Tác giả: Kim Hà Dĩ Tịch
Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015
Lượt xem: 1341378
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1378 lượt.
ngầu khóa cô lại hình như cất giấu rất nhiều bí mật tối tăm khó diễn tả bằng lời.
Tầm mắt của anh ta lướt qua cô, rơi vào trên người lão Hoắc, đột nhiên có rất nhiều hận ý.
"Cũng bởi vì anh ta!"
"Hoắc Sở Kiệt, cô ấy đã từng là người của tôi, một ngày nào đó tôi sẽ đem cô ấy đoạt lại ."
"Tựa như anh lúc trước cứng rắn đoạt đi trong tay tôi."
"Hiện tại, anh muốn uy hiếp tôi cũng không được rồi!"
Quả đấm của Quý Quân vẫn còn đặt trên vách tường, lời của anh ta như quả bom ném về phía cô.
Cô cho là mình đang nằm mơ, thấy thế nào cũng không thật.
Nhưng từ sau lưng, lại truyền đến giọng nói quen thuộc: "Vừa nãy chẳng qua chỉ là cảnh cáo, lần sau nếu động tay động chân vào vợ của tôi, đừng trách tôi không khách khí."
Hoắc Sở Kiệt ôm chầm vai của cô, u ám lại mang theo cưng chiều nhìn cô.
"Bảo bối, mẹ còn nói làm sao em lại ra ngoài lâu như thế, đi thôi."
"Vâng."
Cô hơi giật mình đáp lời, trong đầu vẫn còn ong ong lời nói vừa rồi của Quý Quân, rốt cuộc là có ý tứ gì?
"Sơn Chi, đừng đi, anh còn có lời muốn nói với em."
Tay của cô lại bị Quý Quân bắt được.
Cô còn chưa kịp phản ứng, chỉ cảm thấy sức lực trên vai chợt nhẹ đi ánh sáng bỗng nhiên bị thay đổi.
Lão Hoắc vươn quả đấm ra, nhưng mà lần này Quý Quân phản ứng cực nhanh, nghiêng người tránh thoát, sau đó nhanh chóng ra quyền đánhh trả về phía mặt của Hoắc Sở Kiệt .
Lão Hoắc đẩy cô sang bên cạnh, phất tay nghênh đón.
Cô bắn ra đến vách tường, thở cũng thở không nổi.
Lão Hoắc hướng phải dời một cái, xoay vòng quả đấm nện lên xương gò mà của Quý Quân.
Lại một tiếng bụp bụp chát chát, mí mắt của cô giật giật, thật là khiếp người mà.
Nói đến đánh nhau, Quý Quân đâu phải là đối thủ của lão Hoắc.
Huống chi anh bây giờ còn đang nổi nóng, cô bị va vào vách tường nhưng vẫn bàn quan như không.
Chiến tranh giữa đàn ông, phụ nữ tốt nhất không nên nhúng tay vào.
Bởi vì muốn nhúng cũng không nhúng vào được.
Quyền phong vèo vèo, âm thanh của xương cốt bị va đập cũng vang lên theo.
Lão Hoắc nắm chặt cổ tay Quý Quân, mãnh lực bóp nghiến, chuẩn bị trình diễn đòn ném qua vai.
"Dừng tay!"
Không ngờ, người thấy chết không sờn vọt tới trước mặt Quý Quân lại là Cổ Tiểu Văn.
Cả người Tiểu Bạch Thỏ run lẩy bẩy nói: "Đừng đánh nữa, là tôi không đúng, thật xin lỗi, thật xin lỗi."
"Còn có năm đó, tôi lúc đấy còn ít tuổi không hiểu chuyện, thật là xin lỗi, cầu xin anh tha thứ cho tôi."
Ánh mắt Lão Hoắc sáng lên, sau đó lại tối xuống.
Lão Hoắc vẫy vẫy tay, trong đôi mắt tràn ngập ánh sáng đầy uy hiếp:
"Người của Hoắc Sở Kiệt, ai dám tơ tưởng, tôi không ngại tự mình đến dạy dỗ thật tốt."
"Quý Quân, tôi nói lại một lần nữa, về sau cách xa vợ tôi ra một chút!"
"Nếu có lần sau, cũng sẽ không đơn giản như thế."
Lão Hoắc lui về phía sau một bước, vươn tay về phía cô nói: "Đi thôi."
Cô nắm chặt tay lão Hoắc, nhưng không có cất bước, nhìn vào Quý Quân.
Cảm thấy năm ngón tay bị nắm lấy càng ngày càng chặt, gân xanh trên mu bàn tay lão Hoắc cũng nổi lên khác thường.
Trên người anh đang tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo nhưng cô vẫn nhìn vào Quý Quân như cũ.
"Quý Quân, tôi và Hoắc Sở Kiệt tháng trước mới đăng ký rồi, các người muốn chúc phúc hoặc nguyền rủa cũng đều không có liên quan đến chúng tôi."
"Tôi chỉ hi vọng, về sau anh và những người bên cạnh anh cách chúng tôi xa một chút."
"Vô cùng cảm kích."
Cô nói xong kéo lão Hoắc rời đi, tiếng khóc sụt sùi cùng kêu gào sau lưng cũng giống như một cơn ác mộng tất cả sẽ đều trở thành quá khứ mà thôi.
Lão Hoắc nghiêm mặt buồn bực uống rượu, cô sờ sờ vào cánh tay anh rồi nói:
"Em cũng không ngờ lại gặp phải bọn họ, thật đấy ."
Anh lại uống cạn thêm một chén, không thèm để ý tới cô.
"Này, tất cả em đều thẳng thắn nói ra rồi, cười lên một cái nào."
Cô lấy lòng ngả lên đầu vai anh, lắc lắc tay anh làm nũng.
Tay của Lão Hoắc vỗ lên đỉnh đầu của cô sau đó hé răng nói: "Ngoan."
Lại dám mang cô ra để đùa bỡn, tức giận dâng lên nhưng cô vẫn cố nhẫn nhịn.
Ai bảo cô gặp phải một đấng mày râu thích ăn dấm như vậy?
Kể cả trên đường về nhà, ngồi ở trên xe tay của lão Hoắc vẫn nắm lấy tay cô, cả khi vào trong thang máy cũng thế.
Ánh mắt mẹ già đầy mập mờ liếc đông ngó tây, lão Hoắc giả bộ ngu coi như không thấy, cô cũng vậy chỉ có thể thi thoảng sờ sờ vào đầu vai áo.
Vừa vào nhà, lão Hoắc nói với cha mẹ cô hai ba câu sau đó liền kéo cô vào thẳng phòng ngủ.
Trái tim cô đập thình thịch, cổ họng khát khô.
"Bùm."
Trong nháy mắt cửa bị đóng lại, lão Hoắc liền đè cô lên trên cánh cửa.
Tay của anh không kịp chờ đợi luồn vào trong áo len của cô, cách áo lót mà xoa nắn.
Cô sửng sốt ngăn anh lại: "Này, cha mẹ vẫn còn ở đây đấy."
Anh cúi người chận miệng của cô lại, đầu lưỡi luồn vào ở trong miệng cô khuấy đảo.
Mùi rượu nồng nặc, trong cổ họng nước bọt bay tứ tung, cô chỉ dám nhẹ nhàng giãy dụa: "Hoắc. . . Sở. . ."
Cô mở mồm nói tạo thờ