Tác giả: Kim Hà Dĩ Tịch
Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015
Lượt xem: 1341425
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1425 lượt.
e đầu lưỡi của cô, dùng sức chống đỡ quấn quýt không rời.
Cái miệng của anh hút chặt lấy môi cô, cô cảm thấy được tư vị yêu thương trong đó.
Anh, làm cho cả người cô run rẩy.
Cô đón lấy lỗ hổng của anh, lại một chùm pháo hoa nở rộ ở cuối chân trời.
Những ngôi sao trên bầu trời đêm vẫn lóe lên sáng ngời, cô và anh ở trong một góc nhỏ bé, đánh giết dây dưa.
Có thể diễn tả phương thức này của bọn họ là đang làm chuyện vui mừng.
Tối nay lão Hoắc vội vàng khác thường, có thể giải thích cho hành động này của anh chính là muốn làm cho cô đau nhức toàn thân, dục tiên dục tử.
Dục tiên dục tử?
Thật sự là không phù hợp với phong cách của Hạ Sơn Chi cô!
Mà hiện giờ lão Nhị nhà anh đang nặng nề ra ra vào vào, không khác gì pít-tông đang vận động cả.
Có thể dùng một câu khác để diễn tả đó chính là cái miệng nhỏ ở bên dưới của cô đang gắt gao hấp thụ anh.
Cô nghĩ đối với bất kỳ người phụ nữ nào cũng đều cảm thấy thỏa mãn cực lớn khi chiếm được hư vinh này.
Dĩ nhiên Hạ Sơn Chi cô cũng rất không kiểu cách mà thừa nhận rằng cô rất thỏa mãn.
Mọi người có phải là đang hiểu sai ý của cô rồi không?
Người ta nói thỏa mãn ở đây chính là thỏa mãn trong lòng, chứ không phải. . . . . .
Trong lúc cô đang mơ màng phóng túng suy nghĩ của mình thì lão Hoắc rốt cuộc cũng đã hoàn thành hắn vận động đặc biệt hiếm của mình.
Lão đại đã xong nhưng lão nhị vẫn còn chôn ở trong thân thể của cô, đang từ cứng rắn dần dần mềm nhũn.
Thời gian tích tắc như thoi đưa, cũng đã gần đến nửa đêm rồi, Hoắc Sở Kiệt đang ngủ say ở bên cạnh cô, mơ màng đi vào giấc mộng.
Cả người mệt chết đi được nhưng ý thức lại vẫn rất tỉnh táo.
Người ta thường nói đêm khuya thường làm cho con người nhớ lại những chuyện xa xưa, điều này quả thật rất chính xác!
Trong đầu lầ lượt đặt ra từng dấu chấm hỏi.
Rốt cuộc vì sao Hoắc Sở Kiệt lại lo lắng bất an như vậy?
Cô có biết rõ không?
Có lẽ có thể biết được đại khái, nhưng chỉ là một chút chân tướng mà thôi.
Anh chỉ trích cô hối hận một đêm kia, là vào một đêm của ba năm về trước.
Mà chuyện xưa của cô và anh phải nên nói từ khi anh xảy ra tai nạn xe kia trở về đây.
"Bùm" , một thân thể cao lớn ngăn ở trước mặt cô.
Mỗi khi nhớ tới tim của cô như ngừng đập, thế giới như bất động vào khoảnh khắc đó.
Người của Hoắc Sở Kiệt dán ở trên đầu xe, sau đó ngã về phía sau.
Bước chân của cô chợt ngừng lại một chút, rồi cô đỡ được anh.
Khi anh nhắm mắt bất tỉnh ở trước mặt cô, tuy ngoài mặt luống cuống nhưng trong lòng ngược lại rất bình tĩnh.
Lấy điện thoại di động ra gọi 120, nâng đầu của anh lên không dám động.
Máu chảy từ trán của Hoắc Sở Kiệt tràn qua mặt rơi vào trên tay trái của cô.
Nhẹ nhàng "Bốp " một cái thôi, chất lỏng màu đỏ ấm áp đẹp đến quỷ dị.
Mắt cô mở thật lớn, quỳ một chân ở trên đất ôm lấy anh.
Tay phải của cô bị anh dùng sức níu lại, trái tim cứ nhảy lên rồi hạ xuống, mỗi một lần đều cầu nguyện: Hoắc Sở Kiệt, anh không thể có chuyện gì được.
Tay của cô dính đầy máu nâng cằm của anh lên, lông mày của anh khổ sở nhíu lại.
Cổ Tiểu Văn ở phía sau bọn họ kinh hoảng nức nở khóc mếu: "Làm thế nào bây giờ, làm thế nào. . . . . ."
"Này!"
Cô ta bị tiếng hô của cô làm chấn động lui về phía sau: "A. . . . . ."
Mắt cô lạnh lùng liếc nhìn xung quanh một vòng: "Cô bảo mọi người tản ra đi, cho thoáng khí một chút."
Cổ Tiểu Văn nhu thuận làm theo, bảo người đứng xem lui ra xa một chút.
Cô xoắn các ngón tay vào nhau vâng dạ nói: "Thật xin lỗi. . . . . . Tôi cũng không phải cố ý. . . . . . Tôi không biết lại xảy ra chuyện như vậy. . . . . ."
"Cô câm miệng!"
Cô liếc cô ta một cái: "Nếu anh ấy có chuyện gì, cô cũng đừng mong được sống!"
"A. . . . . ."
Cô cũng lười phản ứng lại, máu trên tay càng ngày càng nhiều, mí mắt căng ra đến mệt mỏi.
Cô chỉ có thể chống đỡ đến thế, nếu đôi mắt của cô mơ hồ, là đang muốn đợi thiên sứ đến cứu chắc?
Hô hấp của Hoắc sở kiệt càng lúc càng nhẹ, cô cố gắng kìm chế luống cuống trong lòng mình.
Lúc cô không thể thở nữa thì rốt cuộc cũng nghe thấy tiếng còi của xe cứu thương từ xa truyền đến.
Các thiên sứ mang băng ca, thận trọng nâng Hoắc Sở Kiệt để lên trên.
Tay phải của anh vẫn lôi kéo cô, cô y tá đang muốn đẩy ra, thì cô liền ngăn cản: "Anh ấy hi vọng tôi sẽ ở bên cạnh, cứ như vậy đi, cám ơn nhiều."
Có lẽ bởi vì là nụ cười trên mặt vô cùng bi thương, hoặc là giọng điệu của cô đủ động lòng người.
Vì vậy bác sĩ im lặng mà gật đầu, y tá xoay người đỡ băng ca lên.
Bắt đầu kiểm tra hô hấp, huyết áp, nhịp tim. . . . . .
Các loại kim tiêm cắm vào tay anh sau đó lại rút ra, cô sững sờ nắm tay của anh, cái gì cũng không làm được.
Trái tim bỗng nhiên liệt nhảy dựng lên, hàm răng bắt đầu chạm vào nhau run rẩy.
Sợ hãi như thủy triều đi tràn vào khiến cả người cô run rẩy.
Một khắc kia người không sợ trời không sợ đất như Hạ Sơn Chi, sau biến cố này rốt cuộc đã có tri giác.
Hoắc Sở Kiệ