Tác giả: Kim Hà Dĩ Tịch
Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015
Lượt xem: 1341416
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1416 lượt.
. . Các người cũng chỉ là cậy lớn hiếp nhỏ, tôi sẽ nói với Quân Quân là các người khi dễ tôi."
Cổ Tiểu Văn giận đến mặt đỏ bừng, mắt thỏ càng thêm hồng hồng.
Cô bất đắc dĩ lắc đầu, đi ra ngoài nên không cần phải gây chuyện như vậy, đã gây chuyện rồi cũng không thể khắc phục hậu quả, thật là đáng buồn thay.
Cô vắt tay vào cánh tay Tống Thần, ý bảo cô ấy thôi đi, nhìn Cổ Tiểu Văn nói: "Ba năm trước đây cô vì chuyện của cha Quý nhất định là tốn không ít tâm lực rồi, cô đã yêu anh ta như vậy thì cố mà giữ lấy. Tôi đối với người nhà ‘ Quân Quân ’ tuyệt đối không có hảo cảm, cô tin cũng được không tin cũng chẳng sao, về sau ít đến chọc đến tôi đi, được không?"
Cổ Tiểu Văn nghe thấy cô nói vậy...liền trừng mắt thật to, mắt hằn lên tia máu nhìn về phía cô,chỉ còn kém giậm chân hét to: "Chị đều biết? Anh ấy đã nói với chị? Người kia. . . . . . cha Quý ông ta. . . . . ."
Cổ Tiểu Văn không hiểu vì sao lại kích động như vậy lời nói ra cũng lắp bắp, cô chợt thấy rúng động, cô ta như vậy là vì sao?
Quý Quân thiếu nợ cô thì không phải là cô càng thêm có thể ưỡn thẳng lưng ư, vì sao lại. . . . . .
Muốn nói lại thôi một bộ dạng táo bón vô cùng khổ sở.
Nhưng cô không có ý định mặc kệ cô ta, liền không nhịn được nói tiếp: "Cô rốt cuộc muốn nói cái gì?"
"Tôi. . . . . . Thế nhưng chị đã biết, vậy chị tính toán. . . . . ."
Cổ Tiểu Văn vẫn giữ vẻ mặt táo bón như vậy, ánh mắt nhìn cô chứa nhiều lo lắng và e ngại.
Cô đang muốn mở miệng để cho cô ta đến chỗ nào để hóng mát đi thì Tống Thần đã đi trước một bước đẩy Cổ Tiểu Văn ra.
"Cái người này đã xong chưa, muốn nổi điên thì nên đến bệnh viện!"
Tống Thần trong mắt sắp bốc lửa rồi, ánh đao bén nhọn bắn về phía Cổ Tiểu Văn.
Cô không ngờ phản ứng của Tống Thần lớn như vậy, không khỏi lại giật mình một cái.
Cổ Tiểu Văn sợ hãi nhìn Tống Thần: "Chị và đại ca đó, còn có. . . . . ."
Nghe cô ta nói đến lão Hoắc, hỏa khí của cô liền bốc lên đằng đằng nhưng vẫn là Tống Thần sớm hơn một bước tức giận mắng: "Miệng cô không sạch sẽ như vậy chắc là chưa lau đúng không."
Người bán hàng run rẩy đưa túi đồ cho cô đang định há miệng nói chuyện thì cô ta giơ một tay lên ý bảo ngừng lại.
Cô lại kéo lấy Tống Thần, rồi nói với Cổ Tiểu Văn: "Được rồi được rồi, tôi và lão Hoắc kết hôn được vài ngày rồi, mấy chuyện này kia của các người tôi cũng không muốn biết, thật sự, cô và Quân Quân của cô cách xa tôi ra một chút là được."
"Tôi yêu anh ấy như vậy, nhưng anh ấy lại chỉ muốn cô, tôi rất hận!"
Cổ Tiểu Văn bị Tống Thần rống to đành phải lui về phía sau một bước, giọng của cô ấy mang phẫn uất:
"Cút con mẹ cô đi, anh ta cũng không lạ gì ...cô nên nghĩ tới biện pháp để quyến rũ anh ta mà không phải ở đây quấn lấy Sơn Chi của nhà chúng tôi. Tôi báo cho cô biết, về sau lại mà tôi còn gặp cô ở trước mặt của Sơn Chi nói hưu nói vượn, tôi thấy một lần chửi một lần, chửi đến khi nào cô ngoan ngoãn câm miệng mới thôi!"
"Này, cái bà dì này thế nào lại thô tục như vậy, mở miệng ngậm miệng cũng không có một câu có lời hữu ích. Vốn là tôi còn định kính già yêu trẻ, nhưng ngài cũng quá già mà không kính rồi ! Ngài già mà không kính còn chưa tính, ra ngoài lại khi dễ người trẻ tuổi cũng quá không hiền hậu đi!"
Lời hung hãn này xuất phát từ vị em gái đi cùng nịnh bợ kia, nói thật, cô lại còn tương đối thưởng thức cô nhóc đi thẳng vào vấn đề này, Cổ Tiểu Văn này nghĩ giả bộ X lại không có đủ can đảm , thật đúng là cùng cô nhóc này trống đánh xuôi kèn thổi ngược, cũng không biết hai người này sao lại có thể kết giao bạn bè như vậy.
Tống Thần ghét nhất là ai nói rằng cô già, tự cô giễu ngược lại thì có thể tự nhiên lại bị người khác đụng chạm như vậy .
Tống Thần mặt trầm như nước, mắt bốc lên sát khí, vung tay áo lên.
Cổ Tiểu Văn nhìn thấy cô bày ra trận thế này, cổ liền co rụt lại, kéo cô nhóc kia lui về phía sau vài bước: "Chị . . . . . . Muốn làm gì, trước mặt mọi người. . . . . ."
"Về sau cách xa chị Hạ đây ra xa mười thước, nếu không đừng trách tôi không khách khí."
Tống Thần đè ép mu bàn tay, xương cốt kêu lên khanh khách.
Cô nhóc kia còn muốn nói chuyện nhưng lại bị Cổ Tiểu Văn túm đi, bỏ trốn mất dạng.
Cô nhìn nhân viên phục vụ trên mặt mang mang theo u ám cũng kéo Tống Thần đi ra ngoài:
"Kích động như vậy làm cái gì? Cô ta làm chuyện thật có lỗi với cậu hay sao?"
"Cậu . . . . ."
Tống Thần hất tay cô ra, sắc mặt biển chuyển, thật lâu sai mới rầu rĩ nói:"Còn không phải là vì cậu."
"Làm sao phải tức giận, vì những người đó."
Cô kéo cô ấy: "Đi, chúng ta đi đến chỗ bán đồ nữ đi, mua cho mẹ Hoắc một cái áo khoác."
"Ai. . . . . . những chuyện kia của các người. . . . . . mình tại sao lại phải lo lắng nhỉ."
Tống Thần u oán nhìn cô, vô cùng ủy khuất:.
Cô vỗ ngực một cái, hào sảng nói: "Cậu cũng chọn một món đi, ngày hôm nay chị sẽ là người trả tiền!"
"Thế này còn tạm được."
Đi dạo đến khi trời chạng vạng thì nhận được điện thoại của lão Hoắc