Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cặp Đôi Trời Định

Cặp Đôi Trời Định

Tác giả: Thập Tứ Lang

Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015

Lượt xem: 1341064

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1064 lượt.

ết của nàng thế này bao giờ, khẽ ho một tiếng, kìm lòng không đặng nới sợi dây trói yêu ra mấy tấc, kéo nàng ra ngoài tìm Triệu quan nhân xin chữ ký.
Đào Quả Quả đứng bên dưới bệ cửa sổ giận tím mặt mày: “Ả đàn bà hư hỏng kia dám quyến rũ Thiên Kiều đại ca! Tư Lan đại ca, sao huynh không đuổi ả đi?”
Tư Lan chỉ biết nghẹn họng không nói nên lời.
Lúc đó Triệu quan nhân đang chỉ huy một đám tiểu yêu sửa sang lại đạo cụ, mồ hôi ròng ròng ướt đẫm cả người, một cái đuôi chuột thò ra khỏi vạt áo của lão. Trong hoàng lăng có rất nhiều bảo vật quý giá được tuẫn táng theo, những đạo cụ lão dùng để diễn kịch đều là hàng thật, lỡ không cẩn thận mà làm hư, chắc chắn tướng quân sẽ cắt đuôi lão cắm vào lỗ mũi cho mà xem.
“Cẩn thận một chút! Cái gương đồng tâm này mỏng manh lắm đấy!”
Thấy một tiểu yêu vấp cục đá lảo đảo, Triệu quan nhân hoảng hốt gào lên. Tiểu yêu kia nghe lão gào lại càng luống cuống, run rẩy làm rớt luôn. Chiếc gương đồng tâm lăn tròn trên mặt đất, quay quay mấy vòng đến bên chân Tân Mi, đập vào mắt cá chân nàng đau điếng.
“… Gương đồng?”
Tân Mi xoay người nhấc cái gương đồng rộng cả thước lên, mặt gương xù xì, xám xịt, không soi rõ mặt người.
“Có phải là bị rớt bể rồi hay không?” Nàng cầm nó đưa cho Lục Thiên Kiều.
Hắn chưa kịp đỡ tấm gương, đột nhiên trên mặt gương xám xịt phát ra ánh sáng trắng bạc rực rỡ, trong nháy mắt lại hóa thành từng đàn, từng đàn đom đóm bay ra tứ phía, mặt gương xù xì giờ đây đã biến thành bóng đêm thăm thẳm, bên trong phản chiếu hình ảnh một đôi tình nhân đang ôm hôn thắm thiết.
Đom đóm bay xung quanh hai người hệt như dòng suối trong vắt dưới đêm trăng, tỏa ánh sáng rực rỡ… Cảnh tượng như vậy nhìn sao cũng rung động lòng người.
Có điều… Có điều, hai người đang ôm chặt lấy nhau kia, nhìn giống hệt nàng và Lục Thiên Kiều, chao ôi!
Tân Mi nhìn đến độ ngây người ra.
Triệu quan nhân lại điên cuồng hét lên: “Gương đồng tâm, gương đồng tâm! Biết bao nhiêu năm rồi mới hiển linh! Ông trời thật có mắt! Chân mệnh thiên nữ của Tướng quân đang ở đây!”
Bầy yêu chỉ kịp “Ối” lên một tiếng rồi bùng nổ, Tư Lan không chịu nổi đả kích lăn đùng ra hôn mê bất tỉnh.
Đôi tình nhân ôm hôn thắm thiết trên mặt gương nhanh chóng biến mất, Tân Mi cầm chiếc gương đồng tâm, do dự không biết có nên xem lại lần nữa hay không. Triệu quan nhân rưng rưng nước mắt, nhào tới túm tay áo nàng, giọng run run: “Cô nương, cô phải đối xử với tướng quân của bọn ta thật tốt nha…”
Gương đồng tâm bị Triệu quan nhân ném trên mặt đất, Lục Thiên Kiều tóm lấy Tân Mi vẫn không hiểu đầu đuôi ra sao, ngơ ngơ ngác ngác, xoay người bước đi.
“Xảy ra chuyện gì?” Nàng hỏi thật cẩn thận.
Gương mặt hắn không hề thay đổi, chỉ nói: “Quay về, đi ngủ!”
Tâm trạng của hắn hình như lại không tốt rồi… Tân Mi ngậm miệng, lần này nàng rất biết điều, không nói gì nữa.
***
Bắt đầu từ đêm đó, hình như tâm trạng của Lục Thiên Kiều không khá lên được chút nào, trước đây còn nói với nàng vài câu, bây giờ hắn coi nàng giống như không khí. Chẳng biết có chuyện gì mà hắn kêu mấy người đến Quy Hoa sảnh, không rõ là bàn tính mưu đồ bí mật gì, mà đem nàng cột vào cây cổ thụ bên ngoài.
Hôm nay trời nắng rất đẹp, Tân Mi ngồi phơi nắng trong sân, nhặt một hòn đá nhỏ ném vào cửa sổ Quy Hoa sảnh.
Cánh cửa sổ đột nhiên mở ra, Lục Thiên Kiều đứng cách đó rất xa, nhìn từ trên cao xuống, dáng vẻ nhẫn nhịn —— liếc nàng một cái.
Tân Mi vội vàng vẫy vẫy tay: “Ngươi bàn chuyện xong chưa?”
Nàng muốn ăn cơm, uống nước, đi ngoài, tắm gội …
“… Giữ im lặng.” Hắn đóng cửa sổ lại.
Nàng lại ném một cục đá nữa, chỉ nghe “Ầm” một tiếng trên cửa sổ, nhưng bên trong im lặng như tờ.
“A a, mấy ngày gần đây hình như Lục ca ca giận Tân cô nương?”
Phía sau có tiếng cười khẽ, Tân Mi quay đầu lại, nhìn thấy một cô nương xinh đẹp mặc váy màu hồng phấn đứng dưới tàng cây, che miệng cười nhìn nàng.
“Cột bên gốc cây như thế này, giống cột chó ghê.” Cô nương kia cười đầy châm biếm.
Tân Mi cố gắng suy nghĩ lâu thật lâu, rốt cục cũng nhớ ra tên của cô ta: “Hồng Liên tỷ tỷ, mặc dù chỉ gặp tỷ tỷ một lần dưới gốc cây lần đó, nhưng ta cảm thấy tỷ tỷ thật ân cần và nhiệt tình, giống hệt cô cô của ta vậy đó.”
“Là Ánh Liên!”
Ánh Liên hít một hơi thật sâu, nghiến răng nghiến lợi nở nụ cười tươi, vẫn không quên sờ sờ mặt, nàng … còn trẻ trung ngời ngời thế này? Sao lại giống cô cô của con bé kia được chứ?
Cũng có thể do tiểu nha đầu trước mặt nàng quá trẻ trung, mơn mởn, hai gò má căng tròn trắng như tuyết , khuôn mặt thanh tú thánh thiện, mang theo vẻ ngây thơ, hồn nhiên của thiếu nữ phàm trần vừa tròn mười mấy tuổi. Nữ yêu quái dù thế nào cũng không thể không có tà khí được. Ánh Liên không khỏi chán nản.
Huống chi, gương đồng tâm lại có thể phản chiếu bóng dáng con bé và Lục Thiên Kiều…
Ánh Liên khẽ thở dài, vừa hâm mộ, vừa phẫn nộ, lại có một chút thương hại.
“Thấy muội bị trói như vậy thật đáng thương, có muốn rời khỏi đây không?” Ánh Liên cười hỏi.
Muốn ! Tân Mi gật đầu lia lịa.
“Vậy,