tôi sao? Sao lại như vậy. . . . . ."
Câu nói kế tiếp cô ta không nói ra, chẳng lẽ là gió nhẹ nước chảy?
Trong lòng cô chợt thấy vui vẻ, A Hoa cũng là mộ